Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Tagged Under:

THĂM MỘ.

By: Cu Vinh On: 09:58
  • Chia sẻ bài này >
  • Vợ tôi là cô giáo. Dù cô ấy đã mất nhưng năm nào vẫn thế thôi, cứ đúng ngày Nhà giáo Việt Nam, ở đâu tôi cũng về quê lên mộ vợ tôi để đặt một bó hoa tươi....Tôi ngồi bên mộ cát, bên hoa, mang cả bình trà theo, heo hút những lời....

    Tôi yên ổn chọn chỗ ngồi trên cát

    Bên mộ em bên hoa nở bên hương

    Cát trắng thế trắng cay hết mắt

    Trắng đến nhòa màu lá dọc con đường

    Bốn năm rồi em xa tôi, vào cát

    Như một chuyến đi không hẹn ngày về

    Cát trắng quá cứ vun cao thành mộ

    Cứ vun cao như lá đổ trong lòng

    Vui Mai nhé, dù nghìn trùng đến thế

    NGÀY CỦA EM lại thấy anh về

    Ngồi bên mộ, uống trà cùng nước mắt

    Lại chuyện vu vơ trong cơn lạnh gió mùa

    Không thể có cuộc chia ly đâu nhỉ

    Chỉ là em vào trong cát kia thôi

    Không thể có sự cách xa trần thế

    Anh vẫn ngồi ngay đây như một câu thề

    Không thể có điều âm dương cách trở

    Nếu lòng mình luôn vẫn nghĩ về nhau

    Không thể có chuyện người đi kẻ ở

    Ngồi bên nhau cùng cát trắng một màu

    Tôi ngồi hát một câu đau

    Tôi ngồi đếm cả trước sau cát này

    Tôi ngồi trong gió heo may

    Mộ em như bếp than đầy rực lên

    Tôi ngồi nhặt cát xếp tên

    Tôi ngồi như có tay em kéo vào

    Tôi ngồi nghe gió lao xao

    Tiếng ai như tiếng em chào ở đây

    Tôi ngồi tôi nắm bàn tay

    Cát mềm như nụ hôn gầy em trao