Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

Tagged Under:

NHẠC TRỊNH VÀ KHÁNH LY.

By: Cu Vinh On: 15:27
  • Chia sẻ bài này >
  • NHẠC TRỊNH VÀ KHÁNH LY.
    Cái này viết lung tung lang tang từ năm 2014 nhân sự kiện chị Khánh Ly về nước hát nhạc Trịnh. Đưa lại thư giãn chút, theo chuyện thế sự hoài nhọc quá nha, mời bà con coi:
    Trịnh Công Sơn là một nhạc sĩ lớn, lớn không chỉ vì ông là một tài năng âm nhạc lớn, một nhân cách nghệ sĩ lớn, một nhà thơ lớn, cùng với đó, sự lớn lao của Trịnh Công Sơn là tâm thế, là tư duy vĩ quát, là ánh nhìn nhói đau và năng lực cảm nhận, chia sẻ đến tận cùng tâm trạng, tận cùng phận người, mà không chỉ cho một người mà cho cả thế hệ của ông, thế hệ trước ông, thế hệ sau ông, chính vậy, hai chữ NHẠC TRỊNH đã trở thành một Di sản văn hóa Việt, tạo thêm vị thế Việt với nhân loại. Âm nhạc của ông đã có thể được coi như một HỘ CHIẾU cho người Việt ra thế giới. Bộ Văn hóa Thể thao & Du lịch chần chừ gì nữa mà không đề nghị Nhà nước xác tín giá trị âm nhạc Trịnh với danh hiệu: DI SẢN VĂN HÓA QUỐC GIA ĐẶC BIỆT cho toàn bộ kho tàng âm nhạc của Trịnh Công Sơn, cao hơn, có thể đề nghị UNESCO công nhận nhạc Trịnh là DI SẢN VĂN HÓA THẾ GIỚI.
    Ca sĩ Khánh Ly ra đời cùng thời với Trịnh Công Sơn là sự sắp đặt tuyệt vời của ĐẤNG TỐI CAO, như cách Chúa tạo ra một quả cầu rồi Chúa lại tạo ra một cầu vồng ngũ sắc để quả cầu ấy thỏa sức tỏa sáng, thỏa sức thăng hoa, thỏa sức vận động. Không có Khánh Ly, vẫn có thể có Trịnh Công Sơn, nhưng khó để có một Trịnh Công Sơn bền bỉ, vĩ cuồng-rối loạn-day dứt-vặn xoắn trong từng giai điệu, từng ca từ, bởi vì suy cho cùng, sự thăng hoa tuyệt đỉnh của người nghệ sĩ bao giờ cũng cần một sự che đỡ, nâng niu, ôm ấp, dằn vặt của một ĐỐI TƯỢNG, cụ thể như Trịnh là Khánh Ly, người đàn bà đã được Chúa mang tới cho Trịnh cùng niềm vui, nỗi buồn, đau đớn, cay đắng, nhớ thương, mong ngóng, dịu dàng và băng giá, đủ hết, để Trịnh rút từng sợi tơ lòng ra mà viết, mà dâng tặng, mà tận hiến cho thế gian cả một ĐỜI NHẠC, trong đó chắc chắn là có một phần cho Khánh Ly, vì Khánh Ly. Cũng nhờ Trịnh, Khánh Ly kịp lớn hơn trước tuổi của mình, kịp chín hơn đời riêng của mình, kịp nhận lãnh nhiệm vụ chuyển tải Di sản âm nhạc của Trịnh tới CON NGƯỜI, như một định mệnh, như một thiên chí, như một sự phân công rõ ràng của Chúa cho họ, để họ phải bên nhau như thế, nương vào nhau như thế, hút vào nhau như thế, tan vào trong nhau như thế, cả yêu, cả đau, cả thương, cả nhớ, cả giận, cả hờn...Họ trong nhau bền bỉ ngay cả khi còn không thể thuộc về nhau...
    Trịnh Công Sơn- Khánh Ly, đó là một đỉnh cao đặt bên một đỉnh cao.
    May mắn cho chúng ta, sau bao nhiêu năm, Khánh Ly về nước hát. Một chuyến về để ĐI lại trong lòng khán giả Việt của nhiều thế hệ.
    Báo chí viết CHUYẾN VỀ của Khánh Ly là viết về âm nhạc, về cống hiến của hai con người mà hiếm có sự lặp lại như thế, viết về những thông điệp từ âm nhạc mà Trịnh Công Sơn và Khánh Ly mang tới cho chúng ta, cho CON NGƯỜI.
    Không phải là những bài báo săm soi tìm kiếm tiền catse của Khánh Ly sẽ bao nhiêu trong đêm diễn duy nhất ở Mỹ Đình. Những khán giả, đọc giả cần KHÁNH LY- TRỊNH CÔNG SƠN và ao ước có mặt tại đêm diễn này không cần đọc những thông tin như vậy, dù báo chí có cố gắng "hé lộ" tiền catse có lên tới 1 tỷ đồng cũng không thể tạo nên sự hấp dẫn của đêm diễn để xô đẩy khán giả tới Mỹ Đình ( hoặc bỏ tiền mua báo) nếu bản thân mỗi khán giả không từng "chết" vì Khánh Ly và nhạc Trịnh.
    Viết lan man ngày sinh nhật.