Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Tagged Under:

CÁT TRỌC ĐẦU (Phần 1)

By: Vinh Nguyen Quang On: 15:42
  • Chia sẻ bài này >
  • CÁT TRỌC ĐẦU
    Nhà văn Nguyễn Quang Vinh

    NỤ MƯỜI TÁM TUỔI
    Nụ 18 tuổi.
    Hồi ấy còn chiến tranh.
    Mái tóc Nụ dài hơn gót chân, nếu buông hết, dài lết đất.
    Khi Nụ xin vô trung đội dân quân gái, ông chủ tịch xã nói cô cắt tóc đi đã, tóc dài không vào dân quân được. Nụ khóc, mấy lần cầm kéo lên cắt vẫn không đành. Nụ lên uỷ ban gặp xã đội trưởng. Xã đội trưởng đang ngồi với một thanh niên trẻ, đẹp trai lồng lộng, là trưởng ban thông tin văn hoá huyện. Nụ mặc kệ. Nụ lao vào nói anh ơi, tại sao vì mái tóc của em mà không cho em vào dân quân. Xã đội trưởng đập bàn quát cô ra ngoài kia đợi, vấn đề tóc dài của cô xã đội sẽ dành một cuộc họp. Người khách nói, em buông tóc ra cho anh em. Nụ buông tóc. Anh thanh niên há mồm nhìn mái tóc dài như suốt chảy từ trên đầu Nụ xuống đất. Xã đội trưởng hét, cô ra ngoài, chưa đến lúc chúng tôi sử dụng tóc của cô để trói phi công Mĩ. Người khách nói, cô có mái tóc quá đẹp. Rồi người khách quay sang xã đội trưởng nhẹ nhàng, đồng chí quán triệt cho toàn lãnh đạo cốt cán xã, mái tóc cô Nụ là tài sản của địa phương. Xã đội trưởng dạ dạ.
    Nụ lập tức vào dân quân và tham gia trực chiến bắn máy bay sau cồn cát.
    Nụ đem chuyện kể cho các bạn. Mọi người trố mắt lên, ua chầu, anh ấy là con trai của Chủ tịch huyện đấy, hèn chi cả xã sợ chết khiếp.
    Hai ngày sau anh ấy tìm Nụ tại trận địa trực chiến. Chị em hiểu ý nháy mắt nhau đi cả.
    Anh ấy nói em rất đẹp. Nụ dạ. Anh ấy nói mái tóc em là một tài sản lớn. Nụ dạ. Anh ấy cầm tay Nụ nói em cần phải phấn đấu nhiều. Nụ dạ. Anh ấy lại nói, em phải bắn cho được máy bay. Nụ dạ.
    Anh ấy về. Nụ đêm nào cũng mơ thấy anh ấy đang hôn mình. Mơ nhiều đến nỗi, sáng nào ngủ dậy, Nụ cũng thấy môi mình rát bỏng và hình như đang sưng lên.
    Máy bay đến triền miên.
    Trận địa trực chiến của Nụ bắn mãi vẫn không thấy cháy chiếc máy bay nào.
    Anh ấy lên thăm.
    Đúng lúc anh ấy định quàng tay ôm Nụ thì máy bay ném bom ngay trận địa. Anh ấy chúi ngay vào hầm còn Nụ thì chạy đến cùng chị em bắn máy bay.
    Máy bay cháy.
    Chị em sung sướng hét khản cả giọng.
    Anh ấy lao lên, chạy tới gặp Nụ, kéo tay Nụ đến ụ súng hét, em bắn đi em bắn đi. Nụ la lên, máy bay cháy rồi, trên trời có chiếc nào nữa đâu mà bắn anh. Anh ấy ấn Nụ vào ụ súng, bóp cò đi, bóp cò đi. Nụ bóp cò. Anh ấy lôi máy ảnh trong túi ra tách tách tách. Rồi anh ấy lại nằm ngửa ra cát, lại hét, em bắn thêm nữa đi, lại chụp ảnh tách tách tách.
    Rồi anh ấy kéo tay Nụ về trụ sở uỷ ban.
    Mọi người được triệu tập đến. Anh ấy nói rằng, cô Nụ đã tự bắn cháy máy bay. Mọi người định ớ ra cãi nhưng anh ấy trừng mắt: Tôi trực tiếp chứng kiến, trực tiếp chụp ảnh, ngày mai các báo sẽ in ảnh cô Nụ trực tiếp bắn rơi máy bay. Tôi, với tư cách là người lãnh đạo tối cao công tác tuyên truyền của toàn huyện, tôi khẳng định như vậy. Các đồng chí quán triệt chưa?
    Mọi người dạ dạ dạ.
    Rồi anh ấy lôi Nụ vào phòng riêng, đọc cho Nụ viết báo cáo, rằng, với lòng căm thù sôi sục, khi máy bay đến, chị em trong tiểu đội chưa kịp chuẩn bị, tôi một mình một súng bắn rơi máy bay. Nụ mấy lần ngượng ngùng: Không phải rứa anh ạ. Anh ấy hét: Cô đừng cãi, cô viết đi, và học cho thuộc.
    Mấy ngày liền anh ấy bám sát Nụ.
    Rồi bố anh ấy là chủ tịch huyện về cũng khẳng định Nụ bắn rơi máy bay.
    Ai phỏng vấn Nụ, anh ấy cũng yêu cầu Nụ nói như vậy, rằng, với lòng căm thù sôi sục, khi máy bay đến, chị em trong tiểu đội chưa kịp chuẩn bị, tôi một mình một súng bắn rơi máy bay.
    Anh ấy tập trung tiểu đội của Nụ.
    Anh ấy hỏi từng người:
    -Ai đã bắn rơi máy bay? Các cô bắn hay cô Nụ bắn?
    Tiểu đội mím môi im lặng.
    Anh ấy gầm lên:
    -Sao không ai nói? Cô này.
    Như cái máy, các cô trong tiểu đội liến thoắng cô Nụ bắn, cô Nụ bắn.
    Tối, Nụ về. Mẹ cô khóc nói sao con làm thế, thành tích là cả tiểu đội sao con làm thế. Nụ đột ngột gào lên với mẹ cô, răng mẹ nói thế, con bắn, con bắn, con bắn.
    Nụ cùng anh ấy đi báo cáo khắp nơi.
    Một trăm lần, một ngàn lần, Nụ nói chính Nụ một mình một súng bắn máy bay.
    Nói đến thuộc.
    Nụ quên không nhớ đó là lời nói dối.
    18 tuổi.
    Nụ rơi trong các báo cáo thành tích.
    18 tuổi.
    Nụ toàn quyền trong tay anh ấy.
    Anh ấy kéo Nụ ra lò vôi.
    Chim hoang bay tả tơi trong lò vôi.
    18 tuổi.
    Nụ trở thành đàn bà ngay trong lò vôi.
    Anh ấy nói hãy gọi tên anh ấy là Bá.
    Nụ nhắm mắt, cố chấp nhận, như cô đã cố nhắm mắt chấp nhận rằng cô đã bắn máy bay.
    Nụ co hết người lại. Bá kéo Nụ vào lòng. Nụ gập đầu giữa hai đầu gối, run lên. Bá khéo léo kéo Nụ vào sát hơn. Rồi chỉ với mấy động tác, mà sau này, rất nhiều lần, Nụ cố nhớ, vì sao Bá lại có thể lột áo, quần, cả áo vú của Nụ nhanh như chớp đến vậy, đến khi cô kịp phản ứng thì toàn thân cô đã trần truồng gọn gàng trong tay Bá và Bá cũng trần truồng. Toàn thân Nụ nóng rang như thể cô đang nằm trên cát giữa trưa. Nụ giẫy đạp, miệng ú ớ, cổ họng cháy khát. Bá dùng lọn tóc dài chấm góc của Nụ biến thành sợi dây, chắc hơn dây thừng, đau hơn dây thừng, trói chặt hai cánh tay của Nụ gập cánh khủy. Bá lại dùng đôi chân dài, rắn chắc và điệu nghệ của anh quấn chặt chân Nụ, đẩy người cô ưỡn lên. Nụ chết lặng vì một cái gì đó tựa như nòng súng 12,7 ly thốc thẳng vào người, vào tim gan, vào tận đáy sự khao khát, sự hưng phấn, ngoáy mạnh vào thẳm sâu nỗi mong chờ, xỉa nhọn vào đúng chỗ mềm yếu nhất của người đàn bà. Miệng Bá nhay, vuốt, lả lướt, hà hít, liếm láp, chạy dọc chạy ngang trên đôi tai nóng rực của Nụ. Nụ như muốn gào lên, thét lên, cong cả người lên để chỉ muốn hét thật lực về một điều gì đó, điều gì đó không rõ ràng, không hẳn là khoái cảm, là sung sướng, không hẳn là sợ hãi, một điều gì đó còn dữ dội hơn thế, bùng cháy hơn thế, một điều gì đó mà cô chưa bao giờ cảm thấy, nó như đang thiêu đốt từng phần cơ thể cô, làm tan vỡ, xé toạc hết mọi bí ẩn trong cô. Bởi đâu như từ phía dưới cơ thể, nhòa ướt, thứ nước đục nhờ, mát lạnh, thứ nước ùa chảy như suối thác làm cô nghiến chặt môi, hàm răng va vào nhau lập cập. Và bất ngờ, vòng dây trói bằng tóc bung ra, tự do cho cô hai cánh tay. Cô kịp vung hai cánh tay lên ghì chặt thân thể nhễ nhại mồ hôi của Bá, ghì chặt xuống, ghì mãi, tưởng như cô đang làm cho thân thể Bá tan nát, dính bết lại trên bộ ngực nở căng, đỏ lựng của mình. Cô hét lên một tiếng nghe như tiếng bom nổ. Và cuối cùng, cô cảm thấy rõ ràng hình như Bá đang bắn cái gì đó vào sâu trong người mình, những loạt nổ cường sức, mạnh mẽ, đanh gọn như loạt đạn nổ 12,7 ly vào máy bay. Và cô như chiếc máy bay cháy ấy, nóng rực, tan xác, vỡ tung, bùng cháy dữ dội cùng với những tiếng thở dồn, tiếng thở còn mạnh mẽ gấp gáp hơn tiếng thở của cô mỗi khi chạy ngược lên đỉnh cát. Hai cánh tay Nụ rã rời vật ngửa ra đất, đầu cô nghẹo sang một bên, chìm mê trong một giấc ngủ thật bay bỗng. Bá cũng vật ngửa sang một bên, nhầy nhụa mồ hôi, lấm lem đất cát, khuôn mặt anh ròng ròng từng dòng mồ hôi tuôn chảy và phía dưới, mọi thứ đều cụt hứng, mềm oặt, buông thả. Không biết là bao nhiêu lâu, Nụ vùng dậy, hoảng hốt, ngơ ngác, sợ hãi khi bàn tay cô vục mạnh vào phía dưới và đưa lên nhìn. Một nắm cát thắm đỏ, màu đỏ tươi rói. Nụ khóc. Bá mở mắt. Bá nhìn Nụ không cảm giác. Nụ hốt hoảng vơ áo quần. Nụ nhìn anh:
    -Sao chúng ta lại thế này…
    -Thì có sao. Chúng ta yêu nhau…
    -Nhưng sao lại thế này…
    -Thì có sao. Anh có ép em đâu. Chính em cũng muốn như thế mà…
    -Nhưng sao anh lại buộc em thế này…
    -Em thích đấy chứ?
    -Không. Em bất ngờ…
    -Thế à?
    -Mấy hôm nay anh làm em hai lần bị bất ngờ…
    -Thế à?
    -Anh ép em nhận thành tích bắn rơi máy bay làm em bất ngờ… Anh lại ép em làm chuyện này nữa…
    -Em sợ gì?
    -Nhỡ có thai thì ăn nói ra sao?
    -Anh sẽ cưới em…
    -Nhưng đáng ra anh cưới em đã rồi mới thế này…
    -Cưới đã hay chưa cưới thì có khác gì nhau?
    -Nhưng cưới nhau, thế này trên giường, trong phòng, trong nhà, đàng hoàng…
    -Chỗ nào sướng thì làm, cứ gì trên giường, cứ gì trong phòng, cứ gì cưới nhau…
    Nụ im lặng.
    Bá lấy thuốc hút và huýt sáo.
    -Em về – Nụ nói lí nhí – Thể nào anh cũng phải nói với hai bác thưa chuyện với mẹ em…
    -Ừ
    -Mẹ em mà biết chuyện này, mẹ em buồn lắm, cho nên anh phải nói với hai bác gặp mẹ thông báo quan hệ của chúng ta, rồi phải làm đám hỏi, đăng ký, sau đó thì tổ chức cưới…
    -Ừ…
    -Quan trọng hơn cả chuyện em bắn rơi máy bay hay không bắn rơi máy bay…
    -Ừ…
    Nụ bước đi mấy bước. Chân cô như muốn khịu xuống. Cô cảm thấy đau dữ dội phía dưới nhưng Nụ vẫn cố nén đau:
    -Em yêu anh lắm. Từ lâu rồi. Mấy tháng rồi. Từ cái hôm anh bảo vệ em trước bác xã đội trưởng về mái tóc dài của em…
    -Thế à?
    -Đêm nào em cũng nghĩ về anh hết. Đêm nào em cũng kể chuyện anh cho mẹ nghe hết. Đêm nào em cũng ao ước trời mau sáng để được nhìn thấy anh một lần anh ạ…
    -Thế à?
    -Có nhiều lúc, em tưởng tượng rằng, nếu nhìn thấy anh đang chở trên xe đạp một cô gái nào đó, hay là thấy anh hôn cô gái nào đó, khi ấy chắc là em chết mất anh ạ…
    -Thế à?
    -Em biết anh con nhà quyền thế, ở xã ai cũng nể sợ anh, ngay mẹ em cũng nể sợ anh, em coi anh là thần tượng của em anh ạ…
    -Thế à?
    -Chưa bao giờ em dám mơ rằng sẽ được làm vợ anh… Em chỉ dám mơ được anh để mắt đến, được anh dắt đi chơi, được anh hôn… Thế mà hôm nay còn được anh thế này nữa, em sợ lắm nhưng vui vì chắc chắn anh sẽ cưới em làm vợ đúng không anh?
    -Hẳn rồi.
    -Nếu mà em làm con dâu nhà anh, chắc là mẹ em rất tự hào anh ạ… Đời mẹ khổ cực, chúi mặt trong cát từ trẻ đến giờ, chưa ngày nào được ngẩng mặt lên cho ngang mặt bà con làng xóm cả anh ạ, được làm thông gia với nhà anh, đời mẹ em không còn ước ao nào hơn thế, anh có thấy thế không?
    -Hẳn rồi.
    -Sau khi cưới, anh sẽ đưa mẹ con em lên thị xã chứ?
    -Hẳn rồi.
    Bá nói nhỏ vào tai Nụ, từ bây giờ em không cần báo cáo là em bắn rơi máy bay nữa. Không cần nữa. Nụ hỏi vì sao. Anh ấy nói vì em có bắn rơi máy bay đâu. Thành tích là cả tiểu đội.
    Nụ hoảng hồn ngơ ngác.
    Nụ sực nhớ là mình không mang quần lót. Nụ quay tìm. Thấy Bá đang ngắm nghía cái quần lót của mình…
    -Anh cho em xin… Ai lại cầm quần lót của em…
    -Em về đi, lùng nhùng ở đây người làng tóm cổ cả hai đấy, hiểu không?
    Nụ chạy về làng, đầu óc mộng mị. Bá nhìn theo Nụ. Bá dán mắt vào thân hình thon thả, cong vút như con ong thợ của Nụ, nhìn như vo tròn lại đôi mông phổng phao, nở nang, tròn trịa như hai cái thúng nhỏ của Nụ, và vuốt mắt theo đuôi tóc dài mướt của Nụ rồi lại rút cái quần lót ra xem, ngửi, hít hà và mỉm cười. Bá lấy bút, ghi vào chiếc quần lót của Nụ còn nhớp nháp và nhàu nát một dòng chữ rất nắn nót và bay bướm: 14: Nụ – làng Vú Cát – Ngày 6 tháng 9 năm 1970
    Mấy ngày sau Nụ chạy lên gặp Bá. Nụ nói anh làm thế này chết em, trước em nói bắn, nay thì không, hoá ra tự em vạch mặt em ra là em nói dối.
    Bá cười và gọi vợ con anh ấy ra chào Nụ.
    Anh ấy nói với vợ mình, em ạ, cô này không hề bắn rơi máy bay, lại dối trá nói là một mình một súng bắn rơi máy bay, giờ chạy lên xin bố và anh tha tội nói dối. Em thấy cô này là người thế nào.
    Cả nhà anh cười.
    Nụ bị tiếng cười xô bắn ra ngõ.
    Nụ lủi thủi về.
    Nụ không còn dám quay lại gặp Bá nữa.
    Nụ không bắn rơi máy bay nhưng anh ấy đã bắn rơi Nụ.
    Nụ hớt hãi rời làng trong đêm tối.









    2.
    THẰNG BÁ
    Thẻo đất cắm ngôi nhà tranh nhỏ của bà Phạm ở ngay đầu làng Vú Cát. Vì thế, mỗi lần Bá từ thị xã đạp xe về làng, bà Phạm là người nhìn thấy Bá đầu tiên. Hay nói cho rành rẽ thì chính bà Phạm, ngày ngày, ngóng trông, chờ đợi Bá về làng Vú Cát hơn ai hết. Và cũng chính bà trông đợi Bá bước vào nhà mình hơn ai hết. Bà vạch trên vạch cửa những vạch vôi để đếm những lần Bá về làng: 230 vạch vôi, hai trăm ba mươi lần Bá về, nhưng chưa lần nào Bá ghé nhà bà, chưa lần nào Bá chào bà, chưa lần nào Bá hỏi đến bà. Còn bà thì hai trăm ba mươi lần Bá về, bà đều nhìn thấy đầu tiên, là người đợi Bá đầu tiên. Mỗi khi thấy bóng Bá thấp thoáng trên chiếc xe đạp lao vút qua con đường chạy ven chân vú cát, bà Phạm vội buông hết mọi việc, có khi bà đang ăn cơm thì vội vã buông bát, lúc đang cuốc đất thì buông cuốc, cả khi bà đang ốm liệt giường, không đi được thì cố lết ra sân, lết ra đầu ngõ, vịn tay vào cổng nhà và nhìn Bá, cố gặp Bá, cố thấy cho rõ gương mặt của anh, đặc biệt cái miệng của anh. Bà quen lắm, nhớ lắm, nhớ cháy ruột cháy gan cái miệng của Bá, với đôi môi hồng, hàm răng trắng bóng, chúm chím, chúm chím… Bà quen cái khuôn miệng ấy của Bá và mỗi lần nhìn thấy Bá, như thói quen, bà lại vội vã đưa bàn tay lên ngực, chực vén áo. Bá đạp xe lướt qua cổng, lướt sát sạt qua bà, như không nhìn thấy ai cả. Bà đã từng thốt lên tiếng gọi Bá nhưng có vẻ như Bá đang mãi nhìn đi đâu, Bá như đang mãi nghĩ những công việc quan trọng, nên
    Không nghe thấy gì.
    Một mình trong căn nhà trống hơ trống hoác, đêm đêm, bà Phạm đi lại loanh quanh, đi như đếm những bước chân. Mà rõ là bà đang đếm những bước chân của mình trong đêm thật. Đi và đếm. Đi và đếm. Nền nhà bà nguyên cát trắng, trắng nhẵn, trắng mòn theo những bước chân hàng đêm của bà. Vào chiều tối, với cái ấm nước trên tay, bà hút một miệng đầy nước rồi chụm miệng phun đều trên mặt cát nền nhà, phun đều như mưa. Bà làm cái công việc vô lý này rất cẩn thận, phun nước rất cẩn thận, cho tới khi toàn bộ nền nhà ướt đẫm nước thì hết bảy mươi sáu ấm nước tất cả. Bà ngồi thở cho lại sức. Sau đó bà bắt đầu đi lại trên nền nhà. Cát ẩm, những dấu chân của bà in trên cát rất rõ, dấu chân này nối dấu chân khác, rồi xếp chồng lên nhau, dày đặc, sáng và tối, cao và thấp, dày đặc những dấu chân của bà, dày đặc nhưng vẫn rõ ràng từng dấu chân. Rồi bà đếm. Tỉ mẫn đếm. Tám ngàn một trăm hai mươi sáu dấu chân lấp kín toàn bộ nền nhà của bà. Bà ngồi thở. Bà nhìn trân trân những dấu chân của mình. Công việc vớ vẩn này kết thúc muộn hơn nửa đêm. Khi ấy bà mới đi ngủ. Bà nằm chơ vơ trên chiếc chõng tre, dưới bà, trên nền cát, những dấu chân nằm im, lớp lớp dấu chân xếp chồng lên nhau như mái ngói lợp bằng dấu chân người. Bà im lặng. Nước mắt cũng lặng chảy xuống má. Bà nhớ lại cái ngày xưa ấy, lâu lắm, từ cái thời bà còn là một người đàn bà mười tám tuổi. Khi ấy Bá được ba tháng tuổi…
    X X
    X
    Làng chạy loạn vì giặc. Cô gái tên Phạm bụng mang dạ chửa cũng chạy loạn. Cô chạy sau cùng. Trong đêm tối, mênh mông điệp trùng những cồn cát, Phạm bị lạc đường. Chị nằm vật ra cát thở. Tứ phía im lìm, chỉ còn những tiếng gió hùn hụt thổi, nghe cả tiếng cát lăn vi vút quanh người. Rồi đêm đó, có thể do chạy nhiều, động thai, Phạm đẻ non. Đứa con ra đời không kịp khóc đã chết. Phạm ngất xỉu. Khi chị tỉnh dậy thì đã sang trưa hôm sau. Phạm mở mắt. Chói chang nắng. Cát trắng lốp, bốc lửa quanh chị. Thân thể chị như khô cong lại. Đến như mảnh áo trên người cũng cong cứng, giòn gãy trong nắng. Đến như những dòng máu sinh nở chảy ùa trên cát bây giờ cũng đã khô cong, cứng giòn như bãi phân trâu. Chị giật mình quờ tay tìm con. Bàn tay chị chạm phải một vật gì tròn tròn, cứng cáp như củ khoai nướng. Chị chồm dậy, hoa mắt, hoảng loạn khi nhìn thấy đứa con thiếu tháng đã chết của chị khô quắt, nhăn nhúm như một nhúm giẻ hong khô trong bếp lửa. Phạm vừa khóc vừa đào bớt cật lực một hố cát và chôn con xuống đấy. Chị thất thểu bước. Bóng chị dài ngoằng như đụn khói rơm rạ, vắt cả sang phần mộ của con. Nhưng chỉ được vài chục bước chân, nấm mộ con chị bị gió cát san bằng lỳ. Phạm hoảng hốt lao tới. Tìm. Tìm. Tìm. Chị hoảng sợ kêu khóc. Gió vần vụ thổi mạnh. Cát bay xát cả vào mặt chị rát bỏng. Chị không còn thấy ngôi mộ của con đâu nữa, gió thổi cát, khỏa bằng, vô tăm tích. Gió và cát xoay tròn lấy chị, quấn lấy chị, thúc nhói vào tim óc chị. Phạm tưởng như gặp ma. Chị bỏ chạy. Chị lao đầu chạy thục mạng. Có khi chị ngã vật xuống, khịu chân, nhưng cát và gió lại xô chị chạy vun vút, lao vun vút, kéo chà chị chúi mặt xuống tới chân đồi cát. Trời tối sầm lại tự lúc nào Phạm cũng chẳng còn hay biết. Chị nhớ mang máng là mình ngã sấp xuống ở một lều tranh nào đó và thiếp đi trong hoảng loạn và kiệt sức. Đến khi chị mở mắt nhìn, chị lờ mờ nhận ra đó là cái chợ làng. Chợ vắng hoe. Đêm nhờ nhờ tối qua ánh trăng. Tiếng chó sủa ăng ẳng. Hình như lũ chó đang giành giật nhau một miếng xương. Chị chợt thấy đói thắt. Chống tay bò lại gần lũ chó, Phạm nhìn thấy một mảng thịt đã nấu chín và lũ chó đang cố giành nhau cắn xé miếng thịt. Nước miếng ứa ra trong miệng lưỡi làm mắt Phạm hoa lên. Phạm bò tới, với tay lấy cái cọc gỗ đập túi bụi. Lũ chó hoảng sợ lui hết lại nhưng không con nào chịu rời bỏ miếng mồi, những đôi mắt đói khát vẫn gằm ghè nhìn Phạm, những hàm răng nhọn hoắt nhe ra, những tiếng gầm gừ tức tối. Kệ. Phạm chìa tay ra, kéo miếng thịt dính bết cát về phía mình. Chị đưa miếng thịt lên miệng. Trời ơi, mùi thịt chín thơm lừng, đến độ làm chị như muốn nuốt chửng. Lũ chó ranh khôn chẳng biết lôi đâu về một miếng thịt to và ngon đến vậy. Phạm nhai ngấu nghiến từng miếng, nhai cả cát, nhưng lúc này thì chị chẳng cảm thấy gì hết ngoài cảm giác sung sướng, hả hê, cảm giác được bù lấp khỏi sự đói khát từ miếng thịt. Lũ chó nhìn Phạm gầm gừ. Rồi như có ai ra lệnh, đồng loạt năm con chó xông vào Phạm. Phạm ngã chỏng chơ giữa đất, cả năm con chó cùng chồm lên chị, nhưng không con nào cắn chị, năm cái mõm chó đều tập trung vào miếng thịt chị đang cắn dở trên miệng. Phạm chìa hết hàm răng của mình cắn chặt miếng thịt, chị dùng cả hai cánh tay ra sức xua đuổi những cái mõm chó. Có ba cái mõm chó đồng thời cùng gặm vào miếng thịt. Giằng, xé, kéo, sủa, miếng thịt như vật kéo co giữa miệng Phạm và miệng năm cái mõm chó, bất phân thắng bại. Phạm đưa cả hai bàn tay ra, bóp cổ từng con chó một. Lũ chó càng điên cuồng lao vào. Chúng xé rách áo quần Phạm, cứa cả hàm răng nhọn sắc lên thân thể chị nhưng Phạm vẫn cương quyết không buông tha miếng thịt. Chị vừa ra sức đánh nhau với lũ chó vừa nhai rau ráu miếng thịt, nuốt dần, nuốt dần, nuốt cho đến miếng cuối cùng. Lũ chó ngơ ngác nhìn Phạm và cụp đuôi chạy mất. Phạm nằm vật ra thở, đưa hai tay vuốt ngực, vuốt cổ họng, có vẻ như vì nhai quá nhanh, nuốt quá nhanh, nên miếng thịt vẫn còn lừng khừng đâu đó trong cuống họng. Phạm vùng dậy, chạy tới một vũng nước, chẳng còn biết sạch hay bẩn, chị úp mặt xuống uống ừng ực. No nê, thỏa mãn. Phạm lết người vào một quán lá, ngã vật ra và thiếp chìm trong một giấc ngủ đầy mộng mị.
    X X
    X
    Người đàn bà ăn mày gói thằng con trai ba tháng tuổi của mình trong cái bao tải rách, đặt nhẹ trong một góc lều giữa chợ. Thằng bé đang ngủ. Cạnh nó, cái bát mẻ đựng bột ngô quấy loãng chỉ còn bã bột. Thằng bé ăn rất khỏe. Người đàn bà vét nốt trong túi áo ra một nắm ngô non, lại chuẩn bị nghiền nát, dành sẵn cho đứa con suất ăn vào sáng sớm. Xong xuôi, chị ngả lưng xuống bên con. Nghe tiếng bước chân thình thịch. Chị nhổm dậy. Tiếng bước chân lừng chừng đâu đó một lúc rồi tiến lại phía lều tranh của người đàn bà.
    -Anh Sào à? - Người đàn bà buông câu hỏi.
    -Ừ… – Tiếng người đàn ông.
    -Kiếm được gì không? – Người đàn bà lại hỏi, vẫn không nhìn.
    -Hắn ngủ rồi à? – Người đàn ông bước vào, ngồi chồm hổm, nhìn thằng con.
    -Ngủ rồi – Người đàn bà ngồi dậy, vén tóc.
    -Xôi đây này, có cả thịt, ăn đi – Người đàn ông đưa nắm xôi.
    Người đàn bà vồ lấy, nhai ngấu nghiến, nhồm nhoàm hỏi:
    -Kiếm đâu ra xôi, ngon quá.
    -Trên mộ người chết.
    -Họ giàu thế à? Còn cúng xôi trên mộ người chết.
    -Nếu không đến kịp, lũ chó đã xơi hết.
    -Thế à?
    -Có sữa cho con bú chưa?
    -Không có.
    -Xem nào.
    Người đàn ông tên Sào nhích người lại, vén áo người đàn bà, nhìn chằm chằm vào bộ ngực rồi đưa bàn tay ra bóp. Bàn tay thô ráp của Sào bóp vờn xung quanh núm vú, rồi vuốt mạnh từ trong ra ngoài núm vú, lắc đầu:
    -Lạ thiệt. Không có sữa.
    Sào buông tay.
    Người đàn bà ăn mày giọng yếu ớt:
    -Bóp nữa xem nào…
    Sào như không nghe thấy, càu nhàu:
    -Đẻ con mà vú không có sữa thì nó lớn làm sao?
    Người đàn bà ăn mày vẫn giọng yếu ớt:
    -Bóp nữa xem nào…
    -Bóp cái gì?
    -Bóp vú.
    -Bóp vú làm gì nữa…Bóp mãi, có tý sữa nào đâu.
    -Kệ, nhưng người ta bảo bóp nữa cơ mà… Sao thế?
    -Hả?
    Người đàn bà ăn mày cầm tay Sào dúi mạnh vào bầu vú nóng rực:
    -Bóp đi, xoa đi, nhay đi, nhay chỗ này, thế, nhay mạnh đi…
    -Nhay làm gì? Có gì mà nhay…
    Người đàn bà vật người ra, thở dồn:
    -Nhay cho sướng không được à? Ngu thế không biết.
    Sào cười tít mắt:
    -À… Thế mà không nói…
    Sào đè dấn người đàn bà ăn mày xuống đất. Vải quần cũ, không chịu được sự căng quật thô bạo, rách toàng toạc.
    -Chết. Rách quần rồi – Sào kêu lên.
    -Lột hết ra. Ngu thế. Nhanh lên.
    Sào cười hùng hục. Căn lều tranh rung chuyển. Tiếng người đàn bà ăn mày tru lên như tiếng chó hoang.
    Những ngón tay bị hủi đã bắt đầu què cụt của Sào quờ quạng, xiết nóng lên thân thể để trần của người đàn bà. Người đàn bà cong cả hai chân lên tới đỉnh đầu của Sào, xiết, kéo, đá, đập, cùng với những tiếng gào thét hoan hỉ. Sào hùng hục như một kẻ cày cuốc thuê cho tới lúc anh kêu hực lên một tiếng và nằm vật ra, thở dốc, mồ hôi nhướp nháp toàn thân. Người đàn bà nằm im, lim dim, tận hưởng nốt cảm giác đê mê đang chạy râm ran toàn thân.
    -Ngày mai tôi đi xa đấy, ở nhà liệu mà chăm thằng cu – Sào nói.
    -Đi đâu? Một mình tôi lo sao được. Thằng này ăn khỏe như lợn.
    -Đặt tên hắn chưa?
    -Rồi. Thì cứ gọi hắn là thằng Tạp…
    -Tạp là sao?
    -Tạp ăn chứ sao.
    -Không được – Sào đứng dậy, giọng cứng rắn – Đặt tên người chứ có phải tên chó đâu… Thế cô tên gì?
    Người đàn bà ăn mày hinh hích:
    -Đêm nào cũng mò về bóp vú người ta mà không thèm hỏi tên… Đồ vô phúc.
    Sào gãi đầu:
    -Thì bây giờ hỏi không được à?
    Người đàn bà xoắn mái tóc lại trong bàn tay:
    -Làm cho người ta có chửa, đẻ ra con, lúc đó mới chịu hỏi tên… Vô phúc.
    Sào ngồi xuống, an ủi:
    -Thôi… Giận làm gì… Tôi và cô thì có khác gì thân con chó… Cần chi tên… Nay thuận miệng thì hỏi thôi, không nói cũng được…
    Người đàn bà:
    -Mắc gì không nói tên. Tôi tên là Len… Nguyễn Thị Len…
    -Hay rồi.
    -Hả. Anh định nói gì?
    -Đặt tên thằng này là Bá. Dùng họ tôi đặt họ cho nó.
    -Thế là nó có tên là Nguyễn Hữu Bá à?
    -Đúng vậy?
    -Nguyễn Hữu Bá… Nghe oách như tên cán bộ nhỉ?
    -Chứ không à? Nhỡ sau này nó làm cán bộ, làm to thật thì sao? Tôi và cô lên tiên.
    -Xì… Tiên gì… Mong đừng có phải đi ăn mày là tốt rồi… Mong dân kẻ chợ đừng kêu mình con chó, mà kêu mình đúng là con người đã là sướng… Mong anh cũng đừng phải sống trốn chui trốn nhủi là sướng rồi… Cần gì tiên…
    -Đúng vậy… Thế là nhớ đấy nhé… Tên nó là Nguyễn Hữu Bá.
    Người đàn bà gật đầu. Họ im lặng nhìn thằng cu con. Đột ngột, Sào chửi vống lên một câu:
    -Mẹ cha đời. Có cha đây, có mẹ đây, có thằng con kia, thế mà cũng không ai gọi là một gia đình như người khác.
    -Người khác là người nào?
    -Là như mọi người.
    -Dễ đấy à? Anh thấy tôi ăn mày, anh mò đến bóp vú tôi, ngủ với tôi rồi có con, cưới hỏi chi đâu mà đòi như người khác?
    -Cưới cái gì? Ban ngày ai gặp tôi cũng đuổi… Cưới sao?
    -Ai bắt anh bị hủi nên người ta mới đuổi… Coi kìa, tay chân cụt cả, nhìn khiếp đi được…
    Sào im lặng.
    -Từ nay tôi đi xa… Nếu có dịp thì về thăm… Nhớ nuôi thằng Bá cho đàng hoàng…
    -Lấy cứt cho nó ăn mà đòi đàng hoàng… Khéo phải cho…
    -Câm mồm.
    -Chứ sao nữa, không nuôi nổi thì cho, có sao?
    -Câm mồm.
    -Bây giờ nó còn uống nước bột ngô, mai nó lớn, lấy cứt cho vào miệng à? Không cho thì nuôi làm sao?
    -Câm mồm.
    -Đàn ông các anh, lạ gì, chỉ biết nhắm mắt đút vào, đút vào cho sướng, sau đó, kệ…
    -Kệ sao được… Tôi đi tìm thầy thuốc chữa bệnh… Chữa khỏi tôi về…
    -Bệnh hủi có mà chữa… Đi thì đi cho khuất mắt… Lại đi bóp vú con khác, tôi lạ gì? Khắp nơi, thiếu gì đàn bà ăn mày như tôi…
    Người đàn bà ăn mày nhìn xéo sang Sào, thờ dài. Rồi chị nhích người lại bên Sào, giọng dịu xuống:
    -Nói cho sướng miệng thế thôi, ai dại cho con… Đừng lo… Nhưng đi đâu thì năm bữa nửa tháng cũng cố về, mỗi lần về cố kiếm cái chi cho mẹ con sống…
    Sào quay sang:
    -Nói thế nghe có phải dễ không?
    Người đàn bà:
    -Đi thế không nhớ người ta à?
    Sào:
    -Nhớ thì chịu, xa lắm, không phải đêm nào cũng về được… Mà ham lắm cơ, thân phận ăn mày mà có cái đó thì ham lắm cơ…
    -Em có gì nữa, nhà không, gia đình không, tiền bạc không, quanh năm suốt tháng ngửa tay ăn mày… Có mỗi cặp vú này, cái chũm này là của riêng mình, không phải xin ai, dại gì không tham…
    -Điên…
    -Điên kệ… Đưa tay anh đây.
    -Làm gì nữa…
    -Trời gần sáng, có muốn bóp vú nữa không?
    -Mệt rồi…
    -Thì nghe nói sắp đi xa, còn lâu mới về, bóp vú cho khỏi nhớ, với lại, thì cũng cho người ta thêm một lần nữa, để rồi mấy ngày tới nằm không à?
    -Điên.
    Bàn tay người đàn bà cầm lấy tay Sào, cà mạnh qua bầu vú. Sào ngồi im. Chị lại dúi tay Sào thọc mạnh vào dưới mình, xoay mạnh. Sào ngồi im. Bàn tay chị quờ qua phần dưới của Sào, tìm kiếm, nắn vuốt, xoa xít, nhay nghiến. Sào run lên. Người đàn bà ngã xuống. Sào bổ chồm lên. Hai con chó đang lò dò bò đến căn lều giật mình vọt chạy bởi tiếng tru lên đứt quãng của người đàn bà. Sào thốc ngược thân về phía người đàn bà lần cuối rồi nhấc người ra khỏi thân thể chị, đứng lên, kéo quần.
    -Tôi đi nhé. Khiếp. Chân run quá…
    -Khi nào anh về?
    -Tiện khi nào về khi đó.
    -Thì đi đi…
    Sào đi. Vài bước, Sào quay nhìn thằng cu con, cúi xuống véo vào má người đàn bà rồi nói nhỏ:
    -Còn da lông mọc, còn chồi nẩy cây, thế nào cũng đến lúc mình hết cực, yên tâm đi…
    -Đi đi, đừng nói nữa…
    Sào đi khuất.
    X X
    X
    Chị Phạm tỉnh giấc khi gà mới gáy canh một. Chị chui ra khỏi căn lều. Đột nhiên, chị ngồi thụp xuống, hai bàn tay xoa xít trên hai đầu núm vú. Chị thấy đau. Hai bầu vú đang căng sữa. Chị xoa mạnh. Từ núm vú ứa ra dòng sữa mát lạnh. Chị cảm thấy tưng tức nơi lồng ngực. Xa vắng đâu đó trong tâm trí chị, tiếng con chị đang khóc. Tiếng khóc của một đứa trẻ khát sữa. Nhưng con chị chết rồi còn đâu, chết khô trên cát rồi, nằm dưới cát rồi. Nhưng rõ ràng là chị đang nghe văng vẳng đâu đó tiếng trẻ thơ khát sữa đang khóc ngằn ngặt. Chị véo vào vú mình, đau nhói. Thế tức là chị đã tỉnh, không phải mê. Thế thì rõ ràng là có tiếng trẻ con đang khát sữa khóc thật. Chị lò dò đi tìm tiếng trẻ khóc. Đâu như cuối góc chợ.
    Chị Phạm dừng bước. Trong căn lều rách nát, lụp xụp, tiếng người đàn bà càu nhàu:
    -Cha mày, thằng chó, tao không có sữa thì có bột ngô non, sao ngày thường mày vẫn húp như lợn con, bây giờ không chịu húp.
    Đứa bé vẫn khóc. Phạm chui đầu vào.
    -Ai đó, tiếng người đàn bà ăn mày.
    -Em đây chị ạ – Phạm rụt rè trả lời, dù chị không biết người đàn bà đang ngồi trong bóng tối nhờ nhờ kia là ai, bao nhiêu tuổi.
    -Em nào?
    -Là em ạ. Con chị khóc quá. Hay là nó đói?
    -Mẹ cha nó… Nòi giống phàm ăn… Húp như lợn, đói gì.
    -Nhưng cháu khóc như vậy tức là đói chị ạ.
    -Giỏi nhỉ. Thì đói. Ngày nào cũng húp cháo ngô xoàn xoạp như lợn, hôm nay không chịu húp thì đói chứ sao.
    -Chị làm nghề gì ở đây ạ?
    -Ăn mày. Thế còn cô?
    -Em…
    -Hiểu rồi… Cô làm nghề ăn cắp ở chợ chứ gì?
    -Dạ không. Em nơi khác đến…
    -Thế chưa sáng, cô chui vào chỗ tôi làm gì? Xin ngủ nhờ à?
    -Dạ không. Em thấy cháu khóc quá… sốt ruột…
    -Kệ cha nó. Khóc chán thì nó ngủ. Kệ cha nó.
    -Hay là chị để em cho nó bú xem nhé…
    -Hả?
    -Là vì… Mà thôi, chị nên cho cháu bú thì hơn, cháu bé thế, chưa thể ăn cháo ngô được…
    -Ai chẳng biết thế… Nhưng tôi không có sữa… Vú tôi to thế này thôi nhưng không có sữa… Đúng là có vú như không. Vú này đàn ông bóp thì sướng nhưng không nuôi con được.
    Phạm ngồi xuống, nâng đứa bé đang khóc lên, dúi mặt nó vào bầu vú mình. Thằng bé ôm chặt lấy bầu vú bú chùn chụt.
    Người đàn bà ăn mày xích lại gần:
    -Cô mới sinh con à? Nó đâu?
    -Con em chết rồi chị ạ.
    -Thế à…
    Họ im lặng. Một lúc, có lẽ đã no, thằng bé ngả đầu ra, ngủ rất say. Phạm nhẹ nhàng đặt thằng bé xuống.
    -Nếu cần, hàng ngày em sẽ rẽ qua đây vài lần cho cháu bú. Em đi nhé….
    X X
    X
    Nụ không thể ngờ, bác ruột của mình lại chính là người đàn bà ngày xưa cho Bá bú mớm.
    Bác Phạm nói, sau này thằng Bá làm con nuôi của ông chủ tịch huyện rồi khai lại lý lịch.
    Bá cắt đứt gốc gác.
    Người cha ruột bị hủi và người mẹ ăn mày của Bá đã được Bá chôn vào quá khứ.
    Bác ruột của Nụ- bà Phạm, người mẹ nuôi của Bá cũng bị Bá cắt dấu.






    3
    MA ÁM
    Nụ được bác Phạm gội đầu bằng lá sả và mấy quả bồ kết nướng vàng. Tóc Nụ dài, bà Phạm phải cho Nụ ngồi trên chõng tre, thả dần lọn tóc vào chậu nước gội.
    Bà Phạm vừa gội vừa kể về Bá.
    Nụ nghe, đôi lúc lại rùng mình.
    Bác nói tỉnh bơ, có rứa thôi mà cháu đòi bỏ làng. Nụ nói như khóc, cháu nói dối, cháu không còn mặt mũi nào nhìn bà con. Nếu người ta thấy cháu nói dối, dám tự nhận mình bắn rơi máy bay, người ta cho cháu chết. Bà bác cười, ai mần chi được mi, mi là dân, tau là dân, dân đen thì ai mần chi, cách chức làm dân đi à con ngu? Nhưng người ta sẽ bỏ tù cháu. Bỏ tù thì phải bỏ tù thằng Bá trước. Nụ ớ ra. Bà giảng giải, đừng lo, thằng Bá không để lộ chuyện mi nói dối ra đâu. Hắn bày kịch ra diễn, hết kịch, hắn phải biết thu phông màn chứ. Nụ nhìn thấy đôi vú thõng thượt tong teo của bà bác mình, lại hỏi, có chi với anh Bá mà bác nói mỗi lần thấy anh ta, bác lại nhớ.
    Bà bác nói, không biết, nhưng nhớ lại cái thời cho Bá bú mớm, tự dưng bác nghĩ, thằng này háu gái từ thời tuổi bú. Nụ tròn mắt. Nó bú không như những đứa khác. Nó bú, tay nũng nịu cái bầu vú của tao, mắt nó nhìn tao, miệng nó không phải bú mà làm cái chi đó như là gợi tình, gọi tình. Ngày ấy tao không để ý. Sau này nhớ lại, tau thấy rứa thôi. Thằng này có khiếu dụ dỗ đàn bà trong máu rồi. Mi bị hắn như rứa thì đã có chi mà đòi bỏ làng.
    Nụ không hiểu.
    Nhưng cho dù bây giờ cô căm thù Bá đến nóng rực cả người thì trời ạ, đêm đêm, Nụ không thể quên được cái cuộc tình của Bá với mình trong lò vôi: nó vừa ghê rợn, vừa hấp dẫn, nó như ma lực cứ bắt cô phải nhớ lại, cái bàn tay vuốt ve của Bá, cái nụ hôn của Bá ngậm chặt lấy môi cô, đầu lưỡi man dại sành điệu của Bá, cách Bá thúc gọi cô chìm sâu trong lửa tình, cách Bá kẹp cô gọn gàng trong hai chân mình, cách Bá đưa mười ngón tay nhảy nhót, ve vuốt, múa may điệu nghệ trên núm vú của cô, cách Bá cắn, nhay, hà hơi nóng rực ở dái tai cô, cách Bá đưa lưỡi trượt dần trên cơ thể…Không quên được. Thậm chí đôi khi Nụ hoảng sợ bởi một ý nghĩ, nếu Bá xuất hiện với cô ở một nơi hoang vắng, ôi trời ơi, dù căm thù anh ta đến thế, nhưng cô không dám chắc cô có chạy trốn được sức hút của anh ta không.
    Mi làm cái chi ngồi thừ ra như cục đất Nụ? Bà bác hỏi làm Nụ giật mình. Bà bác cười cười. Tau biết chớ. Đàn bà khó tránh được đàn ông con ạ. Nhiều đứa con gái biết thằng Bá đểu, biết thằng này suốt ngày tìm diệt những cô gái trẻ đẹp, biết thế mà ai gặp nó cũng có tránh được đâu. Nó mang trong người cái máu thú vật điên rồ thằng cha hủi, lại chồng lên đấy cái máu me dâm đảng bất tận của con mẹ ăn mày. Lại học được cái thói đời lưu manh, xảo hoạt, dẻo miệng của ông bố nuôi. Ua chầu, Thôi thì có cái chi làm đàn bà sướng thằng Bá hốt về tay nó cả. Đã biết nó thối như cục cứt mà ai cũng dẫm phải. Lại nghe nói, nếu ngủ với cô nào còn trinh, nó còn lấy cả quần lót về , viết tên cô ấy vào đấy, cả ngày tháng. Mi có bị rứa không cháu?
    Nụ rùng mình thót tim.
    Bà bác cho Nụ ngủ lại với mình trong đêm. Nụ tính, ngày mai Nụ sẽ rời làng. Nụ đi đâu thật xa. Thôi thì không tránh được nỗi nhục của sự nói dối thì cũng tránh được thằng Bá. Bà bác không ủng hộ cũng không ngăn cản cháu mình.
    X X
    X
    Cũng đêm đó, tại nhà Bá, bố nuôi của Bá buồn bã thông báo ông có quyết định nghỉ hưu. Đến tuổi thì nghỉ hưu nhưng ông buồn vì chưa kịp gây dựng cho Bá sự nghiệp. Nếu thêm một năm nữa, đại hội tới, việc đưa Bá vào cấp uỷ huyện không khó gì. Bá gieo vào ông niềm hy vọng lớn, khi nói rằng, bây giờ con không còn bố che chở, tự con phải tự vươn lên. Nhưng muốn vươn lên phải có một quả nổ lớn làm chấn động dư luận. Phải để mọi người biết mình. Phải gây được chú ý. Bố nuôi hỏi Bá làm sao thực hiện được những điều đó. Bá nói, chuẩn bị có một đợt kêu gọi thanh niên đi dân công hoả tuyến, thanh niên xung phong, Bá phải gây một dấu ấn. Ông bố nuôi giật mình, ua chầu, chẳng lẽ con định đi thanh niên xung phong,vào chiến trường đạn bom…Bố chỉ có mỗi mình con, con nuôi thì cũng là con đẻ. Bao nhiêu lần tuyển quân người ta ưu tiên nhà con một không lấy. Sao giờ con xung phong? Bá cười.
    Bá rời nhà đi trong đêm.
    X X
    X
    Kim Anh chết điếng người khi nhìn thấy Bá. Rõ ràng Bá đứng trước mặt cô mà cô cũng chưa dám tin. Ui trời, đêm hôm khuya khoắt, sao Bá lại đột ngột tới đây tìm cô. Hay lâu nay, những ý nghĩ thầm kín trong cô nghĩ về Bá, anh ấy đều hiểu hết? Kim Anh chỉ gặp Bá một lần cách đây hai tháng khi bệnh viện huyện tổ chức hội diễn văn nghệ. Giám đốc bệnh viện mời Bá về đạo diễn chương trình. Bá đến, lịch lãm, tài hoa, hướng dẫn tổ múa, hướng dẫn tốp ca, rồi lại còn dựng lên màn múa đơn ca ngợi công đức thầy thuốc cho Kim Anh múa. Mấy đêm tập với nhau, lần nào bàn tay ấm áp, mềm mại của Bá chạm vào người mình để hướng dẫn từng động tác múa, Kim Anh đều như bị điện giật. Cô nhớ quay quắt hơi ấm của bàn tay ấy, hơi thở của anh, cái miệng lúc nào cũng như đang chực cắn sâu vào trái tim cô. Nhưng Kim Anh không dám tỏ thái độ gì hết. Rồi cô tâm sự với bạn mình trong khoa. Bạn cô nói, mày không nghe người ta đồn về lão này à, lão là chúa săn gái. Kim Anh gật đầu ừ hử nhưng đêm nào cô cũng nằm giá như gặp Bá một lần, giá như được nghe Bá nói chuyện, giá như lại có hội diễn văn nghệ. Nhưng Bá thì cao cả thế, xa xôi thế, làm sao cô gặp được anh. Bá đã có vợ con, cô có quyền gì để chủ động hò hẹn với anh. Cuối cùng chỉ là những tiếng thở dài thườn thượt trong đêm dài. Nhiều lúc Kim Anh tự mắng mình, vô duyên, con gái trinh nguyên như cô lại ham muốn cái gã đàn ông có vợ và tai tiếng kia.
    Bá chủ động kéo ghế ngồi. Chủ động chào hỏi. Kim Anh như dính chặt ở chỗ ngồi, lí nhí dạ dạ. Bá nói hôm nay đến nhờ Kim Anh chút xíu việc. Kim Anh lí nhí, dạ anh cứ nói. Bá nói, Bá muốn Kim Anh kiếm cho Bá chỉ là một vài cc máu thôi. Kim Anh cười, em tưởng chuyện chi to tát, anh đợi em, em tự chích của em cho anh. Nhưng anh làm gì. Bá làm hiệu không hỏi. Kim Anh cười giòn tan. Kim Anh vụt chạy. Bá ngồi, mỉm cười, tiện tay xé tờ lịch viết hai câu thơ, những dòng chữ Bá viết đẹp như rồng bay phượng múa: Rồi một ngày xuống mộ. Anh đẩy quan tài lên. Gọi em vang đồi cỏ, Kim Anh, ơi…nhớ em. Bá đặt mảnh giấy trên bàn rồi bước ra khỏi phòng. Bá không đi xa. Bá dấu người sau một góc tường. Kim Anh chạy về, hơi sững người vì không thấy Bá. Rồi cô vồ lấy mảnh giấy trên bàn. Cô đọc ngấu nghiến mấy câu thơ Bá mới viết. Cô đọc thành tiếng. Rồi cô áp mảnh giấy ấy vào ngực. Bá bước vào đứng sau lưng cô. Tiếng Bá nhẹ nhàng, em xin được cho anh chưa. Kim Anh như khịu chân xuống, lí nhí, dạ đây rồi anh. Kim Anh quay lại, đưa ống tiêm nhỏ đựng máu đỏ.. Bá cầm ống tiêm, cầm luôn cả bàn tay Kim Anh và không biết làm cách nào, Kim Anh nằm gọn trong vòng tay xiết chặt của Bá. Kim Anh cứng hết cả miệng, ú ớ, chống đỡ yếu ớt, đôi chân như bị kéo lê trên nền nhà. Thì đúng là Bá đang kéo lê Kim Anh trên mặt đất nhanh như con diều hâu cướp một chú gà con. Bây giờ thì hai người đã lọt sâu vào một căn nhà hoang. Bá không biết đó là căn nhà gì, nhưng Kim Anh thì lí nhí, anh ơi, đây là nhà xác anh ạ.
    Bá cắt đứt câu nói của Kim Anh bằng một nụ hôn như lửa đốt.
    Bá đắc thắng vì không thể ngờ Kim Anh lại rơi vào tay mình dễ dàng như thế. Bá đến vì hai việc, xin cho được mấy CC máu là việc nhỏ, quy phục Kim Anh mới là việc lớn. Đơn giản vì bác ruột Kim Anh là chỉ huy trưởng đơn vị thanh niên xung phong, nơi Bá sẽ vào tới.
    Bao nhiêu mưu toan dọc đường đến đây bây giờ vô nghĩa. Hoá ra cô ta như con mồi chờ Bá từ lâu rồi.
    Bá khoá chặt môi Kim Anh trong nụ hôn dài còn hai tay Bá đã lột hết áo quần của cô, lột đến cái quần lót. Và trong khi Kim Anh như ngả xuống tròn vo trong tay Bá thì Bá kịp nhét cái quần lót vào túi quần của mình.
    Căn nhà trống, lạnh ngắt, mặt đất ẩm, ba cái giường nhỏ để xác nằm ở ba góc. Trên giường còn nguyên những tử thi.
    Bá hoàn toàn không biết đấy là xác tử thi. Bá chỉ biết đấy là cái giường, và Bá bế xốc Kim Anh đặt lên cái giường ấy. Kim Anh định hét lên thì thân thể trần truồng của cô đã đổ xuống. Bá dính vào cô mạnh mẽ, bạo liệt nhưng không làm cô đến mức quá đau đớn. Bá khôn khéo lấy sự hưng phấn dục tình che bớt đi nỗi đau của cô. Kim Anh lờ mờ nhận ra hình như mình đang nằm đè lên một tử thi nhưng cô không kịp phản ứng gì nữa khi mà thân thể cô nuốt gọn Bá vào rồi, sâu hút, vừa đau nhói vừa sung sướng. Với những cô gái lần đầu quan hệ, Bá biết cách trộn lẫn sự quyết liệt với sự hôn mê, vừa dồn dập vừa thư giãn, vừa bỏng cháy vừa ve vuốt. Bá biết lấy sự hứng tình bao bọc nỗi đau lần đầu của các cô gái trẻ. Nền nhà xác bằng cát. Bà quỳ xuống cát. Bá kéo Kim Anh dần xuống. Rồi cả hai vẫn vụ trong cát. Kim Anh cố ghìm tiếng kêu. Cho tới khi tiếng Bá hậc lên và Kim Anh nhận ra có cái gì đó mãnh liệt, chan chứa đang ào xối vào mình thì hai cánh tay cô riết mạnh, kéo thân thể Bá vào sát mình, sát đến độ như thế da thịt hai người có thể lồng hết vào nhau. Họ vùi nhau trong cát ẩm. Bá rời Kim Anh ra lúc nào cô cũng không hay. Tay cô quờ quạng rồi ôm riết lấy ai đó như Bá vào lòng. Cũng ngay lúc đó Bá chợt quờ tay rồi kéo dựng lên một tử thi. Bá bật lửa lên nhìn rồi cuống quýt lao ra sân. Người Bá tê dại. Phải một lúc lâu lắm Bá mới định thần. Bá lờ mờ nhận ra đây đúng là cái nhà xác. Bá rùng mình. Miệng Bá gọi tên Kim Anh mà không rõ lời. Hắn châm thuốc hút. Tay hắn chạm vào vật vải mềm trong túi quần. Hắn lấy cái quần lót ra, bật lửa ngắm nghía và dùng cái bút máy viết lên đấy dòng chữ: 18- Kim Anh- ngày 20 tháng 9 năm 1970. Kim Anh hét một tiếng và vùng chạy. Cô hoảng sợ khi biết mình đang ôm riết lấy một tử thi, thậm chí trong khi đang mê muội, đang hứng tình, cô còn ve vuốt, hôn hít cái tử thi trong vòng tay mình. Bá giằng Kim Anh lại. Cô gục vào vai Bá run cầm cập. Bá mang lại áo quần cho Kim Anh. Trông khuôn mặt Kim Anh xanh mét. Bá lôi Kim Anh bỏ chạy. Bá hẹn cô sáng mai gặp nhau ở sau động cát. Kim Anh gật đầu lia lịa rồi cả hai chạy hai ngả như hai bóng ma.
    Họ không biết, trong đêm ấy, khi mà Bá và Kim Anh đang cuốn nhau trong cuộc tình thì có ít nhất ba người như đang phát điên. Họ đến nhận xác thân nhân mình và hoảng hồn khi lờ mờ nhìn thấy trong nhà xác, những tử thi đang làm tình với nhau. Họ chạy bán sống bán chết về nhà. Suốt đêm lảm nhảm khóc lóc như bị ma ám.
    X X
    X
    Đơn xin tình nguyện…
    Ống tiêm đựng máu của Kim Anh đủ cho Bá viết xong lá đơn tình nguyện.
    Đó là lá đơn viết bằng máu. Ngay cả những kẻ thối mồm, kẻ đố kị cố tình tìm hiểu xem có phải viết bằng máu không cuối cùng cũng phải tâm phục khẩu phục.
    Lá đơn viết bằng máu ngay lập tức được báo chí đề cập, ca ngợi như một tấm gương sáng ngời vì miền nam ruột thịt. Mấy ngày liền Bá bận tối mắt tối mũi bởi những cuộc phỏng vấn, những cuộc nói chuyện. Để đốt nóng tinh thần cho thanh niên vào chiến trường, Bá được mời đi nói chuyện rất nhiều nơi. Bá nói về ý thức người thanh niên trẻ trước vận mệnh của đất nước. Bá khóc khi nói rằng, mình không có tên trong danh sách đi thanh niên xung phong và dân công hoả tuyến. Bá viết đơn bằng máu để được tình nguyện hy sinh vì Tổ Quốc. Cả huyện xôn xao vì lá đơn của Bá. Ông bác ruột của Kim Anh, chỉ huy đơn vị thanh niên xung phong dùng luôn Bá làm điển hình thanh niên tiên tiến. Xe con đưa Bá đến tận từng thôn xóm để lấy Bá ra làm tấm gương. Tiếng vỗ tay vang dội suốt mấy ngày liền. Bố nuôi của Bá tự hào gào lên trong cuộc họp: Con trai tôi thà hy sinh tuổi thanh xuân chứ không để cho kẻ thù tàn phá quê hương đất nước.
    Rồi đến ngày triệu tập thanh niên đi thanh niên xung phong, dân công hoả tuyến.
    Nụ có tên trong danh sách.
    Và trong buổi tập trung ở xã, Nụ choáng váng khi người đang bước lên trước đội ngũ, đọc vang vang lá đơn viết bằng máu của mình là Bá.
    Kim Anh đứng trong khu vực dành cho người đưa tiễn.
    Cô rưng rưng tự hào.
    Cô kịp nói với bác ruột của mình: Bác phải cho anh Bá một vị trí không quá nguy hiểm. Anh ấy là một tài năng của đất nước.
    Bác ruột của Kim Anh kéo Bá lại: Cậu sẽ là con chim đầu đàn cho thế hệ thanh niên lên đường hôm nay.
    Kim Anh kéo Bá ra xa hơn. Hóa ra anh dùng máu của em để viết đơn bằng máu. Anh thông mình lắm. Bá cười. Anh có lấy cái đó của em không? Bá mỉm cười: Anh giữ rồi. Có nó, anh không quên em. Kim Anh rưng rưng, nhưng đó chỉ là cái quần lót thôi anh ạ. Bá nói, đúng vậy, nhưng đó là của em, là bùa hộ mệnh cho anh trong tương lai. Kim Anh cứng miệng, không nói gì nữa.
    Còn Nụ thì ngây người khi Bá chủ động dắt tay Nụ bước lên trước cả ngàn con người. Thưa các thủ trưởng, thưa các cô các bác, thưa các anh các chị, trong đội ngũ lên đường của chúng ta hôm nay, có một người anh hùng một mình một súng bắn rơi cả máy bay Mỹ. Đồng chí Nụ thân mến của chúng ta đây. Nhiệt liệt biểu dương đồng chí Nụ. Bá gào to. Tất cả gào theo: Nhiệt liệt. Nhiệt liệt.Nhiệt liệt.
    Nụ hoa mắt bởi tiếng hô vang dội ca ngợi mình.
    Trong giây lát, mọi hận thù về Bá trong cô tan biến.
    Cô thấy mình như bị ma ám







    4
    MÁU
    Đừng đặt hai tiếng Tổ Quốc trên giấy màu cắt dán ở phông vải treo hội trường. Hãy đặt trước mặt mỗi người hai tiếng Tổ Quốc cạnh những hố bom, cạnh những cung đường dày đặc tiếng bom rơi đạn nổ, bên những lỗ huyệt đào vội, bên những miếng gỗ đẽo vạt vội vàng ghi tên liệt sĩ, bên cạnh quả bom nổ chậm. Nếu tại lúc đó, bạn vẫn có thể nghe nóng rực trong lồng ngực mình hai tiếng Tổ Quốc, nghĩa là bạn đang thực sự sống và chết cho Tổ Quốc mình. Những tháng năm bom đạn ở Trường Sơn, Tổ Quốc nằm chính trong bàn tay tứa máu của các nữ thanh niên xung phong, vác đá, vá đường. Tổ Quốc nằm trước mũi những chiếc xe vận tải, khi bánh xe lăn trên những trọng điểm mà ở đó tìm cái chết dễ hơn ngàn lần sự sống. Tổ Quốc là cái vành nón trắng trong đêm trên tay những o thanh niên xung phong, ngâm mình trong nước lạnh buốt ở những khúc ngầm cho những đoàn xe chở vũ khí vào Nam nhận ra đường mà tiến tới. Tổ Quốc đôi khi chỉ là những giọt nước cuối cùng, bạn bè đồng đội nhường nhau để cầm cự trong muôn vàn tiếng bom rơi đạn xé. Tổ Quốc nằm ngay ở những cái nắm tay thân thương của con trai con gái giữa chiến trường, hơi ấm truyền nhau sau mỗi lần xông trận. Mọi sự hô hào vì Tổ Quốc sẽ không còn giá trị khi mỗi người bắt đầu đặt chân vào đường Trường Sơn này. Tại nơi đây, thằng hèn và người anh hùng cùng đội bom đội đạn, cùng bị cái chết rình rập, cùng chịu đói, chịu khát như nhau. Khác chăng là, thằng hèn tìm cơ hội sống, người anh hùng tìm cơ hội cứu nguy cho Tổ Quốc. Trong những đoàn xe rùng rùng chở quân vào chiến trường, chở thanh niên xung phong, dân công hoả tuyến vào bổ sung cho các cung đường, thằng hèn, thằng cơ hội ngồi ngay trong đội hình những người anh hùng vì Tổ Quốc. Cả thằng hèn, thằng cơ hội và người anh hùng đều hô vang một khẩu hiệu: Xe chưa qua nhà không tiếc. Đường chưa thông không tiếc máu xương. Khác chăng, thằng hèn chui vào hang đá hô khẩu hiệu thật to còn người anh hùng ép lời hô ấy trong ngực mình và ra trận. Chiến tranh đôi khi thật trớ trêu, thằng hèn ẩn nấp trong hang đá thì chết, người anh hùng dám phơi mạng mình ra giữa cung đường thì sống. Có một điểm giống nhau: thằng hèn, thằng cơ hội và người anh hùng đều ham sống, đều khao khát chiến tranh kết thúc để trở về quê hương, để được gặp mẹ, để được lấy chồng, cưới vợ, sinh con. Khác là, thằng hèn thì tìm mọi cơ hội để thoát ra khỏi sự nguy hiểm bảo vệ mạng sống, còn người anh hùng thì dùng máu của mình hiến dâng cho Tổ Quốc và hy vọng được sống đến ngày cuối cùng của chiến tranh.
    Trong những đoàn xe chở quân trên đường Trường Sơn ấy, không thiếu những thằng hèn. Nhưng những đoàn quân ra đi hùng dũng quá, khí phách quá, ồ ạt quá, những thằng hèn dễ dàng núp bóng mình.
    Như lúc này, Bá đang nằm co tròn trên thùng xe và run lẩy bẫy. Chạm đường Trường Sơn, Bá mới rùng mình khi biết rằng, Bá đang đi vào chỗ chết. Nơi ấy khó có cơ hội cho anh ta làm nên cơm cháo gì trên đường công danh.
    Bá hoang mang ngồi trong đội ngũ. Thùng xe nêm chặt những thanh niên xung phong bổ sung cho mặt trận. Mười tám trận bom tọa độ, 6 trận B52, thoát qua được ngần ấy cửa tử đã cho Bá hiểu rằng, Bá đã sai khi viết đơn bằng máu. Công danh, chức vụ được tạo nên bằng máu. Mánh khoé, giảo hoạt liệu có qua nỗi một trận bom toạ độ. Cái hành động anh hùng rơm được toan tính cẩn thận trở nên vô nghĩa giữa chiến trường. Mấy ngày mấy đêm đoàn xe đi trong bom, cơ hồ như mỗi ngày sự ác liệt càng dữ đội hơn. Nhưng may mắn là không một ai bị hề hấn gì hết. Quanh Bá, mọi người vẫn hát hò om sòm, vẫn cười khi xe suýt đổ nghiêng vì tránh một cái hố bom hoặc loạt bom bất thần ụp xuống. Vẫn bấu véo nhau ầm ỉ mỗi khi đoàn xe may mắn gặp được một khúc đường bằng phẳng hoặc lọ mọ chạy rầm rì trong ánh pháo sáng vàng ệch bao phủ giữa đêm khuya.
    Bá ngồi lọt thỏm trong không khí ấy và cảm thấy căm tức những gương mặt đang ngời ngời kia. Không biết Nụ ngồi ở xe thứ bao nhiêu. Khi xe chạm vào cung đường bom đạn, Bá đề nghị được ngồi xe sau cùng. Đơn giản, anh ta nghĩ rằng, nếu cả đoàn xe bị bom thì xe sau cùng dễ thoát nạn. Đề nghị của Bá được chỉ huy đơn vị chấp thuận dễ dàng, vì dù thế nào, trong cả ngàn con người kia, Bá vẫn là kẻ nổi danh hơn cả vì lá đơn viết bằng máu, vì những bài phát biểu hùng hồn mà mỗi câu phát ra đều bám càng hai chữ Tổ Quốc.
    Rồi gần như cũng chưa yên tâm. Bá đề nghị được ngồi trong capin lái xe.
    Bá nghĩ rằng, capin xe vẫn là nơi an toàn hơn cả.
    Đề nghị ấy của Bá lại lần nữa được chấp thuận.
    Không ngờ, lái xe lại là một cô gái trẻ. Bá vừa đóng của capin thì cô gái cũng vừa cất tiếng:
    -Anh ngu rồi.
    -Cái gì? Cô bảo tôi ngu?
    -Trên chiếc xe này, nơi an toàn nhất là thùng xe. Nếu bị bom, người trên thùng xe còn có cơ hội thoát thân. Còn trong capin cơ hội chết rất lớn. Có ngu mới xin lên ngồi trên capin.
    -Tôi muốn làm phụ xe cho cô thôi.
    -A há. Tốt. Ba năm lái xe trong tuyến lửa, lần đầu tiên có thằng đàn ông ngồi cạnh. Cái này không bị teo vì sợ đấy chứ?
    Tay cô gái bóp mạnh vào hạ bộ của Bá. Bá giật bắn.
    -Cô làm trò gì thế?
    -Đàn ông đàn bà bóp nhau là chuyện thường, gì mà anh rú lên thế. Trông bản mặt anh, bóp nhiều cô rồi ấy nhỉ.
    -Cô ăn nói lịch sự. Tôi là con chủ tịch huyện.
    -Anh khoe cái đó với bom. Khoe với em làm gì. Vào đây con chủ tịch huyện hay chủ tịch nước mà bị bom cũng teo…
    Bá im lặng. Lần đầu tiên Bá gặp phải một cô gái nói ăn nói lỗ mãng, bặm trợn với mình như vậy. Ở nhà, bất cứ là cô nào, gặp anh đều thánh thót như chim hót. Gặp một thằng đàn ông đẹp trai như thế, cắt vẽ kẻ dán rồi đàn sáo hát hò giỏi giang thế, lại con lãnh đạo, cô nào không nhỏ nhẹ. Thế mà cái cô gái này…
    Cô gái vừa chằm chằm nhìn mặt đường lỗ chỗ ổ gà, vừa huyên thuyên:
    -Anh sợ chết không?
    -Không. Tôi viết đơn bằng máu để vào chiến trường.
    -Máu anh nhiều nhỉ.
    -Cô nói thế là ý sao?
    -Thì máu có thừa mới thay mực viết đơn tình nguyện vào chiến trường
    -Nhưng cả huyện ca ngợi tôi…
    -Ca ngợi con khỉ. Thế chẳng lẽ họ chửi anh rằng, mày ngu thế, sao mày lại viết đơn bằng máu..
    -Cô ăn nói cẩn thận…
    -Hàng vạn con người đang sống và chiến đấu trong này, có ai viết đơn bằng máu đâu.
    -Nhưng tôi không thuộc diện đi, nên tôi phải viết đơn bằng máu…Cô hiểu chứ…
    -Năm ngoái có một người lính ở nhà cũng viết đơn bằng máu, hai tháng vào chiến trường, đào ngũ.
    -Cô nói kháy tôi đấy à. Tôi thì đừng hòng. Tôi sẽ phấn đấu, tôi sẽ trở thành chỉ huy của cô nữa đấy.
    -Tốt thôi. Một xanh cỏ, hai đỏ ngực đồng chí ạ.
    Bá chán ngắt. Lần đầu tiên Bá nói chuyện chán ngắt như vậy với phụ nữ. Mà lại là cô gái đẹp. Qua ánh pháo sáng, cô lái xe rất xinh.
    Chiếc xe bất ngờ phanh kít lại. Bá suýt đập đầu vào kính xe. Bom nổ dọc tuyến đường. Một người chỉ huy đập cửa nói với cô lái xe:
    -Đồng chí phải thu hút mục tiêu của máy bay để bảo vệ cả đoàn.
    -Rõ.
    Cô gái quay sang Bá:
    -Bám chặt tay vào.
    -Cô làm gì đấy?
    -Xe của ta phải hút bom về phía mình để cứu cả đoàn xe. Xe ta đi sau cùng phải làm việc đó. Bám chặt tay vào.
    -Cô điên à. Thế thì chết à?
    -Chết chứ sao nữa. Bám chặt tay vào.
    -Làm thế, máy bay đuổi bắn, tôi, mọi người trên xe thì sao?
    -Thì may mắn bị thường nhưng không chết, nếu chết thì may mắn là không mất xác. Bám chặt tay vào.
    -Khoan đã. Cho tôi xuống.
    -Đồ ngu. Bám chặt tay vào.
    Cô lái lùi xe, rồi trở tay lái đột ngột. Chiếc xe quay lui và chạy với tốc độ rất nhanh. Cô gái bật đèn pha sáng chói giữa cánh rừng.
    -Cô này điên. Sao lại bật đèn pha.
    -Bám chặt tay vào.
    -Bật đèn pha thì máy bay nó theo phóng bom xuống, chết à?
    -Bám chặt tay vào.
    Chỉ trong mấy phút, chiếc xe đã tách được cả đoàn xe, Máy bay lao theo bắn. Cô gái nói oang oang:
    -Có thể xe ta sẽ trúng bom, chết hết, nhưng mấy chục người chết thay cho cả ngàn người, hiểu không. Vào đây, chết ít là thắng lợi.
    -Cho tôi xuống ngay.
    -Bám chặt tay vào.
    Mảnh bom đập nát cửa kính trước, và hai bên. Gió mang hơi nóng của lửa thốc vào. Bá gập người xuống, run rét. Còn cô gái thì tiếp tục nhấn ga và bật đèn pha hết cỡ. Máy bay tiếp tục đuổi theo. Tiếng bom nổ inh tai nhức óc. Có lúc chiếc xe tưởng có thể bị bom hất tung xuống vực.
    Rồi Bá thấy mình đang ngồi trong đống lửa lớn. Bá ngây người, cứng miệng, không nói được câu nào.
    Cô tài xế dừng xe, mở cửa kéo giật Bá ra khỏi capin. Cả hai lăn ầm ầm xuống chân vực. Chiếc xe cháy rừng rực. Những bóng người trên xe lăn xuống đường. Một tiếng nổ lớn. Tiếng la hét. Tiếng gào khóc.
    Cô tài xế nằm đè lên Bá trên một đoạn suối cạn.
    Bá vẫn chưa hết sợ.
    Cô gái cúi xuống, áp miệng mình rất lâu vào đôi môi run cầm cập của Bá.
    Bá nằm im lặng.
    Miệng cô gái vẫn áp chặt lên miệng Bá.
    Bá đưa hai cánh tay lần mò trên thân thể cô. Rồi Bá đưa tay mình vào bộ ngực cô gái. Trong ánh pháo sáng chấp chới, Bá nhìn rõ một quầng ngực lộ ra, sáng như một vầng trăng. Tiếng cô gái nói những câu gì đó Bá không nghe rõ. Hai bàn tay Bá như nhớ nghề, lại thoăn thoắt lột áo cô gái ra. Bộ ngực cô gái nóng rực. Bá lật mạnh người. Hai tay Bá định nhấc nửa người cô gái lên thì Bá vội vàng buông tay. Hai cánh tay của cô gái vẫn ghì chặt lấy Bá. Tay Bá ướt đẫm. Bá cố căng mắt nhìn qua ánh pháo sáng và run rẫy khi thấy máu trên người cô gái xối ra ồng ộc, xối ướt cả áo quần của Bá, xối lên cả trên mặt Bá. Bá cố sức gỡ tay cô gái ra. Cô gái đã chết vì một mảnh bom cắm rất sâu phía sau lưng.
    Bá vội vàng đứng dậy. Toàn thân Bá bê bết máu. Bá sụp xuống bên cô gái, oà khóc vì sợ hãi.
    Bá không biết, lúc ấy hàng trăm con người đang chạy tới, cấp cứu những người bị thương, khiêng vác những xác chết.
    Nụ vừa chạy vừa gọi tên Bá.
    Rồi cô trượt chân, lăn mấy vòng xuống chân vực.
    Cô choàng người lên Bá mà không hay biết.
    Bá ghì cứng lấy Nụ, mếu máo:
    -Cứu tôi với..Cứu tôi với.
    -Anh Bá…
    Nụ nhận ra Bá. Nụ nhận ra cô gái đang nằm dưới chân Bá. Nửa người cô gái phơi ra cả bộ ngực trần. Nụ giáng thẳng tay tát Bá rất mạnh:
    -Thằng hèn. Đến phút này anh vẫn không buông tha đàn bà sao.
    Bá lập cập:
    -Không…Đừng hiểu nhầm…Nhìn tôi đi…máu…Cô ấy đã chết…
    Nụ cúi xuống, xốc cô tài xế trên tay mình. Nụ vác xác cô gái trên vai, leo lên mặt đường.
    Nghe có tiếng chỉ huy gọi:
    -Đồng chí Bá đâu. Đồng chí Bá đâu.
    Theo tay Nụ, người chỉ huy lao xuống, ôm ghì lấy Bá.
    -Đồng chí Bá. Đồng chí còn sống đấy chứ.
    Bá nói:
    -Vâng. Tôi còn sống…
    -Tôi nghe anh em nói, đồng chí đã tình nguyện vào ngồi cùng capin để phối hợp với lái xe kéo máy bay địch theo mình, cứu cả ngàn con người…
    Bá chợt rùng mình như tỉnh giấc.
    Như kẻ chết đuối vớ phải cọc, Bá liến thoắng, vừa nói vừa thở như sợ ai cướp lời:
    -Báo cáo thủ trưởng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc như vậy, tôi không thể để cho cô lái xe một mình xử lý được. Cô ấy bị thương, tôi phải giúp cô ấy lái xe thu hút máy bay địch.
    Người chỉ huy lao tới:
    -Một hành động anh hùng. Các đồng chí, hãy ngắm ngưòi hùng của chúng ta. Đồng chí Bá và đồng chí lái xe đã quên tính mạng mình lái xe thu hút máy bay cứu cả đoàn xe…Đồng chí lái xe của chúng ta hy sinh nhưng đồng chí Bá thì đây…Anh hùng của chúng ta đây…
    Vị chỉ huy kéo Bá vào chiếc Commangca, chở anh lên gặp chỉ huy trưởng. Nụ nãy giờ nghe hết, thấy hết nhưng im lặng.
    Bá đi nhanh qua Nụ. Nụ kịp nhìn thấy toàn thân Bá thấm đỏ máu









    5
    THIÊN THẦN


    Bá ngủ một giấc ngon lành trong hầm chỉ huy sau khi được mấy chiến sĩ cần vụ đãi một bữa ăn rất ngon, có rau xanh, thịt hộp và một đĩa heo xào với bắp chuối rừng. Nhiều ngày rồi, hôm nay Bá mới ngủ yên tĩnh như thế, ngủ như ở nhà, trong giấc ngủ không có tiếng máy bay, tiếng bom nổ…Tỉnh giấc, Bá mở mắt, ngó nghiêng nhìn căn hầm chỉ huy và thán phục. Mẹ kiếp, hầm hố chắc chắn thế này thì bom có dội xuống cũng chẳng hề hấn gì. Nếu mình được ở lại đây, làm công việc gì đó tại chỉ huy sở, bỏ cối vào đâm cũng không chết. Bá hy vọng, với chiến công cùng nữ lái xe cứu cả đoàn xe, Bá sẽ được cấp trên ưu đãi. Vấn đề là phải viết bản thành tích thật hùng hồn. Viết lách thì Bá không sợ. Ngay như cái việc của Nụ bắn máy bay, Bá bịa đặt hoàn toàn, mà khi viết xong, chính các cô dân quân cùng trung đội với Nụ vẫn rưng rưng cảm động, vinh dự tự hào nữa là. Huống hồ, bây giờ nhân chứng duy nhất là cô gái lái xe thì đã chết. Bá tha hồ vung bút.
    Bá vùng dậy.
    Bút máy trên tay Bá lia nhoang nhoáng.
    Hai tờ giấy kín đặc những chữ.
    Chiến sĩ cần vụ gọi Bá lên gặp chính uỷ.
    Chính uỷ bắt tay Bá, hỏi han sức khoẻ, gia đình, lại còn nói, bố của Bá là bạn học cùng khoá…Bá như muốn gào to lên vì vui sướng. Thời cơ đây rồi. Bá vừa thở vừa nói, không dứt. Rằng Bá viết đơn bằng máu để tình nguyện vào chiến trường cống hiến tuổi trẻ cho đất nước. Chính uỷ gật đầu. Rằng, Bá có tài năng về viết lách, làm thơ, vẽ tranh cổ động, cắt dán khẩu hiệu. Chính uỷ gật đầu. Rằng, Bá đàn giỏi hát hay. Chính uỷ gật đầu. Rằng, Bá muốn ở cạnh các thủ trưởng để phát huy hết toàn bộ tài năng bẩm sinh của mình. Chính uỷ gật đầu. Rằng, Bá và cả bố của Bá mong muốn được Bá ở bên cạnh các thủ trưởng để vừa phục vụ các thủ trưởng, vừa học tập phẩm chất cách mạng của các thủ trưởng. Chính uỷ gật đầu. Bá trân trọng dâng lên Chính uỷ báo cáo thành tích mới viết và nói, đây chỉ là mấy ý sơ bộ, em vốn khiêm tốn, không dám nói về mình nhiều. Chính uỷ gật đầu. Bá thở hắt ra. Bây giờ là lúc Chính uỷ sẽ giao việc cho Bá ở Sở chỉ huy đây. Ví dụ phụ trách công tác tuyên truyền của mặt trận chẳng hạn. Ví dụ làm trợ lý cho thủ trưởng chẳng hạn. Ví dụ cho Bá ra Bắc học tập chẳng hạn. Ví dụ cử Bá đi Trung ương báo cáo thành tích chẳng hạn…
    Chính uỷ đặt trước mặt Bá cái giấy khen của mặt trận. Chính uỷ nói, dù mới vào chiến trường, nhưng Bá đã chứng tỏ bản lĩnh của mình, thế là rất đáng khen. Bá dạ dạ. Bá là con lãnh đạo, càng phải nêu tấm gương cho mọi người noi theo. Bá dạ dạ. Chính uỷ rất hy vọng vào sự phấn đấu của Bá, hy vọng Bá sẽ là hạt nhân cho phòng trào chiến đấu và phục vụ chiến đấu ở mặt trận. Bá dạ dạ dạ. Chính uỷ khẳng định, mặt trận là nơi thử thách cao nhất lòng trung thành với Tổ Quốc của lớp trẻ, là nơi lớp trẻ tôi luyện để sau này thành những cán bộ lãnh đạo, sau này trở thành nòng cốt cho phong trào cách mạng. Bá dạ dạ dạ dạ. Chính uỷ vui mừng vì Bá vừa dũng cảm, kiên cường vừa có nhiều tài năng, đây là một tài sản rất quý cho toàn mặt trận. Bá như gào lên dạ dạ dạ dạ dạ. Chính uỷ đứng lên nắm chặt tay Bá. Ngay lúc này, đồng chí chuẩn bị ba lô về trọng điểm. Ở đó, rất cần những thanh niên dũng cảm, táo bạo như đồng chí. Chúng tôi hy vọng sẽ được nghe thấy những báo cáo chiến công của đồng chí.
    Chính uỷ nói rồi đi. Xe đang đợi.
    Bá đứng chết trân.
    Cái giấy khen nhảy múa trước mắt.
    Bá cay đắng khoác ba lô vào rừng.
    Trọng điểm là cối xay thịt. Đã vậy, trước khi rời Sở chỉ huy, một em y tá còn nói theo: anh ơi, ra trọng điểm, cụt chân cụt tay cũng được nhưng cố giữ lấy con chim xinh xinh sau này sinh con đẻ cái nhé. Bá muốn văng tục.
    Bá hạ ba lô, cởi quần, ngồi bên một ụ đất đi ị.
    Tay Bá vẫn cầm khư khư cái giấy khen như cầm liều thuốc độc.
    Ui trời, nếu Bá không vì thành tích cứu cả đoàn xe thì chắc gì Bá phải về trọng điểm ác liệt nhất của tuyến đường này. Thằng ngu. Thằng điên. Tự mày dẫn mày vào chỗ chết. Lại còn được khen ngợi. Lại còn được giấy khen. Giấy khen… Mẹ kiếp. Bá vò giấy khen lau đít và vứt nó xuống đất.
    Bá cúi mặt luồn rừng về trọng điểm.
    X X
    X
    Tiểu đội trưởng Xuân hớt hãi chạy đi tìm Nụ. Cô kéo Nụ về hầm, gọi cả mấy chị em trong tiểu đội cùng đến. Nụ hoảng hốt nhìn thấy gương mặt chị Xuân đầy vẻ hậm hực, bực tức.
    Chị Xuân nói, tao tức nổ ruột, nếu không có đông người, tao bóp dái lão đại đội trưởng cho lòi chim ra. Chị em cười. Nụ hỏi, có chuyện gì về em hả chị. Xuân nói, vì mày chứ vì ai nữa. Lão đại đội trưởng gọi tao lên, quán triệt, rằng, vì sao mái tóc của mày dài như vậy. Tao nói, với con gái, có mái tóc dài thì đẹp chứ sao. Hắn nói, đẹp cái con khỉ, tóc dài như thế để đi buộc bom à?. Chiến trường chứ không phải là hội trưòng diễn văn nghệ, cũng không phải là cái giường ngủ để khoe tóc đẹp hiểu chưa. Tao vặc lại, tóc đẹp thì ảnh hưởng gì nào. Hai tháng đồng chí Nụ về tiểu đội, không một trận bom nào vắng mặt, không một lần nào không chườn mặt ra đường lấp hố bom. Thành tích lừng lững như thế thủ trưởng đòi hỏi gì nữa. Tóc dài thì vấn lên có sao. Mái tóc đồng chí Nụ là niềm tự hào của toàn tiểu đội. Lão hét, tự hào cục ..cắt…cắt…cắt…đây là mệnh lệnh. Cả tiểu đội xúm vào, chị nói sao, chị nói sao, chị nói sao…Xuân nhìn chị em, nhìn Nụ, rồi nâng mái tóc đen mượt của Nụ trên tay…Chị em lại xô tới, chị nói sao, chẳng lẽ phải cắt tóc Nụ đi à? Xuân nhìn chị em, nói, thì nói sao, lão là đàn ông, mình là phụ nữ, nói cái gì, khóc và chạy về đây chứ nói sao. Nụ lí nhí, thủ trưởng ra lệnh thế, em sẽ chấp hành ngay chị ạ. Cho em nhờ cái kéo. Xuân gào lên, con ngu, mày định cắt tóc thật à. Tao thà bị kỷ luật cũng không cho cắt tóc. Đại đội trưởng chứ đại tướng Võ Nguyên Giáp về đây đòi cắt tóc mày tao cũng không cho. Rõ chưa? Chúng mày rõ chưa?
    Xuân mang ra cái bao vải. Khi nào ra mặt đường, mày cho tóc vào bao vải này, buộc chặt lại. Mái tóc của mày đẹp như thế, cắt đi sao được. Tối, tiểu đội sẽ chăm sóc tóc cho mày. Mày thấy đấy, chị em trong tiểu đội không có tóc dài là vì sốt rét, rụng hết. Còn mỗi mái tóc của mày, tiểu đội phải giữ. Cương quyết như vậy chúng mày nghe rõ không. Cả tiểu đội hô rất to, không cắt, không cắt. Nụ ghì lấy Xuân khóc.
    X X
    X
    Những tiếng bom nổ như xé ruột.
    Con đường trùm trong lửa và khói đen đặc.
    Xuân chồm đến bên Nụ:
    -Đếm chưa?
    -Dạ rồi.
    -Mấy quả chưa nổ?
    -Dạ hai mươi tám.
    -Ngớt bom thì xông ra liền nghe chưa, cắm cờ vào những quả chưa nổ để tao dắt công binh ra phá.
    -Dạ.
    -Tóc tai làm sao thế, nhét nó vào bao chứ.
    Xuân gói tóc Nụ cho vào bao vải, buộc chặt.
    -Sau này hoà bình, mày cho tao một nhúm tóc, tao giả làm tóc dài, tao đi cưa mấy thằng trong làng nhé.
    Nụ cười.
    Lại một loạt bom nổ.
    -Thêm hai trái chưa nổ- Tiếng Nụ nói to.
    Xuân kéo Nụ vào sâu hơn trong hốc đá để tránh mảnh bom
    -Hôm nay chúng nó thả bom xuống trọng điểm nhiều hơn ngày thường. Tiểu đội mình an toàn, tiểu đội 2, tiều đội 5 hy sinh 3. Con Tơ vú to hy sinh rồi…
    Nụ hoảng hốt:
    -Úi trời, chị Tơ?
    -Ừ..Tội…Vú nó to mà đẹp nhất đại đội đúng không? Mẹ tao nói, đàn bà vú to nuôi con sướng lắm…Nó chết, mảnh bom chém ngang ngực, mất một vú…Tội…Mày sao thế Nụ, khóc à?
    Nụ:
    -Hôm qua chị ấy mới cho em nắm bồ kết
    Xuân nhìn lên trời:
    -Vẫn chưa hết máy bay…Tao còn kịp cõng một chàng lái xe bị thương nặng rời khỏi mặt đường…
    -Anh ấy đâu?
    -Chuyển về trạm phẩu rồi…Thằng cha này rất lạ, tao cõng, rồi thấy cái gì cưng cứng sau lưng, tao thò tay ra, nắm lấy, hoá ra con chim của hắn, to tợn. Thằng này sống, về làng, nhiều con chết.
    Nụ:
    -Ui trời, chị nói gì thế?
    Xuân:
    -Thì sao. Lần đầu tiên tao biết chim đàn ông đấy mày ạ…-Xuân đứng lên, hét- Tiểu đội xuống đường. Kiểm tra hết, không bỏ sót quả bom nào đâu đấy. San lấp đường khẩn trương các đồng chí. Còn 30 phút nữa phải thông xe đấy.
    X X
    X
    Trăng sáng lạ lùng. Không gian yên ắng. cánh rừng mờ trong ánh sáng trăng. Xuân bò lổm ngổm lay từng người, thì thầm, chúng mày dậy hết tao bảo. Nụ và chị em trong tiểu đội choàng dậy. Xuân chỉ ra cánh rừng, thấy gì không, trăng đấy, sáng quá nhỉ. Nào chúng mày theo tao.
    Nụ và chị em trong tiểu đội mắt nhắm mắt mở rón rén đi theo Xuân.
    Xuân dẫn tiểu đội xuống một khúc suối, nói gọn lỏn: Chúng mày cởi hết áo quần ra, tắm truồng với nhau bữa cho sướng. Đi đi. Nhanh.
    Mọi người thoăn thoắt tuột áo quần.
    Nụ chùng chình một lúc cũng tuột áo quần.
    Xuân mỉm cười nhìn một lũ con gái tồng ngồng. Xuân hô, nghiêm, tiểu đội cởi truồng tập họp. Chị em mím môi nhịn cười. Xuân đi đến từng người, đưa tay sờ nắn những đôi vú dâng căng trong ánh trăng. ngắm nghía, gật gù nói, tiểu đội mình vú đứa nào cũng đẹp cả. Chị em cố mà giữ. Sau này hoà bình còn sống, vú này làm nên chuyện đây. Nào, Nhảy xuống suối đi.
    Tất cả ào xuống.
    Khoảng lặng của khúc suối bỗng dềng dàng, dợn sóng, chớp loà trong ánh trăng. Thân thể trần truồng của các cô gái như bay lượn trong làn nước. Ánh trăng hình như cũng sà xuống thấp hơn và ngỡ ngàng như được nhìn thấy những thiên thần. Chị em nghịch nhau thoả thích rồi kéo nhau nằm trên bờ suối, thở. Xuân hát nghêu ngao: Em yêu anh trung uý, không yêu anh binh nhì một tháng năm đồng. Có tiếng cô nào đó hát như gào: Quảng Bình quê ta, nhiều o không tắm sinh ra ghẻ ruồi. Ai có vào đây, nhớ mang cho hào i ốt. Trong nắng ban mai em ngồi em gãi lung tung.
    Một cô chợt oà khóc.
    Cả tiểu đội xúm đến.
    Cô gái nức nở: Chị em mình xinh đẹp thế này, như thiên thần cả thế này, nhưng có ai sống đến ngày hoà bình không các chị.
    Im lặng.
    Xuân thì thầm: Nếu thế, nếu hy sinh hết, chúng mình sẽ là hồn trinh nữ, đi lang thang, bay lang thang, khóc lang thang khắp núi khắp rừng…
    X X
    X
    Nụ vùi người trong góc lán gần một tháng rồi mà vẫn chưa dứt cơn sốt. Triền miên sốt. Uống bao nhiêu thuốc cũng không khỏi. Chị Xuân tiểu đội trưỏng đêm nào cũng ôm lấy Nụ, dỗ dành, bón cháo, cho uống thuốc. Chị em thay nhau xuống suối bắt cá nấu cháo cho Nụ.
    Sức Nụ kiệt quệ.
    Rồi một buổi sáng sớm, trong khi cả tiểu đội đang chuẩn bị dụng cụ ra mặt đường san lấp hố bom thì nghe tiếng Nụ gào thét trong lán.
    Chị em chạy vào. Nụ vùng đứng lên gào khóc. Hai bàn tay Nụ nắm hai lọn tóc lớn. Đầu nụ gần như trọc.
    Nụ ngả vào tay Xuân, Xuân ngả vào tay chị em trong tiểu đội.
    Đó là lần đầu tiên tiểu đội thanh niên xung phong của Xuân mất tinh thần đến rã rời….











    6
    CHUỘT CHỮ

    Bá hì hục trèo lên đinh dốc. Dưới kia là trong điểm .. Con đường Trường Sơn uốn lượn qua những chân núi, đỏ như một dòng máu tươi nóng hổi chảy hun hút. Trăm ngàn hố bom cày xới những mảnh rừng quanh con đường, những mảnh trời trong đáy hố bom đen ngòm, lố nhố ken dày nhau như những hố huyệt ở nghĩa trang. Bá rùng mình. Những bóng áo xanh của thanh niên xung phong ẩn hiện sau những hố bom, sau những gốc cây cháy cụt, sau những mõm đá. Trông họ bé nhỏ, yếu ớt và bấp bệnh giữa trọng điểm lửa. Buổi trưa. Nắng cháy sém mặt mày. Khu vực trọng điểm im lìm. Ngoài mấy bóng áo xanh đang làm gì đó gấp gáp, vội vã, tuyệt không có ai nữa. Giờ này xe không qua trọng điểm. Toàn khu vực như cái bẫy, ngỡ ai lọt vào đấy đều bị cái bẫy bom kia băm nát. Bá nghe nói, mỗi ngày trọng điểm này hy sinh vài chục chiến sĩ. Cứ vài ngày thì lại bổ sung một đợt quân. Bổ sung xong, vài ngày sau hy sinh, lại bổ sung, lại hy sinh. Ai ra mặt đường đều phải làm lễ truy điệu sống. Nơi ấy cần những người dũng cảm. Và Bá được Chính uỷ yêu cầu về đây cũng vì Bá nổi lên là một người dũng cảm. Mẹ kiếp. Sao lại đưa những thanh niên ưu tú về ngay túi bom. Sao lại giết chết họ một cách dễ dàng như vậy. Và vì sao ai ai cũng xung phong xin về đây? Bá không trả lời được những câu hỏi như vậy. Bá chỉ cay đắng nhận ra một bài học, ở chiến trường, càng ưu tú càng phải có mặt nơi nguy hiểm. Nhưng Bá lại nghe nói, tại trọng điểm này, một cái giấy khen có khỉ ngang giá sự hy sinh của cả một tiểu đội. Và vì thế, ở chiến trường, cái giấy khen như là bùa hộ mệnh, như một sự bảo đảm, như một chứng chỉ của tinh thần cống hiến. Và những chiến sĩ được tặng giấy khen, vào một cơ hội nào đó đều được cấp trên cân nhắc cho đi học, cho ra Bắc.
    Lại máy bay.
    Bá hoảng hốt nép người sau một gốc cây lớn.
    Trọng điểm vang rền tiếng bom. Không còn phân biệt được đâu là hố bom mới và đâu là hố bom cũ.
    Con đường ngay lập tức lại bị băm nát, chặt khúc, méo mó, xê dịch.
    Bá bị ai đó giật mạnh, ngả ngữa ra đất.
    Hai cô thanh niên xung phong mặt mày đen nhẻm cùng nhìn Bá.
    -Anh Bá hả?
    Bá trố mắt:
    -Phải..sao hai em biết tôi?
    -Anh mới vào chiến trường mà ranh…Đi trên đỉnh núi này thì không sợ gặp bom rồi…Ranh thế.
    -Nhưng hai em làm sao biết tôi?
    -Này. Lần đầu tiên có một chiến sĩ mới về đơn vị mà Chính uỷ gọi điện nhắc anh em đi đón đấy. Tìm mãi cả nửa ngày không thấy anh. Tưởng trúng bom rồi… Bọn em đi tìm xác anh…Ai ngờ lại leo tót lên đây.
    -Chính uỷ bảo đón tôi?
    -Phải. Con lãnh đạo hả? Con quan chứ gì? Hay bà con với Chính uỷ mà được quan tâm thế. Cái mặt búng ra sữa như anh chắc là công tử bột.
    -Tôi…là vì…
    -Biết. Mới vào chiến trường, lập thành tích, được tặng giấy khen, được Chính uỷ quan tâm. Nhưng ở trọng điểm này, Chính uỷ quan tâm cũng không ăn thua. Bom nó không biết ai là con quan, ai là con dân, nó thiến hết.
    -Giấy khen của anh đâu, xem tí. Bọn em ở cung đường này 2 năm, vỡ mật, chưa thấy cái giấy khen nào đâu. Anh thế là ghê đấy.
    -Chỉ huy giao nhiệm vụ cho các cô đi đón tôi thật à.
    -Kia. Anh xuống, vòng qua ba quả bom nổ chậm kia, đi tiếp, leo vào cái hang đá kia kìa, nơi ở của chỉ huy cung đường đấy. Có cần bọn em đưa về tới nơi không.
    -Không không. Tôi đi được.
    -Thế thì anh đi đi. Bọn em còn vào rừng kiếm cái gì cải thiện chút.
    Hai cô thanh niên xung phong mất hút sau một cái thung nhỏ.
    Bá đứng chần chừ.
    Đột ngột, Bá nhớ đến cái giấy khen. Mình về, được Chính uỷ quan tâm gọi người đi đón. Giờ thêm cái giấy khen, biết đâu mình sẽ được những chiếu cố…
    Nhưng cái giấy khen…
    Bá hớt hãi quay lại. Bá chạy. Phải gần một giờ, Bá mới dừng đúng cái nơi mình đã ngồi ị.
    Chết thật. Đúng là mình ngồi đây. Đống phân còn tươi. Rõ ràng mình đã vò nó vứt ở đây. Bá tìm, hai tay cào lá khô tìm kiếm. Hốt hoảng. Vội vã. Một khoảnh lá rừng bị Bá bới tìm không sót một chỗ nào.
    Bá lau mồ hôi, bước lại chỗ mình đã ngồi ị, ngồi xuống, kéo quần, lại giả vờ lấy tờ giấy ra, rồi lau, rồi vò, vứt đi. Bá làm như người ta dựng lại hiện trường vụ án mạng. Thì đúng quá còn gì. Mất cái giấy khen có khác chi Bá sẽ nhận bản án tử. Biết đâu, cái giấy khen lại mở ra cho Bá một chân trời. Nhưng mà trời ơi, nó đâu, nó đâu, nó đâu.
    Bá bước xa hơn chỗ ngồi của mình.
    Một bãi phân người còn tươi.
    Và một nhúm giấy vứt bên cạnh.
    Bá vồ lấy. Ui trời. Thằng nào ị ở đây, lại nhặt cái giấy khen của Bá lau lần nữa. Bá không biết đến mùi hôi thối. Bá cẩn thận mở dần tờ giấy khen ra, ba phần giấy khen bê bết phân người. Bá ngồi xuống, khẽ khàng lấy cái cành cây nhỏ, gạt phân ra hết mảnh giấy. Nhưng vết phân vẫn còn, và đang khô cứng. Bá loay hoay nhìn quanh. Không có khe suối gì cả. Bá vạch quần, tè ra bàn tay, rồi dùng nước tiểu, xoa rất nhẹ lên mặt giấy, sau lại dùng cái tà áo, thấm nước, lại xoa nước tiểu lên, rồi thấm…Bá hài lòng vì thấy tờ giấy khen tuy có nhàu nát nhưng phân cũng đã hết nhưng ướt nhoè và hôi nồng. Bá không còn thời gian nữa. Bá để tờ giấy khen lên đầu phơi nắng, một tay đỡ tờ giấy, và đi rất nhanh trở lại trọng điểm.
    X X
    X
    Hang đá nhỏ gần với trọng điểm.
    Đội trưởng An nhìn Bá.
    -Không quen đường nên đi vất vả lắm hả. Hai đồng chí tôi cử đi đón cậu về báo là cậu đang đến an toàn.
    -Vâng. Em vừa đi vừa quan sát, cũng phải nắm chắc địa hình nơi mình đến làm nhiệm vụ.
    -Chính uỷ khen cậu là một thanh niên ưu tú, rất dũng cảm, vừa đến đã lập thành tích…Lại nghe Chính uỷ khen, cậu nhiều tài vặt, viết hay, vẽ giỏi, lại đàn hát tốt, rất toàn diện…Giấy khen đâu. Tớ sẽ công bố thành tích của cậu cho cả đội biết. Rất giỏi.
    Bá đưa giấy khen ra:
    -Gặp máy bay thả bom, em bị bom vùi, giấy khen nhàu nát cả.
    -Ừ không sao…
    Đội trường hét to ra ngoài cửa hang:
    -Câu nào làm cái gì thối thế…Thối quá…
    -Giấy khen đây ạ
    -Ừ…Thối quá nhỉ…Thôi cậu cất giấy khen đi, tối họp đơn vị…Tiên sư đứa nào thối thế nhỉ.
    Bá ép tay vào túi áo.
    X X
    X
    Nửa đêm thì đào huyệt xong.
    Mười hai cái huyệt.
    Mười hai liệt sĩ.
    Đội trưởng An rầu rĩ ngồi bên những cái huyệt. Anh em trong đội tập trung bên cạnh.
    Bá cầm cái đèn pin đã được che kín chỉ để lộ ra một chút ánh sáng nhỏ.
    Bá soi đèn pin vào mảnh giấy viết chữ nhằng nhịt và cất tiếng đọc.
    Lần đầu tiên các chiến sĩ hy sinh ở trọng điểm được nghe điếu văn trước khi đồng đội chôn cất.
    Bá đọc rất xúc động. Lời văn Bá viết suôn sẻ, ấn tượng, dào dạt niềm thương tiếc. Cả đội ai cũng khóc. Nhiều cô khóc nhưng ánh mắt thì đổ dồn hết về Bá với sự ngưỡng mộ.
    Trong khi anh em chôn cất, đội trưởng An đến ôm vai Bá:
    -Cậu là một nhân tài. Điếu văn của cậu tiếp cho anh em sức mạnh vô biên, biến căm thù thành hành động…Cám ơn cậu. Đúng là lời giới thiệu của Chính uỷ không sai.
    X X
    X
    Bá đến chưa tới mười ngày mà khu vực trọng điểm giăng kín nhiều khẩu hiệu viết rất bay bướm.
    Ban ngày Bá ngủ. Đêm, khi đơn vị ra mặt đường, Bá lại ngồi viết khẩu hiệu. Bá dành cả chỗ ngủ của đội trưởng An để bày biện nơi viết khẩu hiệu. Mấy lần đội trưởng An nhắc, cậu viết ban ngày, ban đêm thì ra mặt đường cùng anh em. Bá gãi đầu, thủ trưởng thông cảm, cảm hứng nghệ thuật chỉ dâng trào vào buổi tối. Đội trưởng An bối rối. Bá còn làm báo tường, làm cả thơ động viên tinh thần anh em. Rồi làm thơ tặng đội trưởng An, tặng anh chị em. Đội trưởng An thấy thế nên cũng chiều Bá. Nói gì thì nói, so với anh em trong đội, Bá cũng là người lắm chữ. Mỗi lần Bá viết, An ngồi bó gối nhìn, nuốt nước bọt. An mới học lớp 4, viết chữ còn thiếu dấu, thiếu nét, nhìn Bá vung bút ra một cái, chữ rơi xuống như máy bay thả bom bi, An thèm quá. Bá còn vẽ chân dung cho An. An nhìn bức tranh, cười tít mắt. Mày chụp hình tao giỏi thật. Giống nhất cái lỗ tai. Bá cười. Thủ trưởng khen động viên em quá. An nói Bá vẽ mấy chị em trong đội. Bã vẽ. An nhìn, nói, sao tao thấy chị em bụi bặm, đen đúa mà mày vẽ em nào vú cũng nồng nỗng, mông cũng căng căng, tao cứng cả chim đây này. Bá cười. An nói, nếu tao nhiều chữ như vậy, có ai chửi tao con chuột chữ, tao cũng gật. Bá cười. Bá nói, thủ trưởng cho em hoạt động văn hoá nghệ thuật trong hang đá này thủ trưởng nhé. Ra ngoài, nghe tiếng bom, em hết cảm xúc. An nói, thì vài ngày viết xong, vẽ xong ra mặt đường với anh em cho vui. Tao ngày nào không ra mặt đường, không bị bom vùi vài lần, thấy ngứa ngáy khó chịu lắm.
    Bá rùng mình.
    Mấy ngày trước, có một xe thủ trưởng Bộ đi qua, khen An, các cậu bảo vệ trọng điểm dũng cảm lắm, anh hùng lắm, hơn nữa, các cậu lại viết những câu khẩu hiệu, báo tường động viên tinh thần anh em rất tốt, rất khí thế.
    An sướng đỏ cả mặt.
    Bá hì hục chỉnh sửa cây đàn ghi ta cũ, đã bị bom dập bể cả thùng, đứt hết dây. Bá làm lại, và sử dụng được. Những giờ không ra trọng điểm, Bá hát cho anh em nghe. Tiếng Bá hát vang to, trong trẽo, những ngón đàn chạy trên phím như bay như múa. Bá hút hồn hầu hết những cô gái trong đội.
    Rồi không ai bảo ai, ngày nào mọi người cũng thay nhau nhờ Bá viết thư. Những lá thư tình Bá viết hộ, đọc lên, tưởng có tiếng đàn ngân nga, đọc rất sướng. Chữ nghĩa Bá vung ra không dè sẻn. Ngày ngủ, đêm cạy cục viết lách. Có hôm, đội trưởng An đùa Bá, trông cậu như con chuột, ngày ngủ, đêm thức chúi mũi ra viết. Bá bật ra một tiếng: thì anh nói rồi, coi như em là con chuột chữ đi. An cười vô tư. Nhưng Bá thì nhìn An giận sôi ruột.
    Chữ viết mãi cũng hết. Khẩu hiệu viết mãi cũng hết. Báo tường không phải lúc nào cũng làm. Mà không viết gì nữa thì phải ra trọng điểm. Bá run rét.
    X X
    X
    Bá ra mặt đường. Chuyện đó hiển nhiên. Nhưng Bá thì coi đó là một khổ nhục. Bá chua chát nghĩ rằng, dù có khôn khéo, ma lanh đến mấy, thì Bá vẫn đang ở giữa túi bom, không thoát ra được. Bá lúc này lộ diện là một con chuột nhát. Bởi vì mới một loạt bom, Bá đã nằm chúi đầu trong hốc đá. Một cô thanh niên xung phong tưởng Bá chết, kéo ra. Nhưng thấy thân thể Bá nguyên lành, cô ấy đá vào mông Bá:
    -Anh sợ bom đúng không?
    Bá im lặng.
    Cô gái kéo Bá vào sau một tảng đá lớn.
    -Đã ra trọng điểm sợ cũng chết mà không sợ cũng chết anh ạ. Cũng có những người lần đầu ra trọng điểm sợ như anh. Nhưng sẽ quen anh ạ. Thà chết mà đang làm nhiệm vụ thì được liệt sĩ anh ạ. Được liệt sĩ thì mẹ mình ở nhà nhận được tiền tuất mua gạo anh ạ. Anh bỏ chạy, trốn, nhỡ chết thì không được liệt sĩ, không được tiền tuất anh ạ. Em thương anh lắm, nhưng không giúp anh được anh ạ. Nếu em có quyền, em chỉ muốn anh đánh đàn cho em nghe, hát cho em nghe anh ạ. Nhưng em không có quyền..Nên anh phải liều thôi anh ạ..
    Cô gái ôm Bá khóc.
    Bá cũng khóc.
    Cô gái thì thào:
    -Em nhớ nhà lắm anh ạ. Từ ngày anh có ở đây, đàn, hát, làm em nhớ nhà lắm anh ạ. Em muốn bỏ trốn anh ạ.
    Bá ghì chặt cô gái.
    -Nhưng mà trốn về thì nhục lắm anh ạ. Hay chúng mình tìm cách bị thương anh nhé, bị thương mới được ra Bắc anh ạ. Ra Bắc thì chúng mình cưới nhau anh ạ, Em muốn làm vợ anh lắm anh ạ. Em 19 tuổi anh ạ.
    -Bị thương?
    Bá chồm lên hỏi.
    -Phải bị thương mới thoát chết thôi anh ạ…
    Mắt Bá long sòng sọc.

    7
    TIẾNG KẺNG

    Vào chiến trường mấy tháng, Nụ ám ảnh bởi tiếng kẻng. Tiếng kẻng thì cũng là tiếng kẻng nhưng nó không như tiếng kẻng ở quê Nụ.
    Ở nhà, sáng, tiếng kẻng từ đội sản xuất hối thúc mọi người ra đồng. Và sau đó là tiếng ríu rít của cánh thanh niên nam nữ. Tiếng kẻng quê kéo mùa màng lại gần, no ấm lại gần, ngắt nhịp cho từng đôi yêu sau mỗi ngày đêm hẹn hò nhau. Tiếng kẻng quê tựa như tiếng reo mừng, reo mừng vào mùa vụ mới, reo mừng vào mùa gặt mới, reo mừng vào mùa gieo cấy mới, reo mừng cho những đôi yêu lại bắt đầu được gặp nhau, được bên nhau trên cánh đồng, bên bờ ao, dọc đường mương thuỷ lợi.
    Nụ vẫn thường nằm uờn trên giường cho đến ba tiếng kẻng điểm canh cuối cùng thì vùng dậy. Mẹ đã dậy tự lúc nào, kịp dúi cho Nụ khi thì nắm xôi, thì thì mấy củ khoai luộc, rồi Nụ xách cái bừa, ào ào ra đồng. Trên cánh đồng lúc nào cũng náo nức. Í ới gọi nhau, trêu nhau, thì thầm với nhau chuyện hôm qua, chuyện anh này, anh kia. Đến lúc mặt trời đứng bóng, tiếng kẻng kéo Nụ và các bạn xuống bờ mương, rửa ráy tay chân, ánh mắt đưa nhau lần cuối để về nhà.
    Cái kẻng quê thường là một thanh tàvẹt bằng sắt treo lủng lẳng ở sân hợp tác xã. Tiếng kẻng ấm áp, ngân rất xa.
    Tiếng kẻng quê ấm như vỏ khoai nướng mùa đông, thánh thót như tiếng hát thôn nữ trong những đêm văn nghệ.
    Tiếng kẻng quê đôi khi vô tình làm giật mình một cái nắm tay e thẹn bên chân ruộng với chàng trai vừa quen biết.
    Nụ nghĩ, sẽ ra sao nếu khi khoác ba lô vào chiến trường, trong cô bỗng vắng hẳn tiếng kẻng ngày ngày thúc gọi.
    Nhưng hoá ra vào tới đây, tiếng kẻng không mất đi, nó còn ám ảnh Nụ khôn xiết, nó làm cô thao thức, giật thót hàng đêm. Nó làm cô nghĩ đến máu, nghĩ đến những loạt bom khốc liệt, nghĩ đến những cái huyệt đào vội vàng trong hốc núi, nghĩ đến những phút mặc niệm, những lời điếu, những tiếng khóc.
    Cái kẻng ở mặt trận có khi là đầu một quả đạn pháo được tháo ngòi nổ, có khi là mảnh xác máy bay, có khi là bánh xích xe tăng, có khi là vỏ đạn pháo 130 li, cũng có khi tiếng kẻng được đánh dồn dập vội vã từ mảnh bom còng queo, cháy sạm. Nghĩa là đúng thời điểm cần báo động, người ta có thể đánh vào bất cứ thứ gì vang lên âm thanh. Vì vậy, nếu tiếng kẻng quê chi là một âm thanh thủy chung suốt tháng ngày, thì kẻng mặt trận vang lên đủ loại âm thanh chỉ cốt báo tin khẩn cấp. Tiếng kẻng ở đây không thong thả vang đều như quê Nụ, đã nghe tiếng kẻng là dồn ứ từng chuỗi âm thanh, nghe tưởng có thể chói xé vào lồng ngực.
    Tiếng kẻng mặt trận là tín hiệu báo máy bay, báo có bom nổ chậm, báo cứu thương binh, báo đưa tử sĩ, báo xe qua, báo có kẻ bỏ trốn.
    Tiếng kẻng ấy vì thế lúc nào cũng khốc liệt, lúc nào cũng thúc dồn ép chặt vào lồng ngực, chen vào giấc ngủ, xé nát khung trời đêm yên tĩnh, đập tan cả những giấc mơ con gái, phá vỡ cả những giây phút viết thư cho mẹ, giằng kéo những ánh mắt nhìn nhau sau khói bom với chàng chiến sĩ nào đó, bất thần xô vỡ cả một bữa ăn của chị em trong tiểu đội.
    Tiếng kẻng mặt trận trở thành phản xạ sống. Đang ngủ, nếu nghe tiếng kẻng, ai tỉnh giấc thì kịp lăn xuống hầm sống, ai ngủ mê chết ngay trong tiếng kẻng còn chưa kịp dứt.
    Đang ăn, tiếng kẻng thúc lưng mọi người lao ra mặt đường.
    Đang vui, tiếng kẻng kéo cái chết đến, và sau đó là tiếng khóc, sau đó là những cái nắm tay vĩnh biệt, sau đó là nấm đất chôn đồng đội mình tươi rói như màu máu.
    Nếu một ngày bỗng dưng tiếng kẻng vắng bặt, cả tiểu đội của Nụ nhớn nhác thất thần. Nụ hỏi chị Xuân sao hôm nay yên ắng, chị Xuân hỏi trung đội sao hôm nay yên ắng. Yên ắng còn sợ hơn khi có tiếng bom rơi đạn nổ.
    Tiếng kẻng vang lên thấy sợ.
    Tiếng kẻng im lặng thấy sợ hơn.
    Mỗi người ở đây, như Nụ, không bao giờ muốn nghe tiếng kẻng cuối cùng, bên huyệt mộ.
    Nhưng Nụ lại đang thấy mình vững vàng hơn, cứng cáp hơn, gan góc hơn theo thời gian, tựa như tiếng kẻng là âm thanh khuyến khích cô, vỗ về cô, an ủi cô, đếm cho cô biết cô đã vượt qua cái chết bao nhiêu lần.
    Nụ hiểu rằng, nếu còn sống, mãi sau này, đến già, tiếng kẻng mặt trận sẽ còn tiếp tục theo cô mãi.
    X X
    X
    Đêm nào Nụ cũng bò đến ôm chị Xuân ngủ. Xuân cáu, mày ngủ đạp tứ tung, thỉnh thoảng lại nói mớ, tao khó chịu lắm Nụ ạ. Nụ chui đầu vào ngực Xuân, nhưng hơi chị như hơi mẹ em, em nhớ mẹ lắm. Con khỉ, đã là thanh niên xung phong còn nói nhớ mẹ. Có thằng biệt kích nó rình bên ngoài nghe được, nó cũng phì cười. Nụ cười rúc rích. Chị nói chị em mình sống được mấy nữa. Ui cha, Nụ, mi nói gở à? Không. Em nói thật. Ngày nào cũng có chị em hy sinh cả, tiểu đội mình bổ sung mấy đợt rồi. Em là lính mới, giờ đã là lính cũ. Đến ngày nào chị em mình chết? Xuân vuốt tóc Nụ, khi nào tóc mày dài trở lại như cũ, thì chết. Nụ cãi, không, nếu tóc em dài như cũ em không chịu chết. Xuân cười, đồ hèn, hoá ra mày quý mái tóc hơn nhiệm vụ hả? Chết thì tóc dài tóc ngắn cũng chết. Nhưng em thấy chết đơn giản chị nhỉ, con Lan, con Hường đấy, hôm qua nằm ôm chị em mình, kể chuyện, cười, sáng nay nó còn dành em miếng vải màn, thế mà giờ nó chết rồi. Ừ. Chị em mình thì nói chết, nhưng các thủ trưởng, rồi mấy anh nhà văn, nhà báo gọi là hy sinh. Hôm nay họ gọi chị em mình là nữ chiến sĩ thanh niên xung phong, khi mình chết thì họ gọi là liệt nữ, nếu đứa nào chưa chồng mà chết thì gọi là trinh nữ. Gọi gì cũng chết rồi. Vào đây làm nhiệm vụ, đừng nghĩ về cái chết em ạ, vì nó đến hàng ngày, nghĩ cũng chẳng làm được gì. Mày sợ không Nụ. Em không sợ nhưng nếu chết thì tiếc. Tao cũng tiếc. Tao muốn sống đến ngày hoà bình, tao về làng, tao trả thù thằng cha xã đội trưởng. Vì sao? Hắn lừa tao. Hồi ở nhà vô dân quân, trực chiến, hắn gạ tao cho hắn bóp vú, hắn nói, cho hắn hôn, cho hắn bóp vú hắn sẽ cưới tao làm vợ. Tao đồng ý cho hắn bóp vú. Hắn bóp xong rồi hắn đòi tiếp. Tao đạp cho hắn một cái bay vọt lên cửa hầm. Hắn ôm dái chạy về, thù tao mấy tháng liền. Tao thi đỗ trung cấp y, hắn thù, hắn báo cáo xã là tao không có tinh thần cách mạng, tao nhát gan, đêm nào trực chiến cũng chui vô hầm. Xã thấy vậy không cho tao đi trung cấp. Tao điên tiết xung phong vô thanh niên xung phong. Thế chị trả thù làm sao. Làm sao à, tao về được, tao kéo hắn xuống hầm, bắt hắn mần, mần mấy ngày trong hầm cho hắn liệt. Hai chị em cười rung cả hầm. Nụ ôm lấy Xuân, chị mà trả thù đàn ông như thế, thằng nào cũng muốn.
    Nụ thiu thiu ngủ. Xuân thì thầm, Nụ ạ, mấy hôm nay máy bay vứt xuống toàn bom từ trường. Công binh phá mãi không hết. Có cách chi phá ào ào không? Nụ ngồi dậy, em có cách nhưng không dám nói sợ chị chửi trứng khôn hơn vịt. Ua trời con Nụ, mày nói cái gì thế, nếu có sáng kiến phải nói, mày thấy bom từ trường nguy hiểm thế nào rồi đấy, gặp cái gì có chút sắt thép là nổ, bộ đội hành quân, xe pháo bị nhiều lắm rồi, các thủ trưởng mặt trận đang bế tắc đấy. Nói đi. Nụ phấn khởi, thế thì em nói nhé, đơn giản lắm mà. Mấy ngày nay em quan sát rồi thấy, nếu chị em có một bó sắt, buộc dây dù, kéo bó sắt đó qua bãi bom từ trường, kiểu chi bom cũng nổ. Xuân choàng dậy, đè Nụ xuống sạp nứa, hai tay Xuân nhay nhay vú Nụ hét: Con điên, con điên sao giỏi thế. Đi đi. Đi với tao.
    Xuân kéo chị em dậy. Chúng mày dậy hết, ra xem con Nụ trêu ngươi bom từ trường nào.
    Mọi người chạy theo Xuân và Nụ xuống mặt đường.
    Đêm có trăng. Toàn khu vực trọng điểm sáng nhờ nhờ. Xuân bảo chị em dừng. Nụ xung phong thử. Bó sắt được Nụ buộc sợi dây dù rất dài. Rồi Nụ cầm sợi dây dù định chạy thì nghe Xuân gọi thất thanh: Nụ Nụ, đứng lại. Nụ dừng. Xuân chạy đến. Hôm qua em nói em có kinh phải không? Dạ. Em cài vải màn vào quần phải không? Dạ. Em cài mấy cái kim băng vào vải màn cho đính ở đũng quần phải không? Dạ. Con ngu. Xuân hét và thọc tay vào đũng quần của Nụ, kéo ra hai cái kim băng: Này con ngu, mang kim băng trong người mà dám qua bãi bom từ trường à? Xem này. Xuân găm hai cái kim trong một cành cây và ném thật mạnh về phía có bom từ trường. Oàng oàng. Xuân trừng mắt, thấy chưa. Bom từ trường nó phản ứng rất nhạy, cái kim băng trong người cũng chết. Nhắc rồi, sao sơ suất thế em. Nụ lí nhí, vì đang ngủ rồi vùng chạy ra đây nên em quên. Em đi chị nhá.
    Nụ chạy băng qua bãi bom từ trường cùng với cuộn dây trong tay.
    Nụ đã ở rất xa. Nghe tiếng Nụ gọi to, bắt đầu các chị nhá.
    Nụ kéo dây. Cuộn dây thép lăn theo.
    Một mét. Hai mét. Năm mét. Mười mét.
    Oàng oàng oàng.
    Tiếng nổ vang trời dậy đất.
    Oàng oàng oàng.
    Xuân và chị em trong tiểu đội đếm, một, hai, ba, bốn, năm…
    Im lặng.
    Tiếng nổ hết.
    Xuân đứng lên: Nụ ơi Nụ…Thắng lợi rồi Nụ ơi.
    Im lặng.
    Xuân cùng chị em ào ào chạy ra mặt đường.
    Tiếng gọi Nụ vang khắp rừng.
    Xuân đá phải một thân người. Nụ…Nụ…Em phải không Nụ. Xuân kéo Nụ lên. Toàn thân Nụ vùi kín bụi đất. Xuân cởi áo mình ra, lau hết bụi đất trên mặt Nụ. Nụ thở hắt ra. Xuân kéo Nụ ghì chặt vào lòng: Em giỏi lắm Nụ ạ. Sáng kiến của em sẽ được toàn mặt trận áp dụng. Xuân đưa Nụ về, hét mấy chị em trong tiểu đội mang nước đến, tự tay Xuân tắm táp cho Nụ. Đêm đó, hai chị em ôm nhau ngủ một mạch đến sáng bạch.
    X X
    X
    Tiếng nổ hàng loạt của bom từ trường khiến Bá gần như bị bắn ra khỏi người Hà. Hà quờ tay, anh Bá, anh sao thế. Người ta phá bom đấy, không sao đâu anh ạ. Bá kéo quần, nhớn nhác, anh không hứng nữa, anh không thích tiếng bom nổ. Hà ngồi dậy, vấn tóc, nhìn Bá. Họ ngồi bên nhau. Nghe xa lắm tiếng kẻng báo động. Rồi tiếng bom nổ ì ầm. Hà thở dài, lại có người chết. Bá nói sao em biết. Hà nhìn Bá, tiếng kẻng anh ạ. Đêm thế này, nghe tiếng bom, lại có tiếng kẻng thì hoặc là tắc đường, hoặc là có người hy sinh. Đêm nào cũng vang lên nhiều lần tiếng kẻng…
    Im lặng.
    Hà cầm tay Bá, em sợ tiếng kẻng. Đêm nào cũng sợ tiếng kẻng. Tiếng kẻng em nghe như tiếng kẻng đám ma anh ạ.
    Bá im lặng.
    Đêm nay em gọi anh ra, em cho anh hết rồi, hết trinh trắng rồi thì anh phải giúp em.
    Bá nhìn Hà.
    Hà cầm tay Bá, anh giúp em tự thương. Em muốn được tự thương để ra Bắc.
    Hà dúi vào tay Bá khẩu súng AK đã cưa báng.
    Ạnh bắn vào chân em đi.
    Rồi sau đó? Bá hỏi. Hà nói, em bị thương, anh cõng em về lán nói là em bị vấp mìn.
    Bá im lặng.
    Hà nói, em tin anh, yêu anh, em mới nhờ. Nếu anh không làm, thì anh về đi, em tự làm.
    Bá nói, anh không thể nào bắn vào chân em được. Anh yêu em, làm sao anh làm được chuyện đó.
    Hà nổi tức lên, thế sao hồi tối anh hứa với em, rằng sau khi cho anh xong, anh và em sẽ tự thương? Anh lừa em à?
    Bá chối, anh không lừa em nhưng anh sợ, anh không đành thế.
    Thế anh về đi. Anh không giúp em thì thôi, em không giận đâu.
    Bá lủi về.
    Hà nhìn theo, nói to, em biết anh là thằng lừa thì không bao giờ em cho anh phá trinh em, không bao giờ.
    Bá lủi rất nhanh.
    Tiếng máy bay ầm ì.
    Rồi một loạt bom nổ ở trọng điểm.
    Bá kéo tay An chạy hùng hục ra phía mé đồi.
    Hà đã bắn vào chân mình. Tiếng súng của Hà nổ trong tiếng bom.
    Hà vứt súng, dùng tấm vải dù buộc lấy cái chân trái gần như dập nát và gọi to, các đồng chí ơi cứu tôi.
    An chạy đến trước. Anh hét: Hà.
    Hà khóc: Thủ trưởng ơi, em bị thương…em bị thương dập nát chân rồi thủ trưởng ơi.
    An cúi xuống, trên tay anh cầm khẩu AK: Đồng chí tự thương.
    Hà hoảng hốt: Thủ trưởng, bom vừa nổ ở trọng điểm…em đang trực đếm bom, bị thương…Thủ trưởng phân công em trực đêm nay, thủ trưởng không nhớ sao.
    An kéo Hà dậy: Tôi sẽ cho đưa đồng chí đi bệnh viện, nhưng cùng với việc đó, đồng chí sẽ bị kỉ luật, sẽ bị tước quân tịch vì hành động hèn hạ.. đã tự thương..
    Hà gào khóc: Thủ trưởng…Không phải như thế…Oan cho em…Không phải như thế…Em đang làm nhiệm vụ…Hãy xác nhận em bị thương trong khi làm nhiệm vụ…Oan em lắm thủ trưởng ạ…
    An xoay Hà lại.
    Trước mặt Hà là Bá.
    Hà gục xuống: Anh Bá…Tôi căm thù anh…
    Bá búng điếu thuốc qua mặt Hà.
    Khi ấy lại vang lên tiếng kẻng báo động.
    X X
    X
    Hai chiến sĩ thanh niên xung phong cáng Hà đi bệnh viện tiền phương.
    Bá nói với An, anh đang gặp một vấn đề nghiêm trọng.
    An ngạc nhiên: Sao kia?
    Bá nói: Tôi thông báo với anh cô Hà tự thương, nhưng anh không được báo cáo với cấp trên là cô Hà tự thương.
    An: Cái gì?
    Bá: Anh nghe tôi đi, không được báo cáo như thế, hãy lập một bản thành tích cho Hà
    An: Cái gì?
    Bá: Tôi sẽ giúp anh viết báo cáo ngay đêm nay. Một báo cáo thành tích đủ cho Hà nhận khen thưởng của cấp trên.
    An: Cái gì?
    Bá: Tất nhiên, trong thành tích của Hà không thể không có tôi góp mặt. Coi như tôi và Hà đã lập chiến công tại trọng điểm.
    An: Cái gì?
    Bá: Hiện nay cấp trên đang yêu cầu anh chọn 2 chiến sĩ đặc biệt xuất sắc để đi dự đại hội chiến sĩ thi đua toàn quân. Hai người đó là tôi và Hà.
    An: Cái gì?
    Bá: Vì đơn giản, Hà là con ruột của đồng chí Cục trưởng.
    An như khịu chân xuống. An líu ríu, sao cậu biết, sao cậu biết, sao tôi không biết cô ấy là con ruột của đồng chí Cục trưởng mà cậu biết.
    Bá: Tôi là nhân chứng vụ này, nếu anh báo cáo Hà tự thương mà tôi nói Hà bị thương khi làm nhiệm vụ thì cấp trên tin ai? Cấp trên tin con gái của đồng chí Cục trưởng tự thương hay tin con gái của đồng chí Cục trưởng bị thương khi làm nhiệm vụ. Và khi ấy, anh sẽ thế nào? Một đội trưởng dám vu khống con gái đồng chí Cục trưởng ư? Rồi sau đó, cô Hà bị tước quân tịch hay anh bị tước quân tịch
    Bá búng điếu thuốc qua mặt An.
    Lại nghe tiếng kẻng báo động.
    An đấm nắm tay vào vách đá, máu tứa qua kẽ ngón tay.
    Bá im lặng, móc thuốc từ túi áo của An, châm lửa, Bá thả khói mù mịt trước mũi An.
    An nhìn Bá vừa kinh hãi vừa run sợ.
    Bá như một quả bom từ trường và An là khối sắt thép.
    An rùng mình.
    Bá lại búng điếu thuốc qua mặt An






    8
    ĐẤT
    Hôm nay Nụ và chị Xuân cùng ca trực. Chị em trong tiểu đội gọi là trực bom. Trực bom là để xác định khúc đường nào bị bom phá hỏng, bom nổ chậm nằm ở đâu, bao nhiêu quả, bom từ trường nằm ở đâu, bao nhiêu quả. Những thông tin như vậy được báo cáo lên để cấp trên điều hành lực lượng phá bom, chỉ huy san lấp đường, kịp giờ cho những đoàn xe vào mặt trận. Trực bom thì phải nằm giữa bãi bom, nằm giữa tầm oanh tạc của máy bay Mỹ. Vì thế trực bom là trực luôn cái chết cho mình.
    Chị Xuân kéo Nụ xuống dưới một hố bom. Nụ nói, sao lúc nào trực bom chị cũng kéo em xuống hố bom? Chị Xuân véo má Nụ, mày ngu bỏ mẹ, nghe tao nói này, không có quả bom nào rơi trúng hố bom đã thả từ trước. Thế nên ngồi dưới đáy hố bom để trực bom là ngồi an toàn, hiểu chưa? Nụ cãi, nhưng ai dám chắc sẽ không có quả bom nào rơi trúng hố bom có từ trước mà chị nói thế. Chị Xuân lúng túng, cười trừ, thì tao nghe các chị đi trước truyền lại thế, nghe thế, còn nếu nhỡ có trái bom lại rơi trúng hố bom thì chết thôi, làm gì nhau.
    Nụ cười, chị lý cùn. Xuân bảo, ừ, thì lý cùn nhưng cũng hay chứ, coi như mình ngồi xuống hố bom giữa bãi bom thì mình yên tâm, giả vờ yên tâm để tập trung vào việc chứ sao. Hố bom đất tươi thế này, nhỡ tao và mày bị bom vùi, chị em cũng dễ đào, nguyên xác. Chết mà nguyên xác coi là may mắn đấy nhé.
    Nụ cào một lớp đất ở thành hố bom, ngồi xuống, ngó nghiêng nhìn lên trời xanh, gật gật đầu, chị nhớ là em ở đây nhé, nếu bị bom vùi, chết, phải đào lên cho nguyên xác nghe chưa, không đào nguyên xác em hiện hồn về em nhay vú chị đấy. Chị Xuân cười khanh khách, biết mày chết trước hay tao chết trước, hay cả hai chị em cùng chết mà mày dọa tao.
    Nụ hỏi sao hôm nay chưa có máy bay tới ném bom.
    Chị Xuân nói, chắc nó đang đi ỉa đồng.
    Hai chị em cười.
    X X
    X
    Nụ nhớ đất.
    Nụ nhớ cát làng.
    Từ khi bé thơ, lẫm chẫm bò, lẫm chẫm đi, Nụ đã cà mặt, cà người vào đất cát. Toàn thân Nụ lúc nào cát cũng lấm lem. Củ khoai mẹ cho, Nụ ăn trộn với cát. Cát là thế giới tuổi thơ của Nụ. Mùa hè, Nụ cùng lũ trẻ nóng quá, hò nhau ra hồi nhà, đào cát thành hố, đào thật sâu rồi nằm xuống dưới đó như nằm trong cái nôi, cát mát lạnh, cát ôm ấp, cát ve vuốt Nụ và các bạn ngủ ngon lành. Cát nóng cháy như thế, nhưng chỉ cần đào xuống, dưới đó cát ẩm, mát lạnh, mát tươi, mát như được ngâm mình trong chậu nước. Ngủ trong hố cát rất mát mẻ. Nhưng có những lúc, gió bão vù lên, Nụ và mấy đứa trẻ ngủ say suýt bị cát vùi.
    Đất làng Nụ là đất pha cát. Bùn có sâu đấy nhưng không dính bết níu kéo lấy chân. Mùa cấy, Nụ thích đặt chân xuống ruộng, thích tận hưởng cái cảm giác líu ríu của lớp bùn ôm lấy đôi chân thon trắng của mình. Cái líu ríu, ngơ ngác của bùn ôm vào cơ thể Nụ như bàn tay người con trai làng lần đầu cầm tay bạn gái. Mỗi khi nghỉ ngơi, Nụ lên bờ ngồi, duỗi chân ra, bùn bám dính từ đầu gối xuống bàn chân, con gái làng tinh nghịch viết tên bạn trai mình lên bắp chân cùng với mũi tên đâm qua, đưa thẳng chân lên cho bạn trai nhìn và cười rưng rức.
    Cái mùi bùn ở ruộng quê thơm nồng lên, thơm tươi trong mũi. Nụ đi xa làng vài ngày, lại nhớ cái mùi bùn ruộng lúa, nó vừa thoang thoảng ấm áp như mùi rơm rạ, vừa khay nồng như mùi da thịt của con bò cái, lại da diết như hương gạo nếp vào mùa lễ hội. Nụ hít hà cái hương bùn quê làng mình đến căng lồng ngực. Đôi khi, lũ con gái nghịch ngợm chạy trốn ra giữa cánh đồng, cởi hết áo ngoài, nằm xoải trên lớp bùn quê, bôi bùn lên bộ ngực nhú căng, nụ bầu vú như nụ măng tre, vươn lên, cong cớn giữa ánh nắng chiều. Nụ và mấy đứa con gái cứ nằm yên thế, lim dim, hai bàn tay ve vuốt bùn lên bộ ngực trần. Cho tới khi lớp bùn mỏng tang, mát rượu ấy khô dần trong nắng, rồi rạn nứt, Nụ cảm thấy như cơ thể mình đang lớn lên từng giây, phổng phảo lên, bật căng cả lớp bùn ra khỏi da thịt như sự bật dậy mạnh mẽ của tuổi con gái đến thì.
    Tối, mẹ đã để sẵn chậu nước nóng, trong đó dềng dàng nhũng quả bồ kết đã nướng cháy vàng. Màu nước vàng sánh, đong đưa trong ánh đèn dầu. Mẹ cẩn thận gạn bọt bồ kết ra, rồi dùng cái gáo dừa buông nước trên mái tóc dài đen nhánh của Nụ. Nụ dậm chân trong cát, lủi chân sâu trong cát, hai tay đỡ mái tóc dài, rồi mẹ vừa gội đầu, Nụ vừa thánh thót kể cho mẹ nghe những chuyện cô gặp trong ngày. Trong cái gáo dừa của mẹ, trong dòng nước vàng sánh bồ kết ấy chảy xuống tóc, có cả những hạt cát. Nụ yêu những hạt cát còn dính trong tóc mình. Mỗi lúc rảnh rỗi, Nụ lần tìm những hạt cát dấu kín giữa suối tóc ấy, tìm kiếm và tóm được từng hạt một và cười khanh khách.
    Chiến tranh đến. Cả làng đào hầm tránh bom. Người già con trẻ suốt ngày trong hầm. Ngoài những công việc buộc phải làm trên mặt đất, còn lại, nhất là về đêm, cả làng sống, sinh hoạt dưới lòng đất. Trong chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ, những hầm đào sâu trong đất ở làng có khi là lớp học, có khi là nơi hội họp, là nơi ngủ, là học hành, nơi cho trẻ em mới sinh ngủ yên trong nôi treo dưới cột hầm, tránh xa được tiếng rít của máy bay và những tiếng nổ ùng oàng của bom đạn. Những cái hầm trong đất cát đi suốt tuổi thơ của Nụ, đi sang cả tuổi con gái của Nụ. Một nụ hôn vội ở góc hầm trực chiến. Một cái nắm tay ngay cửa hầm giữa tiếng bom. Một đám cưới trong hầm chỉ có bố mẹ hai bên chứng kiến vẫn thành chồng thành vợ, sinh con đàn cháu đống.
    Đất còn là huyệt. Cát thành mộ. Mỗi khi có người chết bom, dân làng đào huyệt trong cát. Những cái huyệt cát đào chút là xong, cát thương người, cố giữ thành huyệt cho chắc trước khi hạ quan tài xuống. Nhưng Nụ ghét những cái huyệt cát này lắm. Bởi vì khi quan tài người thân hạ xuống, chỉ mấy đạp chân vào thành huyệt, cát đã vun đầy, lấp kín quan tài. Người sống chỉ trong chớp mắt đã mất hút người thân yêu ở trong huyệt mộ.
    Đất cát làng Nụ vừa là nơi ấp ủ tuổi thơ, làm nơi ẩn náu đạn bom, vừa là nơi ôm ấp mãi mãi thân phận của người xấu số.
    Cát tươi trắng trong nắng.
    Cát đổ dài bóng những đỉnh đồi theo ánh chiều tà.
    Sau làng, những ụ cát vun cao, tròn xoe như vú mẹ.
    Cát là nơi cho Nụ úp mặt khóc mỗi khi đau buồn.
    Cát cho Nụ trượt dài hả hê, hét oang oang khi người Nụ được trôi ào ào từ đỉnh cát xuống chân đồi mỗi khi có chuyện vui sướng.
    Mùa đông, mái đồi cát phẳng lỳ, chàng trai làng yêu ai thì ẩn người từ trên đỉnh cát xuống, lại ẩn người từ dưới cát lên, ngoằn ngoèo một lúc, tên người mình yêu hiện rõ mồn một trên mái cát, đứng xa cả mấy trăm mét cũng nhìn thấy tên.
    Ai xa làng, trong túi áo người ra đi có một nhúm cát mang theo như mang theo hồn đất nơi mình từng chôn rau cắt rốn.
    Ai sống ác, người làng rủa cho cát vùi.
    Đêm chia tay mẹ vào chiến trường, mẹ nói với Nụ, con đi, cố gắng bằng anh bằng em, đừng bị người làng rủa cho cát vùi là mẹ vui.
    Nụ nói với mẹ, nếu phải chết thì con chết giữa chiến trường đạn bom, không chết vì lời nguyền rủa của bà con, không chết hèn mẹ nhé.
    Mẹ Nụ gật đầu, kéo Nụ lại sát mình hơn, nhưng phải sống về với mẹ nghe con.
    Nụ dạ.
    X X
    X
    Nụ quay sang Xuân, chị ạ, mẹ em viết thư nào cũng dặn, phải phấn đấu cho tốt, nhưng phải sống về với mẹ.
    Chị Xuân cười. Cái mạng mày sống dai, đừng lo. Bom nó thả xuống, thấy mày, nó thương, nó xoẹt sang chỗ khác thôi.
    Nụ ôm chị Xuân cười rúc rích.
    Máy bay đến. Từng tốp máy bay xuất hiện, sà thấp rồi ào ào tuôn bom xuống trọng điểm. Nụ đếm, Xuân ghi. Hết đợt bom thì hai chị em cầm cờ vọt lên, chạy băng băng qua những hố bom mới nguyên, cắm cờ ở vị trí những quả bom nổ chậm. Có khi đang chạy cắm cờ tiêu thì lại máy bay, lại bom, hai chị em ôm nhau lăn xuống hố bom. Rồi khi trở lại vị trí cũ, cái hố bom hai chị em vừa ngồi đã bị tới hai quả bom găm trúng. Nụ nói, chị thấy chưa, bom nổ đúng hố bom đó, nếu chị em cùng ngồi, chết rồi. Chị Xuân chống chế, thì đôi lúc cũng có những quả bom vô tổ chức vậy, làm gì nhau. Nụ cười.
    X X
    X
    Nụ hiểu thêm lần nữa đất ở chiến trường.
    Đất núi, đỏ au như máu, tung bụi mù mịt vào mùa hè, dính bết chân vào mùa mưa.
    Đất ở đây luôn cảnh báo cho Nụ nguy hiểm. Mỗi bước chân Nụ và chị em dẫm trên đất hàng ngày, có khi chỉ vướng chân trong chớp mắt, tiếng nổ sẽ bùng lên và máu lại đổ. Đất chiến trường hằn rõ vết đạn bom. Có nơi đất nham nhở vết bánh xe, những vệt bánh xe trên đất rừng kéo dài loằng ngoằng ẩn hiện ôm theo vòng cua từng quả núi, vòng qua bãi bom rồi leo ngược lên đỉnh dốc, mất hút giữa mây mù. Có nơi đất kết dày những dấu chân chị em nữ thanh niên xung phong, những dấu chân như những bông hoa in trên đất, những bông hoa bất tử mọc lên dày đặc từ bãi bom. Dấu chân ấy mất, đường tắc. Dấu chân ấy còn, đường thông. Những dấu chân của ngàn vạn nữ thanh niên xung phong nối kết nhau, tựa như những vòng xích chắc chắn, quả cảm, kéo bom đạn về phía mình, nhường bình yên cho những đoàn xe rùng rùng ngày đêm vào trận. Nụ nhớ lắm những dấu chân như vậy. Nụ nhìn dấu chân là biết dấu chân của ai trong tiểu đội. Rồi đến khi ai đó trong tiểu đội hy sinh, Nụ vừa khóc vừa lao ra bãi bom, tìm đúng dấu chân bạn mình, dùng bàn tay nâng dấu chân bạn trên đất lên, đưa về, đặt ở trong hầm, thắp hương. Trong hầm Nụ đã có quá nhiều những dấu chân bạn bè hy sinh, không còn đếm được. Mỗi dấu chân Nụ đặt một cánh hoa rừng. Và phía góc hầm của Nụ, những dấu chân ôm những bông hoa rừng, tươi rói, xinh xắn, đẹp mãi.
    Đất chiến trường khét nồng mùi thuốc súng và thấm đẫm máu của đồng đội. Màu đỏ của đất và màu đỏ của máu không còn phân biệt được.
    Đất chiến trường lúc nào cũng nóng rực dưới chân Nụ.
    Nụ ước, nếu còn sống, thể nào Nụ cũng quay vào trọng điểm này, đưa về đặt trong nhà mình một xẻng đất chiến trường, xẻng đất ấy có dấu chân của bao đồng đội.
    Chị Xuân thỉnh thoảng lại hỏi, mày nghĩ gì mà im lặng. Nụ nói, em nhớ nhà. Chị Xuân nói, tao cũng nhớ nhà lắm. Nếu lúc này không phải nằm giữa bãi bom mà nằm giữa cái chõng tre sân nhà mày nhỉ.
    Nụ nhìn Xuân.
    Chẳng ai nói gì với ai hết và bàn tay mỗi người tự đưa lên mặt bạn mình, lau khô nước mắt.
    Nước mắt ở chiến trường có trộn với bụi đất đỏ, những dòng nước mắt lúc nào cũng như máu, chảy thành từng dòng, rồi vì thế lại làm phì cười khi nhìn thấy nhau đang khóc.
    X X
    X
    Bá chạy như ma đuổi trong rừng.
    Đã nhỡ nói láo với An rằng Hà là con ông Cục trưởng thì phải báo cho Hà biết.
    Hồi nãy An tìm Bá khi Bá đang ị trong rừng. An ngồi đối diện.
    An cứ hỏi mãi, giọng run bắn:
    -Cậu nói lần nữa, thật cô Hà có bố là Cục trưởng chứ.
    Bá gật.
    -Như thế là cô ấy cố tình không ghi trong lý lịch, hay vì giữ bí mật ở chiến trường.
    Bá gật.
    -Một người bố làm to tướng như vậy mà còn để con gái vào chiến trường thì đúng là đáng nể.
    Bá gật.
    -Bây giờ thì tôi không còn giận Hà nữa, con cái nhà làm to, được chiều chuộng, sống sung sướng, vào chiến trường gian khổ, dao động là chuyện có thể thông cảm ông ạ.
    Bá gật đầu.
    -Tôi đồng ý với ông là không thông tin gì về chuyện này, coi như cô ấy bị thương khi đang trực bom.
    Bá gật đầu.
    -Nhưng ông cũng phải nói với cô ấy về thiện ý của tôi. Biết đâu hoà bình, tôi chẳng phải vác đơn nhờ cô ấy xin việc làm.
    Bá gật gật đầu.
    -Mình là thằng lính, chiến tranh có thể thành anh hùng, vì ở đây, lấy liều mạng làm căn bản ông ạ. Chứ hoà bình, người ta cần trí thức, mình vô nghề vô nghiệp, xin chân bảo vệ chưa chắc đâu nhận. Có khi thành ăn mày.
    Bá gật đầu lia lịa. Bá chìa tay. An vội vã kiếm mãi trong túi áo, túi quần, mảnh giấy ghi kế hoạch phân công trực bom, đưa cho Bá lau đít.
    X X
    X
    Bá chạy ào ào xuyên qua cả cánh rừng dài, xuyên qua những bãi bom, cốt sao đến kịp để nói cho Hà hiểu rằng, từ nay, muốn yên thân, muốn tránh được bom rơi đạn nổ, phải theo Bá, phải coi như mình là con ông Cục trưởng. Thế đã, thế đã, rồi sau đó tính sau, miễn là được thoát ra miền Bắc.
    Bất ngờ Bá cảm thấy bị hẫng rồi toàn thân rơi xuống một cái hố. Một cái hố nằm ẩn trong lớp bùn đất xám xịt. Hoá ra đấy là một cái hố bom bị lấp đất sơ sài. Lâu ngày, đất bị thụp xuống, nhão nhoẹt, sâu hoắm, trên đấy lại lưa thưa mấy cụm cỏ, thành ra cái bẫy. Bá rơi trúng cái bẫy.
    Bá hét, Bá gào thét, quẫy cựa, nhưng càng quẫy cựa đất càng ào ào sụp xuống.
    Bá cố nhoi lên, nhoi lên. Tiếng Bá kêu thét chẳng ai nghe ở khúc đường vắng tanh vắng ngắt này.
    Cuối cùng, chỉ còn mỗi cái đầu của Bá là nhô lên khỏi mặt đất.
    Bá như bị đất chôn sống vậy.
    >> xem tiếp phần 2