Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

Tagged Under:

Shop TIN 13/12: Chứng tử khi đang sống

By: Cu Vinh On: 06:28
  • Chia sẻ bài này >
  • CHỨNG TỬ KHI ĐANG SỐNG.
    Tôi có một vở hài kịch được khán giả xem khá thích thú " CUỘC SỐNG LÀ THẾ ĐẤY"kể về số phận của giám đốc Trần Lung, trong một chuyến ra đảo làm việc thì thuyền gặp bão, chết cả. Trong công ty làm đám tang, xây mộ, vợ con làm giấy chứng tử. Thời gian sau, đùng đùng giám đốc Trần Lung trở về, hóa ra ông là người duy nhất may mắn sống sót và dạt vào một đảo hoang...
    Ông về, tưởng quá đơn giản: tiếp tục sống, tiếp tục làm giám đốc nhưng với thủ tục hành chính đã quay ông lông lốc.
    Nhưng người ta không chịu chứng thực cho ông sống vì rắc rối thủ tục....
    Nghe câu thoại này của ông tổ trưởng dân phố và Trần Lung:
    Trần Lung:
    -Ai cũng biết là tôi đang sống, đang trở về, vậy mà vợ tôi vẫn nói tôi ra nghĩa trang, nhà của tôi là lăng mộ ngoài nghĩa trang, đến lượt ông cũng bảo tôi ra nghĩa trang, ra lăng mộ...
    Ông tổ trưởng dân phố:
    -Đấy là vấn đề khác...Việc này thuộc về cơ chế quản lí, việc này thuộc về công tác dân số, công tác sinh, tử...Trên tất cả mọi giấy tờ hiện nay, ông là người đã chết...Chết đàng hoàng, minh bạch, chết có tổ chức, có mục đích, có ý thức tập thể. Thế là rất tốt. Còn việc ông sống trở về, phức tạp lắm...Tôi làm tổ trưởng dân phố hàng chục năm nay rồi, tôi có kinh nghiệm, việc ông đã chết, đã xoá tên trong sổ sinh, ghi tên vào sổ tử, đã cắt lương, cắt chế độ, đã thay thế chức vụ, thậm chí vợ ông đã được luật pháp cho phép tái giá...Đấy...Bây giờ mà lộn ngược lại, xác định ông sống, ôi giời ơi, thủ tục vô cùng phức tạp và khó khăn, tốt nhất là ông nên đơn giản thủ tục hành chính, ông cứ chết, không sao cả, coi như ông sống lại là để sống cho vui tuổi già, không cần thiết phải nhập lại hộ tịch, phải kê khai tên tuổi, phải đưa trở lại cán bộ công nhân viên...Phức tạp lắm...Thế thôi nhỉ, tôi phải theo công việc của mình.
    Trần Lung:
    - Kìa khoan đã...Tôi đã sống , đã trở về, việc đó có gì phức tạp đâu...Tôi đang sống thì hiển nhiên mọi chuyện đối với tôi như đối với một người chưa chết...Thế thôi mà, sao không ai hiểu tôi cả nhỉ?
    Ông tổ trưởng dân phố:
    - A hả...Ông coi thường chúng tôi thế hả? Đã thế thì tôi không thèm nói chuyện với ông nữa...Này các cậu...Đưa ông ta đi ngay...
    Thanh niên 1:
    -Đi đâu ạ?
    Ông tổ trưởng dân phố:
    - Ra nghĩa trang, số mộ 198, nhanh lên.
    Nhớ lại chuyện kịch là từ câu chuyện có thật vừa xảy ra với bà Phạm Thị Nguyên, SN 1948, trú tại tổ dân phố 19, khu 4, thị trấn Cát Bà, huyện Cát Hải, TP Hải Phòng.
    Bà rời quê đi xa, rồi hôm nay trở về nơi sinh của mình là xã Đại Hợp, huyện Kiến Thụy, TP Hải Phòng thăm gia đình, đột nhiên thấy mình...chết.
    Tởm hơn, người ta làm hồ sơ giả thương tật để hưởng tiền của bà suốt 15 năm, ăn chán chê, giờ để phi tang, người ta cho bà chết để ....kiếm nốt khoản tiền tuất....
    Và bây giờ bà đang cố gắng nỗ lực để chứng thực là mình...đang sống.
    Cuộc đời đôi khi khốc liệt hơn từng trang viết.
    Nhớ lại chuyện kịch là từ câu chuyện có thật vừa xảy ra với bà Phạm Thị Nguyên, SN 1948, trú tại tổ dân phố 19, khu 4, thị trấn Cát Bà, huyện Cát Hải, TP Hải Phòng. Bà…
    infonet.vn