Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017

Tagged Under:

QUYỀN LỰC CỦA TÌNH YÊU- kịch bản thơ

By: Cu Vinh On: 03:19
  • Chia sẻ bài này >


  • Quyền lực
    của
    tình yêu

    KỊCH THƠ


    Kịch bản: Nhà văn NGUYỄN QUANG VINH




     

     

     

     

     

     

     

     

     



     





     

    NHÂN VẬT


    Hoàng Thượng
    Hoàng hậu Lan Phương
    Thứ phi Kiều Minh
    Tướng Hoàng Bình
    Bà bói toán mù
    Lão hề
    Ngọc Hoa- nữ tì
    Huyền Trang-nữ tì
    Trần Trung-Quan thị vệ
    Quan nịnh 1
    Quan nịnh 2
    Quan hoạn, lính hoàng cung, nữ tì,
    vệ binh, quan lại, dân chúng

















    Khai từ

    Cổng làng. Trái gái tụ  tập nhau đông như hội, áo quần đẹp, không khí vui vẻ. Có vẻ như trai gái làng đang hát hò đưa tiễn ai. Lính triều đình đang chờ ở kiệu vàng. Và cô gái Kiều Minh xinh đẹp đang  nức nở khóc với bạn bè, người thân. Còn các cô gái, chàng trai của làng thì hát những bài hát tiễn đưa lưu luyến. Kiều Minh bước đến bên kiệu vàng, vẫn nức nở. Một quan triều đình hối thúc.
    Quan triều đình:
    Ôi giời ơi, lại còn ngọc sa trên má làm gì. Đựoc Hoàng Thượng sủng ái cho vào cung là vinh hạnh cho cả dòng họ, thưa nàng. Nếu rồi đây nàng được Hoàng thượng cưới làm vợ, bước một bước lên bậc thứ phi thì cả làng cả xã được ơn mưa mốc của nàng. Vinh hạnh ấy còn không tươi cười hớn hở, mà lại khóc lóc buồn đau thế này là không được. Xem kia, làng trên xóm dưới đang hát mừng nàng đươc vào cung, sao nàng cứ khóc?
    Kiều Minh:
    -Bước lại với mẹ. Mẹ ơi...Có cách nào có thể chối từ viêc vào cung không mẹ? Chỉ có mẹ là hiểu lòng con lúc này thôi...Con đang yêu đắm say một người con trai của làng, khi anh ấy đang mãi mê ở trên sa trường, trận mạc, thì con lại bị đưa vào cung để làm tì thiếp cho Hoàng cung, tình yêu chúng con có tội tình gì đâu mà ai nỡ làm cho đứt cành, gãy cánh...Mẹ ơi, mẹ hãy xin với quan triều đình một câu, rằng con gái mẹ đã là vợ chưa cưới của một người lính triều đình, xin thôi không vào cung lần này nữa...
    Bà mẹ Kiều Minh:
    -Không được rồi con ạ...Người yêu con đang đánh giặc nơi trận mạc, bao năm rồi có thư tín gì đâu. Nay ơn Vua cho con được vào cung, ơn cao này làm sao mà từ chối. Vui lên đi, hãy bước nhanh vào kiệu. Đường xa kia con phải giữ gìn. Rồi một ngày, con sẽ được chúng dân gọi hai tiếng thứ phi Kiều Minh, là khi ấy cả nhà ta vinh hoa phú quí...
    Kiều Minh:
    -Đến như mẹ cũng không hiểu nỗi lòng con nữa, thì bây giờ con biết tỏ cùng ai...Hoàng Bình ơi, chàng đang ở nơi nào, sao không trở về giữ em trong tình yêu say đắm. Bước lên kiệu là mất em mãi mãi, tình yêu còn đâu, lời thề thốt còn đâu. Em sẵn sàng đánh đổi mọi vinh hoa, chỉ mong được gặp anh thôi, Hoàng Bình của em...
    Có tiếng ngựa hí. Tất cả mọi người dạt ra. Hoàng Bình chạy tới. Kiều Minh ngơ ngác.
    Hoàng Bình:
    -Kiều Minh...
    Quan triều đình:
    -Trời ơi...Mọi người sao không cúi rạp xuống chào dũng tướng của triều đình hả?
    Hoàng Bình:
    -Kiều Minh...Nàng không nhận ra ta ư...Ta là Hoàng Bình của nàng đây
    Kiều Minh:
    -Chàng đã thành dũng tướng của Triều đình rồi sao...Bao năm rồi chàng biền biệt nơi chiến trường, em vẫn đợi, em vẫn chờ ngày chàng về cùng em vui hạnh phúc...Nhưng đến ngày chàng về thì em phải lên kiệu hoa vào cung theo chiếu chỉ triều đình...Còn gì nữa chàng ơi...Tình yêu của em và chàng còn gì nữa...Hãy cứu em..Hãy giúp em...Chàng bây giờ là dũng tướng triều đình, chàng có thể xin hoàng thượng cho em đươc cùng chàng vui hạnh phúc...
    Hoàng Bình:
    -Nàng ơi, ta mới biết tin này, lòng ta đau như dao cắt...Nhưng ý Hoàng Thượng là ý trời ban xuống, không môt ai được phép chối từ...Hoàng thượng còn ép ta phải về đây đích thân đưa nàng đến hoàng cung...Ôi...Ta là tướng lĩnh triều đình, ta biết làm cách nào lúc này đươc...Trời ơi, lại chính ta phải đưa người mà ta yêu vô cùng bờ bến, vào Hoàng Cung làm tì thiếp của Vua cha...Thôi nàng ơi, số phận đã an bài, xin nàng hãy lên kiệu hoa vào cung cho đúng giờ lành tháng tốt...Đi đi nàng ơi...Chần chừ lúc này là đầu rơi máu chảy. Ngày mai thôi, nàng sẽ là thứ phi của Hoàng triều, ngày mai thôi, nàng sẽ đứng trên triệu triệu chúng dân...Đi đi nàng ơi, đó là định mệnh
    Kiều Minh:
    -Hoàng Bình, thế là tan nát cuộc tình của em và chàng được sao? Không...Em yêu chàng, dù em có phải đi cùng trời cuối biển thì em vẫn yêu chàng và chàng vẫn yêu em, có phải không? Chàng vẫn yêu em có phải không? Nói đi chàng, chàng vẫn yêu em nhiều như em đã yêu chàng có phải không?
    Hoàng Bình:
    -Nàng ơi, hãy lên kiệu hoa đi...Lên đi, đừng nói nữa....
    Tướng Hoàng Bình đau  đớn dìu Kiều Minh lên kiệu. Thanh niên trai làng hát tiễn. Kiều Minh níu lấy tay Hoàng Bình trong tiếng hát. Kiệu đi xa dần, tiếng hát cũng xa dần.








    Cảnh 1.
    Hoàng cung. Mở màn, Hoàng Thượng đã yên vị trên ngai vàng. Hai bên là Hoàng hậu Lan Phương và Thứ phi Kiều Minh. Cạnh đấy nữa là Quan hoạn.Mở màn, lớp nữ tì con hát đang múa hát ca ngợi công đức Hoàng thượng.
    Nhưng màn múa hát đang hồi cao trào thì tiếng Hoàng hậu Lan Phương rít lên.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Thôi....Ta cho các ngươi lui.
    Hoàng thượng:
    -Ôi kìa...sao lại thôi...Ta đang muốn nghe.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Thưa Hoàng thượng, hôm nay Hoàng cung có việc hệ trọng, đã gần đến giờ Thìn, xin Hoàng thượng lưu tâm.
    Hoàng thượng:
    -Thế hử? Mới đó mà đã giờ Thìn...Thôi ta cho các ngươi lui....Thế còn mụ thầy bói giỏi nhất kinh thành nàng đã cho mời đến Hoàng cung chưa hả?
    Hoàng hậu Lan Phương:

    -Dạ thưa Hoàng thượng, mụ thầy bói đang đợi  ở bên ngoài

    Đi với mụ thêm lão hề vui tính
    Thiếp muốn hôm nay Hoàng thượng được nghe những lời tri kỉ
    Để củng cố thêm lời thiếp nói với Người
    Rằng cuộc đời Người chỉ có mỗi thiếp thôi
    Là xứng đáng được nâng khăn sửa túi...
    Hoàng thượng:
    -Nhìn sang Thứ Phi. ái phi của ta, sao nàng cứ đăm chiêu suy nghĩ
    Hay có điều chi làm nàng phải bận tâm
    Đôi mắt nàng như có bóng mây ngàn
    Đang che khuất mày ngài mắt phượng...

    Thứ phi Kiều Minh:

    -Xin đội ơn Hoàng thượng

    Nhưng xin Người hãy vì công chuyện lớn
    Thiếp đâu đáng cho mắt rồng bận bịu nghĩ suy
    Mấy ngày nay giấc ngủ chẳng yên bề
    Nên dung nhan có phần ủ dột
    Xin Hoàng thượng tha tội...
    Hoàng thượng:
    -Ta bận việc muôn dân không rảnh rỗi
    Đã không mấy khi chăm sóc đến nàng

    Rồi ta sẽ cho Ngự y đến gặp vấn an nàng

    Thứ phi Kiều Minh:
    - Đội ơn Hoàng thượng.

    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Nhìn xéo sang Thứ phi, đay nghiến.
    Nếu đã thấy dung nhan ủ dột

    Sao còn bước ra đây cho tối cả Hoàng triều?

    Hừ,
    Thứ phi , ngươi thật lắm điều
    Hoàng thượng:
    -Thầy bói đâu, ta cho vào.
    Quan hoạn:
    -Thầy bói đâu, Hoàng thượng cho vào...
    Lão hề kéo tay bà thầy bói mù vào.
    Lão hề:
    -Với mụ thầy bói...Vái lạy Hoàng thượng, nhớ chưa?
    Mụ thầy bói mù:
    -Nhớ chứ sao không, nhắc mãi...Một vái kèm ba câu vạn tuế chứ gì...Xem ta làm mẫu đây này...Mụ thầy bói xoay xở người, chệch hướng, chổng mông về phía Hoàng Thượng...
    -Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn....
    Lão hề:
    -Chết thôi trời ạ, xoay lại, phía này cơ mà...
    Hoàng thượng:
    -Cười to...Ta miễn lễ....
    Lão hề:
    -Xin tạ ơn Hoàng thượng...Bẩm Hoàng thượng, con là thằng hề, đây là mụ bói, Hoàng thượng muốn xem hề trước, nghe bói sau hay là muốn mụ ta bói trước, rồi  con làm hề?
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Nhà ngươi tránh ra, ta vời mụ bói vào đây để xem chuyện chăn gối, tình cảm cho Hoàng thượng, không khiến nhà ngươi bày trò mua vui...
    Lão hề:
    -Xin Hoàng hậu bớt giận  để khỏi làm kinh động đến mặt ngọc, thân vàng...Khổ cái là, nếu lão đây chưa hề thì mụ này không thể bói.
    Mụ thầy bói:
    -Đúng vậy...Ta bói trong hề, mà hề cùng ta bói...Có vui mới có buồn, có mất mới có được, nếu nghe phải điều rủi ro thì có lão hề an ủi, nếu nghe phải điều vui sướng thì có lão hề sẻ chia...
    Hoàng thượng:
    -Ta chiều hai ngươi...Hãy bói cho ta trước rồi ta sẽ xem hề, thế là được chứ gì.
    Mụ thầy bói:
    -Bói một câu, hề một màn, có vậy bói mới linh, hề mới vui, thưa Hoàng thượng.

    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Thôi đi, việc của ngươi là bói,
    không bói được thì lui,
    bói giỏi nói sẽ thiêng,
    không việc chi mà sợ.
    Quan hoạn:
    -Nói lắp, lập bập nhắc lại rất nhanh
    Bói giỏi nói sẽ thiêng
    Không việc chi mà sợ
    Mụ thầy bói:
    -Bẩm Hoàng thượng, nếu con đoán không nhầm, thì trong lòng Hoàng thượng hiện giờ, bất an những điều thầm kín...Đang đứng bên Hoàng thượng là hai ái phi sắc đẹp hơn người, nhưng trái tim của hai người thì khác nhau một trời một vực.
    Hoàng Hậu Lan Phương:
    -Đúng lắm...Trái tim của hai chúng ta khác nhau một trời một vực...Nói nữa đi, ta sẽ ban thưởng.
    Lão hề:
    -Thì thầm một mình. Mụ thầy bói đang nói kháy thế kia mà cũng không hề biết...Hoàng hậu chi ngu đến vậy là cùng.
    Mụ thầy bói:
    -Hoàng hậu là người đàn bà quyền cao, chức trọng, đang đứng trên đầu đàn bà cả thế gian này...Hoàng hậu Lan Phương mãn nguyện phe phẫy quạt...Nhưng ngặt nỗi Hoàng thượng lại dồn tâm trí và tấm lòng về phía người đàn bà thứ hai của Hoàng cung nồng nàn say đắm.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Nhà ngươi nói láo.
    Bà thầy bói mù:
    -Ta nghe giọng nói của ba người, ta đoán được. Lòng Hoàng thượng ngày đêm hướng về phía Thứ phi. Nhưng Hoàng thượng ơi, Thứ phi của Người lại đang hướng hết tấm lòng về một người đàn ông dũng khí oai phong, lòng của nàng không yêu Hoàng thượng.
    Thứ phi sợ hãi, Hoàng hậu cười giòn.
    Hoàng thượng:
    -Nhìn sang Thứ phi. Có chuyện đó sao, ái phi của ta....
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Thưa Hoàng thượng...Lời của mụ bói này nghe có điều chi châm chích, không lẽ nào Hoàng thượng lại tin?
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Mụ kia, nói tiếp ta nghe.
    Mụ thầy bói:
    -Ta đang nghe trong tim nàng Thứ phi những lời thổn thức,
    những lời yêu hiến dâng cho dũng tướng của Hoàng triều.
    Còn với Hoàng hậu anh minh,
    nàng đang cố tỏ ra yêu chuộng nhà Vua
    nhưng lòng nàng lại mọc đầy gai nhọn...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Câm ngay.
    Hoàng thượng:
    -Đau khổ. Trời ơi, Thứ phi ơi, nàng là người ta vô cùng yêu mến
    Tình yêu ta cho nàng có ít ỏi gì đâu
    Sao với ta nàng lại âu sầu
    Lòng nàng nghĩ đến ai, dũng tướng là người nào, khiến ta thất vọng...
    Còn Hoàng hậu của ta ngày đêm chiều chuộng
    Lo cho ta giấc ngủ êm nồng
    Hoá ra trong lòng nàng lại toan tính mông lung
    Ta hoá đá giữa hai người đàn bà mà ta hằng hy vọng...
    Lão hề :
    -Nhảy nhót, hát ca
    Ôi kìa cái vung này là cái vung
    Cái vung tròn tròn, cái vung méo méo
    úp vào miệng nồi nào cũng lệch
    Ôi này cái vung, ôi này cái nồi
    Thế gian đủ vung đủ nồi
    Sao Hoàng cung lại thiếu....Cười rất to.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Câm miệng hết đi, các ngươi lui.
    Mụ thầy bói:

    -Còn một câu bói cuối cùng thưa Hoàng thượng

    Hoàng thượng:
    -Khó nhọc cất tiếng...Nhà ngươi nói...đi..i
    Mụ thầy bói:
    -Trái tim yêu không thể nào ép buộc
    Nếu nàng không yêu Người, quyền lực cũng bằng không
    Nếu nàng đã yêu ai, dù chết cũng bằng lòng
    Yêu là chết cho nhau không ai lay chuyển được
    Còn chỉ yêu để dựa quyền dựa lực
    Để mưu toan chiếm đoạt cả non sông
    Thì đấy là tình yêu nhuốm đỏ máu hồng
    Lời yêu thương kết bằng gai nhọn
    Hoàng thượng:
    -Nói mau đi, ta phải làm gì?


    Mụ bói:
    -Người phải làm đàn ông trước đã
    Làm đàn ông khó hơn cả làm Vua
    Quyền lực đàn ông không phải đứng trên thiên hạ vung cờ
    Mà phải có trái tim yêu cho đàn bà nương tựa
    Người phải làm đàn ông trước đã
    Dành tình yêu bằng nước mắt con tim
    Dành tình yêu bằng nỗi nhớ hết mình
    Dành tình yêu bằng khát khao cháy bỏng
    Quyền lực của nhà Vua dời non lấp biển
    Nhưng làm sao dời được tim nàng đến bến tình yêu
    Nếu chỉ yêu bằng quyền lực Vua thôi
    Thì đã có Hoàng hậu kia kìa, đêm ngày cung phụng
    Nhưng đó chỉ là tình yêu đầy toan tính
    Trái tim kia không rung động bao giờ
    Có một người đàn bà đáng để Người mơ
    Chính là nàng Thứ phi bên Người đó...
    Lão hề:
    -Nhưng đã muộn rồi, Người ơi đã muộn
    Trái tim yêu đã lạc lối phương nào
    Ôi Hoàng thượng thật đáng thương sao
    Yêu một người để một người sai khiến.
    Hoàng thượng:
    Gào lên.
    -Không...Thứ phi Kiều Minh, nàng là của ta, không thể khác
    Ta là Vua ta ắt phải có nàng
    Còn Hoàng hậu kia ta sẽ giữ nàng,
    Nếu thực sự nàng cho ta một chàng quí tử...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    Cười khẩy.
    -Thưa Hoàng thượng.
    Nếu việc Thứ phi quan hệ ngoại tình là có thật
    Thì lệnh Vua ắt phải được thi hành
    Phải là tội cho voi xéo nát tan tành
    Kẻ đã đem lòng mình phản trắc...
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Trời ơi, thưa Hoàng hậu
    Thiếp đã làm chi nên tội nên tình
    Hoàng thượng:
    -Ta đau khổ biết nhường nào hỡi các ái phi

    Quyền lực của ta trên chót đỉnh thế gian

    Mà với hai ái phi ta không điều khiển được
    Không. Ta đầy quyền lực
    Ta đã muốn yêu ắt phải có tình yêu
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Hãy theo thiếp hồi cung, thiếp sẽ làm cho Người an giấc
    Chỉ có thiếp thôi mới hiểu lòng Người
    Lời bói toán xằng bậy kia chỉ đúng với Thứ phi thôi
    Còn với thiếp, trái tim Người là trên hết...
    Hoàng hậu Lan Phương đưa nhà vua vào.
    Quan hoạn đi theo.
    Thứ phi một mình gào lên đau đớn với mụ thầy bói.
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Trời ơi, sao người lại nỡ tâm nói ra sự thật
    Để cho ta lòng dạ rối bời
    Trong Hoàng cung chỉ có mỗi ta thôi
    sẽ là kẻ để Hoàng phi thủ ác...
    Các ngươi, các ngươi lui ra hết
    Ta không có chuyện chi nói với các ngươi
    Lời nói đúng mà không rơi đúng chỗ
    Đã thành  lưỡi gươm cắt da thịt ta rồi

    Thứ phi Kiều Minh gục xuống.

     


     






    Cảnh 2.
    Vườn Thượng Uyển. Tướng Hoàng Bình đi lại như chờ đợi. Tiếng chim vàng anh hót líu lo đâu đó cuối góc vườn. Hoàng Bình dừng lại một góc vườn, tự sự.
    Tướng Hoàng Bình:
    -Hót chi nữa, vàng anh ơi thôi hót
    Hãy cầm tay đưa nàng đến cùng ta
    Ta đang nhớ, trái tim yêu thúc gọi
    Nàng ở đâu, sao ta mãi đợi chờ...
    Thứ phi chạy vội tới, nhìn thấy Hoàng Bình thì lao tới, nức nở.
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Hoàng Bình chàng đó ư?
    Tướng Hoàng Bình:
    -Kiều Minh nàng ơi, sao nàng lại khóc...
    Có chuyện chi, nàng hãy nói ta nghe
    Những giọt ngọc sa trên mặt nàng làm tim ta quặn thắt
    Hãy nói đi, người yêu dấu của ta.
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Lộ hết chuyện rồi, Hoàng Bình chàng nghe rõ
    Mụ thầy bói mù sao lại biết chuyện đôi ta
    Đã ton hót trước đức Vua mọi lẽ
    Chuyện thiếp đang yêu một danh tướng  Vương triều
    Tướng Hoàng Bình:
    -Không thể như vậy được...
    Chuyện của hai ta nào ai đã biết đâu...
    Mụ ta có thể chỉ là bói toán lăng nhăng,
    Hòng kích động làm bất an Hoàng thượng.
    Hay chính là âm mưu Hoàng hậu.
    Để dùng đức Vua gây hại đến nàng.
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Nhưng đó lại là sự thật mà chàng...
    Tướng Hoàng Bình:
    -Phải...Là sự thật...Nhưng nếu sự thật này lộ chuyện
    Tính mạng nàng ắt sẽ nguy nan...
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Thiếp chỉ lo nếu hậu cung biết đích xác là chàng
    Thì áo mão, chức danh của chàng sẽ bị Vua tước đoạt
    Thiếp đã làm chàng bắt đầu liên luỵ
    Thiếp đang phá đi cơ nghiệp của chàng rồi...
    Tướng Hoàng Bình:
    -Không, Kiều Minh nàng ơi
    Đã yêu nhau thì chỉ có tình yêu
    Thứ áo mão, chức quyền không làm nên tình yêu say đắm
    Ta sẵn sàng vì tình yêu để thành anh nông dân trai tráng
    Vui thú điền viên và được ở bên nàng
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Nhưng cuộc đời đâu dễ thế chàng ơi
    Khi lộ chuyện, thiếp với chàng phải chết
    Nếu thực sự Hoàng hậu kia biết được
    Thiếp yêu chàng thì chuyện xấu sẽ kề bên
    đã từ lâu Hoàng hậu đã ghét ghen
    Nay có dịp tha hồ sát hại
    Tướng Hoàng Bình:
    - Kéo Thứ phi vào lòng.
    Trời ơi, chuyện ta và nàng thật trớ trêu, đau đớn
    Chính là ta vâng lệnh Vua đưa nàng đến nội cung
    Lại chính là ta đã thầm nhớ trộm yêu
    Và chính nàng lại thầm yêu trộm nhớ
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Chàng ơi, nhưng đã yêu nhau thì dấu lòng sao được
    Thiếp đã trốn đức Vua để đến được bên chàng
    Tình yêu đến không gì ngăn cản được
    Dù phải khi quân, dù chết, cũng cam tâm
    Tướng Hoàng Bình:
    -Ôi cái chốn lầu son gác tía
    Không thể giam cầm những trái tim yêu
    Biết có tội mà bỏ nàng không được
    Biết khi quân mà không thể nàng ơi...
    Bất ngờ bà thầy bói mù và lão hề xuất hiện.Tướng Hoàng Bình và Thứ phi Kiều Minh né người trốn.
    Lão hề:
    -Này này, cẩn thận
    Hãy bám theo chân ta từng bước giữa vườn này
    Bàn chân thảo dân không được dẫm một ngọn cỏ cây
    Nâng bàn chân lên, lựa chiều mà bước
    Mụ thầy bói mù:
    Hừ, thật là ngang ngược
    Vườn cây này sao lại chỉ dành cho bàn chân ngà ngọc
    Còn bàn chân ta không được đụng cỏ cây
    Ta cứ giẫm, ta mù, ai trách cứ
    Bàn chân ta cũng ngà ngọc chứ sao?
    Im lặng nào....Thôi đúng rồi, ta đang cảm thấy
    Không gian này đang có một đôi yêu
    Chốn thâm cung đang có chuyện gì đây
    Như là mối tình mà ta đã nói
    Lão hề:
    -Mụ ơi im miệng lại
    Chuyện nội cung không được nói càn
    Bà thầy bói mù:
    Cười đắc ý.
    - Bước ra đi hỡi hai người đang yêu vụng trộm
    Ta biết rồi còn dấu nữa làm chi...
    Tướng Hoàng Bình và Thứ phi bước ra.
    Lão hề:
    -Quì xuống. Hạ thần đã làm kinh động chuyện riêng của Tướng công và Thứ phi, hạ thần xin chịu tội...
    Bà thầy bói mù:
    -Cười.  Chúng ta có tội chi mà chịu, tội là tội của Tướng công đã cám dỗ Thứ phi cơ...
    Tướng Hoàng Bình:
    - Rút gươm ra, lao đến bà thầy bói mù. Chính là ngươi đã rình rập chúng ta và ton hót lên Đức vua lấy lòng Hoàng Hậu...
    Bà thầy bói mù:
    -Tướng công bình tâm...Ta tuy mù nhưng ta biết rõ
    Chuyện Tướng công yêu say đắm Thứ phi
    Nhưng ta hỏi Tướng công nếu đức Vua biết chuyện
    Liệu Tướng công dám nhận tội hay không?
    Tướng Hoàng Bình:
    -Việc này không can cớ gì đến nhà ngươi hết, rõ chưa?
    Bà thầy bói mù:
    -Nhưng ta biết quan hệ của Tướng công thế nào cũng lộ
    Nên ta dùng thuật bói này công bố trước đức Vua
    Ta muốn xem khi nguy hiểm đến nơi rồi,
    Liệu Tướng công có còn quan hệ
    Ta cũng muốn biết tình Đức vua với Thứ phi ta nữa
    Ta muốn xem Người có thực bụng yêu không
    Và Hoàng hậu kia gian ác đến thế nào...
    Tướng Hoàng Bình:
    -Ngươi nói cái gì ta không thể hiểu...Ngươi có biết rằng, chính những điều ngươi vừa nói, sẽ làm rung chuyển nội cung, và nàng Thứ phi Kiều Minh của ta sẽ đầu lìa khỏi cổ...Thân ta không hề tiếc, nhưng Kiều Minh của ta không thể chết vì ta...

    Lão Hề:
    -Các người hãy nghe ta giải thích...Chuyện đơn giản thế này thôi...Tướng công đang yêu vợ thứ của Vua hiền, cái tội đó đằng nào cũng chết. Còn Thứ phi lại trốn Vua đi yêu người khác, tội phản Vua cái chết cũng kề bên. Sớm muộn chi chuyện cũng lộ ra liền. Dấu cũng chết mà công khai cũng chết.
    Bà thầy bói mù:
    -Dấu cũng chết mà công khai cũng chết.
    Tướng Hoàng Bình và Thứ phi Kiều Minh:
    -Dấu cũng chết mà công khai cũng chết.
    Lão hề:
    -Vậy nên:
    Nếu thực sự Tướng công yêu tha thiết
    Hãy bước ra đối diện với nhà Vua
    Hãy bước ra công bố giữa quân thần
    Nếu có chết cũng chết vinh chết quí
    Hãy làm thế xem nhà Vua xử thế
    Cho nhà Vua hiểu giá của tình yêu
    Chuyện nội cung dù dấu kĩ bao nhiêu
    Rồi có lúc kẻ gian thần ton hót
    Chi bằng cứ  liều mình công bố là hơn
    Đã yêu nhau há chịu cảnh oán hờn
    Chết cùng nhau là yêu nhau mãi mãi
    Bà thầy bói mù:
    -Ta muốn thấy một mối tình nồng cháy
    Một tình yêu làm rung chuyển Hoàng triều
    Một tình yêu dù hoá đá vẫn yêu
    Một tình yêu chói vàng nơi Cung điện
    Ta sẽ có mặt bên các người khi nguy hiểm
    Hãy nghe ta và hãy vững tin
    Đã  yêu nhau đừng lừa dối con tim
    Dù máu chảy, đầu rơi, tình yêu là trên hết...
    Lão hề:
    -Ôi thương sao hai trái tim yêu đang đến giờ vĩnh biệt
    Chết mà được yêu cho ta hãy chết cùng...
    Mụ thầy bói mù khoác tay lão hề:
    -Vừa đi khuất vừa nói.
    Ôi thương sao hai trái tim đang đến giờ vĩnh biệt
    Chết mà được yêu cho ta hãy chết cùng
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Hoàng Bình chàng ơi, việc đã đến nước này làm sao xử trí
    Tại sao bà thầy bói mù lại xới tung tất cả mọi điều
    Hay đây chính là định mệnh đã ra tay
    Để  thử thách tình yêu của chàng với thiếp
    Tướng Hoàng Bình:
    -Ta sẽ quyết bước vào nơi ngai vàng gác tía
    Gặp nhà Vua để nói rõ ngọn nghành
    Bà bói mù đã nói đúng nàng ơi
    Dấu cũng chết mà công khai cũng chết...
    Hai người ghì chặt nhau và cùng nói
    Đã yêu nhau thì chết có sá gì
    Bởi tình yêu là cuộc sống diệu kì
    Cần phải bước lên vũ đài tranh đấu























    Cảnh 3.
    Cung thất của Hoàng hậu. Nữ tì Ngọc Hoa đang sử sang sắc đẹp cho Hoàng hậu. Quan hoạn đứng thập thò bên ngoài.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Ngọc Hoa, nghe ta hỏi đây.
    Ngọc Hoa:
    -Tì thiếp đang sẵn sàng nghe Hoàng Phi sai bảo.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Hãy nói ta nghe, mỗi khi Hoàng thượng đến bên Thứ phi Kiều Minh, Người nói những gì?
    Ngọc Hoa:
    -Cúi đầu im lặng.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Hãy nói ta nghe, ta cần nghe một lời nói thật. Nếu ngươi không nói thật, mạng sống của ngươi ta cũng chẳng tha đâu.
    Ngọc Hoa:
    -Hoàng hậu ơi, em đã nghe rõ từng lời Hoàng thượng,
    khi gặp Thứ phi Người mềm mỏng yêu chiều,
    Người kiên nhẫn đứng ở ngoài phòng ngọc,
    mặc cho Thứ phi từ chối lời yêu...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Nghiến răng ken két. Tốt lắm, hãy nói nữa ta nghe.
    Ngọc Hoa:
    -Tiếng run rẫy.
    Thưa Hoàng hậu.
    Có những đêm Hoàng thượng đứng bên phòng,
    mặc muỗi đốt, Người cứ kiên nhẫn đợi.
    Thứ phi một ngàn lần từ chối,
    không chịu cho Hoàng thượng động phòng the.
    Thế mà Hoàng thượng vẫn chịu nghe,
    lùi lũi về phòng mình không quở trách.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Nghiến răng mạnh hơn. Tốt lắm...nói...nữa- ta- nghe...hử...ử...
    Ngọc Hoa:
    -Hoàng thượng nói sẵn sàng vì Thứ phi mà dâng tặng,
    những ngọc ngà châu báu của Hoàng cung,
    miễn là Thứ phi rũ một chút thương lòng,
    cho Hoàng thượng ở bên nàng chỉ là một phút giây ngắn ngủi...
    Hoàng thượng muốn Thứ phi sinh một chàng quí tử,
    Hoàng thượng sẽ nhường ngôi cho quí tử của Thứ phi...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Nghiến răng cười. Ta đang thích nghe lắm, ngươi hãy kể nữa đi...
    Ngọc Hoa:
    -Hoàng thượng nói rằng,
    Hoàng hậu chỉ là thứ bậc của Hoàng cung,
    trong lòng Người không mảy may xúc cảm...
    Nếu Thứ phi mở lòng mình yêu dấu,
    ngay cả yêu cầu Người truất phế Hoàng phi,
    thì Người cũng sẵn sàng làm hết mọi bề,
    miễn là được Thứ phi yêu chiều, rung động...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Đứng lên cười như điên dại.Rồi nhắc lại lời Ngọc Hoa.
    Hoàng thượng nói rằng,
    Hoàng hậu chỉ là thứ bậc của Hoàng cung,
    trong lòng Người không mảy may xúc cảm...
    Nếu Thứ phi mở lòng mình yêu dấu,
    ngay cả yêu cầu Người truất phế Hoàng phi,
    thì Người cũng sẵn sàng làm hết mọi bề,
    miễn là được Thứ phi yêu chiều, rung động...
    Miễn là được Thứ phi yêu chiều rung động...
    Miễn-là -được- Thứ- phi- yêu- chiều- rung -động...
    A...
    Hét lên một tiếng kinh hoàng khiến tì nữ Ngọc Hoa và Quan hoạn hết hồn.
    Quan hoạn chạy vào. Nữ tì Ngọc Hoa nép bên quan hoạn run  rẫy...
    Quan hoạn:
    -Xin Hoàng phi hãy bình tâm lại,
    đừng làm chi động đến ngọc thể, dung nhan...
    Quay sang Ngọc Hoa...
    Con tì nữ kia ngươi đã nói những gì,
    khiến động lòng đến Hoàng phi châu ngọc.
    Ngọc Hoa:
    -Xin Quan công rộng lòng soi xét,
    phận nữ tì con dám nói điều chi,
    vì Hoàng phi lệnh con nói những gì,
    con đã nghe những điều là sự thật...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Tiến từng bước đến trước mặt Ngọc Lan, cười gằn từng tiếng ngắn. Những điều nhà ngươi nghe là sự thật đó ư...Là sự thật đó ư...Là sự thật đó ư...Và đưa tay bóp cổ Ngọc Lan rồi đẩy mạnh.
    Cút ngay đi...
    Chốn nội cung này là chốn điêu linh,
    sự thật nào được ở tại nơi này,
    nơi này không sự thật...
    Cười găm trong cổ họng.
    Quan công hãy nghe đây...
    Ta muốn nghe những lời gian dối,
    hãy gọi ngay hai Quan nịnh vô đây...
    Quan hoạn:
    -Gọi to. Hãy cho mời hai Quan nịnh vào cung....
    Quan nịnh 1 và quan nịnh 2 xô nhau chạy vào, vấp cả vào chân nhau rồi ngã chỏng chơ, lại vùng dậy, quì gối xuống sàn, vừa lết đến trước mặt Hoàng phi Lan Phương vừa lên tiếng...
    Quan nịnh 1:
    -Thưa Hoàng phi cung kính
    Như con đây đã đi cùng trời cuối biển
    Giữa muôn dân không tìm thấy được ai
    Có nét đẹp nguy nga mắt phượng mày ngài
    Như Hoàng hậu của chúng dân đây có một
    Hoàng phi cười.
    Quan nịnh 2:
    -Đến như Hoàng thượng
    Bận trăm công ngàn việc vì dân
    Vẫn một lòng với Hoàng hậu trăm phần
    Vẫn yếm thế trước Hoàng phi vì sắc đẹp
    Quan nịnh 1:
    -Thứ phi kia ư chỉ là gai ốc
    Chỉ là thứ mua vui không đáng một xu tiền
    Hoàng Phi đây sắc đẹp bội phần
    Một sợi tóc thôi cũng đổi được cả hoàng thành cung chúa
    Hoàng hậu Lan Phương:
    Cười từng tiếng ngắn, lại tiến trước mặt hai Quan nịnh, lại cười từng tiếng ngắn và sau đó thì cười bung ra, nghe chói cả tai khiến hai Quan nịnh vô cùng khiếp sợ. Nhưng đột nhiên  tiếng cười của Hoàng Phi tắt lặng, rồi nói tiếp.
    Hai ngươi hãy thay nhau nói nữa,
    Hãy ngợi ca ta cho hết ý hết lời
    Hãy nhìn xem Hoàng thượng thích ai
    Ta hay con Thứ phi kia hử?
    Quan nịnh 1 và 2 cùng hát:
    -Hoàng Phi ơi cần gì nói nữa
    Lựa chọn làm chi cho mệt mỏi mình rồng
    Hoàng thượng chỉ có một Hoàng phi thôi, và một
    Một Hoàng phi nghiêng nước nghiêng thành
    Lão hề đột ngột xuất hiện

    Lão hề:
    -Hai tên quan nịnh kia, lĩnh chỉ
    Từ hôm nay giáng xuống thứ dân
    Thối tha thay miệng lưỡi gian thần
    Đang muốn biến những giọng lưỡi dối gian thành sự thật...
    Quan nịnh 1:
    -Thằng hề kia phạm thượng
    My chỉ là tên mua vui nơi phủ trướng
    Dám bày trò doạ nạt quân thần
    Xin Hoàng phi lệnh đánh một trăm roi
    Tội gian dối, mạo xưng Thánh chỉ
    Hoàng hậu Lan Phương:
    Cười như điên dại.
    -Nực cười cho thiên hạ
    Kẻ dối gian lại chửi mắng kẻ dối lừa
    Nhưng trò các ngươi khiến ta được nước cờ
    Ta sẽ dùng trò dối gian như các ngươi  cho Thứ phi kia vào cạm bẫy.
    Hỡi những cận thần của ta hãy nghe truyền chỉ
    Các người phải phục tùng ý nguyện của ta
    Và cười rất to, tiếng cười nanh ác và gian xảo.

















    Cảnh 4.
    Nội cung của Thứ phi Kiều Minh. Kiều Minh đứng bên song cửa sổ, thơ thẩn mơ màng. Tì nữ Huyền Trang bồn chồn nhìn chủ nhân.
    Huyền Trang:
    -Đã mấy ngày Thứ phi không ăn uống
    Cứ thẫn thờ bên cửa sổ nhìn ra
    Có chuyện chi xin hãy nói ra
    Tì thiếp giúp được gì xin sẵn lòng giúp đỡ...
    Thứ phi Kiều Minh:
    Nhìn Huyền Trang.
    -Chuyện này không thể cho ai biết được
    Việc riêng tư chất chứa mãi trong lòng
    Nếu lộ ra bí mật giữa nội cung
    Thì đầu ta đây ắt lìa khỏi cổ
    Nhưng nếu không có em giúp đỡ
    E ta héo hon vì nỗi nhớ chàng thôi
    Nhưng em phải thề với ta là không được hé môi
    Không được cho ai biết tên chàng và danh phận
    Huyền Trang:
    -Ôi chủ nhân quá lo xa đến vậy
    Tì thiếp đây như tay phải chủ nhân
    Dù bí mật Triều đình tì thiếp chẳng hé răng
    Xin Thứ phi nói tên chàng để nô tì phục vụ
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Ta tin em thì ta mới kể
    Hoàng phi và Vua đã biết chuyện của ta
    Dù làm  Thứ phi vẫn quan hệ trăng hoa
    Với dũng tướng của Triều đình em ạ
    Nhưng may mắn không ai biết tên người đó
    Nên không ai làm chi được chuyện này
    Em biết không ta nôn nóng đêm  ngày
    Dũng tướng ta yêu thương đang trên đường ra trận
    Ta mới nghe , dũng tướng đã hồi cung hai ngày có lẻ
    Nhưng vẫn không đoái hoài gì đến thân phận của ta
    Hay có chuyện gì, hay đang gặp hiểm nguy
    Ta đứng trong lầu son mà lòng như lửa đốt.
    Ta ao ước nếu chàng đến được
    Dù chỉ phút giây thôi cho thoả nỗi mong chờ
    Huyền Trang ơi, ngươi giúp được ta chăng?


    Huyền Trang:
    -Chủ nhân ơi, chủ nhân hãy tin em
    Em xin được cắt máu ăn thề cho chủ nhân tin tưởng...
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Ôi tấm lòng em thật là cao đẹp
    Ta không cần chi phải dấu nữa rồi
    Chàng yêu ta nồng nàn lắm em ơi
    Tình mãnh liệt chỉ nơi chàng mới có.
    Huyền Trang:
    Tỏ ra nôn nóng.
    -Nào chủ nhân xin nói tên chàng cho tường tỏ
    Chàng ở đâu để em được báo tin
    Thứ phi Kiều Minh:
    - Chàng là ai ư? Em cũng không hề lạ
    Chàng là Hoàng Bình dũng tướng của đức Vua
    Đó là người mà ta ước ta mơ
    Được ôm ấp, gối đầu, sống trọn đời trọn kiếp
    Huyền Trang:
    Thay đổi trên gương mặt, ánh mắt xảo trá hiện rõ nhưng miệng vẫn cười tươi.
    -Ôi thật là một người đàn ông tuấn tú
    Vị tướng tài Hoàng đế ngợi khen
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Em hãy đi nhanh nhắn với chàng rằng
    Ta đang đợi chàng từng phút giây thương nhớ
    Huyền Trang:
    -Dạ..Tì thiếp xin phụng mệnh...
    Bước đi rất nhanh bỗng giật mình nghe gọi
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Hãy khoan, nghe ta nói
    Chuyện tày trời nhớ giữ kín nghe không?
    Tên của chàng chôn chặt tận đáy lòng
    Nếu có chết cũng mang theo xuống mộ
    Thôi em hãy đi nhanh...
    Huyền Trang:
    Bước lại góc tối, nhắc lại lời Thứ phi và cười ha hả.
    - Tên của chàng chôn chặt tận đáy lòng
    Nếu có chết cũng mang theo xuống mộ....
    Thứ phi Kiều Minh:
    Vội vàng sửa sang sắc phục, đầu tóc, gương mặt tươi tắn và tiếng hát như reo vui.
    -Ôi, Hoàng Bình, người yêu ta thương nhớ
    Chỉ chốc lát nữa thôi thiếp sẽ được đón chàng
    Ôi nỗi nhớ những ngày dài đau khổ
    Nước mắt vui gặp gỡ giữa ngày vui
    Nhanh lên nhé, vội vàng lên chàng nhé
    Bao nhiêu nụ hôn yêu thiếp vẫn đợi chàng đây
    Nhanh lên nhé, vội vàng lên chàng nhé
    Thiếp yêu chàng day dứt những phút giây...
    Một nữ tì chạy vào.
    Nữ tì:
    -Bẩm Thứ phi Kiều Minh...
    Thứ phi Kiều Minh:
    Sung sướng và vội vã.
    -Trời ơi, sao nhanh thế, ta mới ước ao mà chàng đã đến cùng...Hãy giúp dọn yến tiệc, hãy mời chàng , hãy mời chàng vào, ta không thể đợi thêm một phút giây nào nữa...Hãy mời ngay dũng tướng Hoàng Bình vào cho ta...
    Nữ tì:
    -Bẩm Thứ phi...
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Kìa...Ta miễn lễ, hãy mời chàng vào đi, mời dũng tướng Hoàng Bình...
    Nữ tì:
    -Bẩm Thứ phi...Hoàng thượng đang đến...
    Thứ phi Kiều Minh đang cầm bó hoa trên tay sững sờ, tay buông thỏng, bó hoa rơi xuống....Cũng vừa lúc Hoàng thượng bước vào...
    Hoàng thượng:
    -Vội vã nhặt bó hoa lên, đặt vào tay Thứ phi, ôm vai nàng.
    Kìa ái phi của ta, ai đã làm ái phi kinh động
    Sao khuôn mặt nàng nhợt nhạt thế kia
    Hay thân ngọc có điều chi bất ổn
    Nàng ngồi xuống đi cho ta biết tỏ tường...
    Thứ phi Kiều Minh:
    Gượng gạo mỉm cười.
    -Ôi, thiếp thật là đáng tội
    Hoàng thượng hồi cung mà thiếp không vội đón Người
    Thiếp không ngờ Hoàng thượng đến hôm nay
    Nên không kịp chỉnh chu dung nhan, quần áo...
    Hoàng thượng:
    Cười bao dung.
    -Không hề chi, không hề chi cả
    ái phi ơi đừng có bận lòng
    Ta chỉ cần nàng tỏ lòng thương
    Là ta đã muôn phần hạnh phúc...
    Ôi hôm nay ta thấy nàng đẹp như châu ngọc
    Hình như căn phòng cũng được điểm trang
    Hình như nàng cũng đã sẵn sàng
    Để đón ta nơi phòng the thân ái
    Có đúng là nàng đang thay đổi
    Đã yêu ta và đang ngóng đợi ta...
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Thiếp chỉ là gái quê mới nhập cung phụng mệnh
    Có đáng chi để vướng đến mắt rồng
    Hoàng hậu kia có giá ngàn vàng
    Xin Hoàng thượng hết lòng vì Hoàng hậu
    Hoàng thượng:
    -Kìa ái phi.
    Nào ta có đối xử tệ chi với Hoàng Phi sủng ái
    Năm năm gối chăn ta chưa có con đầu
    Với nàng đây ta mơ ước từ lâu
    Nàng sẽ cho ta một chàng quí tử...
    Hôm nay bỗng ta thấy trong người rất mạnh mẽ
    Đã bãi triều về với nàng đây
    Nào trong kia gối phượng chăn hồng
    Nàng hãy đưa ta vào cùng vui hạnh phúc
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Xin Hoàng thượng muôn lần thứ lỗi
    Ngày hôm nay ngọc thể thiếp bất an
    Ngày hôm nay thiếp không thể sẵn sàng
    Để Hoàng thượng động phòng the của thiếp...
    Hoàng thượng:
    Bực bội nhìn Thứ phi.
    -Lần nào ta đến đây nàng cũng tìm  đường từ chối
    Nàng là ai? Nàng không sợ khi quân?
    Ta là ai, nàng lại chống lệnh giữa Triều đình
    Ta là chồng, muốn lúc nào chẳng được
    Hay nói như mụ bói mù xem trước
    Nàng đang đem lòng với ai giữa chốn Hoàng cung
    Ta đã cố không tin điều ấy để yên mình
    Nhưng ta đã thấy nàng muôn lần thay đổi.
    Bây giờ trước mặt ta đây nàng cần phải nói
    Ta là Vua sao nàng chẳng động lòng
    Ta là Vua sao nàng chẳng nhớ mong
    Lại có thể đem lòng yêu kẻ khác
    Dù nàng biết đó là tội chết.
    Thứ phi Kiều Minh ôm lấy cửa sổ, run rẫy, không nói được. Hoàng thượng đi lại, những bước chân nặng nề, bực bội. Rồi Hoàng thượng dừng, nhìn Thứ phi, hạ giọng.
    Ta đã sẵn sàng cho nàng tất cả
    Tiền bạc, ngọc ngà châu báu của Hoàng cung
    Ta còn sẵn sàng phế bỏ cả hoàng phi
    Ta cũng sẵn sàng nhường ngôi nếu nàng sinh cho ta Quí tử
    Những điều đó thế gian ai dám có
    Thế gian ai không mơ ước một lần
    Sao với nàng vẫn không thể bằng lòng
    Vẫn lạnh nhạt chối từ lòng ta thế?
    Ta không muốn dùng đến thần đến thế
    Ta là Vua nàng ắt phải phục tùng
    Ta vẫn muốn trái tim nàng rung động
    Vậy mà nàng vẫn một mực lặng câm
    Hãy nói đi, ta cần nói thực lòng
    Ta còn phải làm gì cho nàng nữa...
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Đau khổ nhìn Hoàng thượng.
    Hoàng thượng ơi
    Thiếp vẫn biết Người yêu chiều thiếp
    Người có thể đem cả thế gian tặng thiếp nữa cơ mà
    Nhưng tình yêu đâu có trước bao giờ
    Tình yêu đến bất ngờ và định mệnh
    Hoàng thượng đã cho thiếp nói lời minh bạch
    Thiếp xin tâu lòng thiếp đã hiến dâng
    Cho một người đàn ông thiếp đã gật đầu yêu
    Cho một người đàn ông thiếp đã vô cùng rung động
    Nếu có chết thiếp xin Người điều ước
    Đừng làm chi hại đến người kia
    Thiếp có cần chi vàng bạc, vương phi
    Thiếp cần tình yêu với người mình mong nhớ
    Xin Hoàng thượng hãy rộng lòng cởi mở
    Thiếp đã nói hết lòng xin Hoàng thượng xét soi
    Hoàng thượng:
    -Hắn là ai? Hắn là ai?
    Ta muốn biết hắn là ai mà có thể vượt qua ta để cùng nàng thề thốt
    Thế gian này ai còn hơn ta được
    Quyền lực, ngọc ngà, cung điện, gấm nhung
    Ta không tin lại có kẻ đàn ông nào hơn ta tất cả
    Để yêu nàng và thu phục trái tim yêu...
    Tướng Hoàng Bình nhanh nhẹn bước vào.
    Hoàng Bình:
    -Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế...Xin bẩm chào Thứ phi...
    Thứ phi bối rối và lo sợ...
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Kìa dũng tướng Hoàng Bình, sao lại đường đột vào đây khi Hoàng thượng đang ngự cung...
    Hoàng thượng:
    -Kìa, ái khanh của ta, ngươi đến thật đúng lúc, ta đang lúng túng, nay gặp ngươi, ta muốn hỏi một điều,
    rằng để được yêu ta cần phải làm gì,
    xin ái khanh hãy thực lòng tâu báo.
    Hoàng Bình:
    -Bẩm Hoàng thượng, Hoàng thượng hỏi điều chi, Hoàng Bình tôi chưa được rõ...Phận tướng Triều đình sao dám chỉ bảo bậc đế vương.
    Hoàng thượng:
    -Đây  này, hãy hỏi ái phi ta...
    Ta đã dâng cho nàng những gì ta có,
    nàng vẫn quay lòng, không rung động cùng ta,
    nàng còn thú nhận rằng, nàng đã trộm yêu,
    một kẻ khác làm ta không hiểu nổi.
    Đàn bà trên thế gian đều mơ ước,
    làm vợ Vua là chót đỉnh vinh quang,
    sao với nàng, nàng vẫn chẳng động lòng
    Ta không thể hiểu nàng là ai nữa
    Hỡi Hoàng Bình, ngươi là dũng tướng
    Hãy giúp ta tìm kẻ đã yêu nàng
    Hãy giúp ta tìm kẻ đã to gan
    Dám cướp cả vợ Vua, tội khi quân ngàn lần đáng chết.
    Hoàng Bình:
    -Bẩm Hoàng thượng, Hoàng thượng muốn biết kẻ đã yêu Thứ phi đến thế kia ư?
    Hoàng thượng:
    -Trên đời này, nếu không muốn biết kẻ địch tình với ta thì còn muốn biết cái gì ? Hãy nói đi....Ta sẽ ban thưởng cho ngươi...
    Hoàng Bình:
    -Sợ khi khanh nói ra, Hoàng thượng quên thưởng mà nhớ đến nhục hình...Sợ khi biết được sự thật từ khanh, Hoàng thượng sẽ giết Khanh đã nói ra sợ thật...
    Hoàng thượng:
    -Khanh nói vậy làm đau lòng ta quá...ta mà giết khanh thì Triều đình còn trông đợi vào ai...Hãy nói đi, đừng làm ta phải đợi chờ, hãy nói cho ta hay kẻ địch tình nào đã chống trời để  yêu Thứ phi của ta, hãy nói...
    Hoàng Bình:
    -Vậy thì khanh sẽ nói...

    Thứ phi Kiều Minh:
    -Không..Hỡi tướng công...không thể...
    Hoàng Bình:
    -Bẩm Hoàng thượng anh minh.
    Người đã yêu Thứ phi của Người đắm say và nồng cháy
    Người đã lấy cả mạng sống của mình mang tặng Thứ phi
    Người đã vượt qua bao ngăn cản cuộc đời
    Dành cho Thứ phi tình yêu mãnh liệt
    Hắn đang đứng đây, trước mặt nhà Vua
    Chính là hắn đây, tướng công Hoàng Bình, thưa Hoàng thượng...
    Hoàng thượng:
    -Chính là khanh? Chính..là...khanh...
    Hoàng Bình:
    -Chính là khanh đây, thưa Hoàng Thượng...
    Hoàng thượng:
    -Lao tới Thứ phi. Nàng công nhận đi, chính là dũng tướng Hoàng Bình của ta?
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Đến nước này, thiếp không thể chối từ...
    Người đàn ông thiếp yêu chính là khanh ấy...
    Hoàng thượng:
    -Hét to...A......Thị vệ đâu...Bắt lấy dũng tướng Hoàng Bình xử trảm...Không...Khoan...Hãy nhốt cả Hoàng Bình và Thứ phi Kiều Minh vào ngục tối cho ta.....Không....Khoan....Hãy trói cả hai kẻ kia vào cột giữa sân rồng, cho ai ai cũng nhìn rõ dung nhan kẻ phản tình bội ước.....Không....Khoan....Hãy bêu xấu hai người kia ra chợ, để dân gian bêu riếu suốt một đời....Không...Khoan....
    Hoàng thượng đứng lên, khuôn mặt nhàu nát, như tâm thần, và nhìn Hoàng Bình, nhìn Thứ phi cười gằn, gằn từng tiếng khô khốc, nhưng rồi tiếng cười như nỗi lòng đau xót vỡ oà ra thành từng tràng cười đau đớn như người điên. Rồi Hoàng thượng lại dừng cười và thở, và nói, những lời nói hối thúc, đầy kích động...
    Không...Không cần phải vội...Ta là Vua, ta giết các khanh lúc nào không được...
    Ta muốn các ngươi cho ta biết vì sao,
    giữa muôn vàn ngôi báu, ngọc ngà,
    giữa cung điện nguy nga lầu son gác tía,
    vậy mà Thứ phi của ta vẫn không màng tới,
    lại đem lòng yêu dũng tướng của ta...
    Hãy nói với nhau đi những lời nói mặn mà,
    ta muốn nghe các người đã từng nói với nhau những gì đã nói...
    Hãy nói đi, đây là ân huệ,
    ta muốn nghe, ta muốn nghe các người bật ra những lời yêu,
    hãy nói đi  vì ta muốn biết,
    sao các người lại có thể có tình yêu...
    Hãy nói đi  hãy nói, kháng chỉ lời ta là kháng chỉ Triều đình...
    Hoàng Bình:
    Bước tới, ôm ghì lấy Thứ phi Kiều Minh.
    - Hoàng thượng đã muốn nghe thì ta có tiếc gì
    Nàng hãy nói những gì đã nói...
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Thiếp đã từng nói rồi, chắc chàng còn nhớ
    Thiếp đã lo, nếu hậu cung biết đích xác là chàng
    Thì áo mão, chức danh của chàng sẽ bị Vua tước đoạt
    Thiếp đã làm chàng bắt đầu liên luỵ
    Thiếp đang phá đi cơ nghiệp của chàng rồi...
    Hoàng Bình:
    - Không...Kiều Minh nàng ơi
    Đã yêu nhau thì chỉ có tình yêu
    Thứ áo mão, chức quyền, không làm nên tình yêu say đắm
    Ta sẵn sàng vì tình yêu để thành anh nông dân trai tráng
    Vui thú điền viên và được ở bên nàng....
    Nhìn Hoàng thượng.
    Bẩm Hoàng thượng anh minh
    Nếu Hoàng thượng vì yêu mà sẵn lòng rời vị trí đế vương
    Làm một thứ dân thôi miễn là được yêu, được nhớ
    Nếu như thế, tình yêu ắt sẽ có
    Nhưng Hoàng thượng đã lên đến ngôi cao liệu xuống có được không?
    Hoàng thượng:
    Quay cuồng bất lực.
    Ta...ta...Ta bỗng dưng như bị ngã xuống đáy sông..
    Ta không thể ở đây lâu hơn nữa...
    Ta ...Ta...Các khanh đâu...
    Hồi cung....
    Hai tên thị vệ chạy vào đỡ Hoàng thượng đi vào.
    Hoàng Bình và Thứ phi Kiều Minh ào tới ghì lấy nhau trong tiếng khóc.








    Cảnh 5  .
    Nội cung của Hoàng hậu Lan Phương.
    Các nữ tì đang bận bịu trang điểm cho hoàng hậu.
    Trần Trung, quan thị vệ bước vào.
    Trần Trung:
    -Bẩm Hoàng Phi, quan thị vệ tôi phụng mệnh Hoàng phi có mặt.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Khoát tay với các nữ tì. Các ngươi lui.....
    Bước đến trước mặt Quan thị vệ.
    Quan thị vệ đó hả? Người có biết hôm nay ta vời người đến nội cung ta là có chuyện gì không?
    Trần Trung:
    -Bẩm Hoàng Phi,
    đã là quan trong Triều chỉ ngày đêm Phụng mệnh Hoàng Phi
    Không cần biết việc gì, ý Hoàng Phi cũng là Thánh chỉ
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Cười, bước lại bên Trần Trung. Ngươi thấy ta đối với Ngươi ra sao hả?
    Trần Trung:
    -Bẩm Hoàng Phi, nhờ ơn mưa móc của Hoàng Phi
    Trần Trung này từ một gã đánh xe trở thành Quan Triều chính
    Ơn lớn ấy ngàn năm không trả được
    Trần Trung tôi nguyện suốt đời phụng mệnh chẳng sai lời
    Xin Hoàng Phi cứ chỉ giáo tận nơi,
    Dù có chết Trần Trung xin tận tuỵ
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Được lắm.oa
    Ta vời ngươi đến đây chỉ vì một việc
    Hãy giúp ta đừng có nhiều lời
    Nội cung này không còn một bóng người
    Hãy cùng ta vào trong kia, phòng loan phượng
    Ta cần có một đứa con để dâng lên Hoàng thượng
    Để trói tay Hoàng thượng cùng ta
    Đã năm năm Hoàng thượng vào ra
    Niềm ước nguyện có con vẫn không sao có được
    Nếu ta không có con Hoàng thượng sẽ lãng quên tức khắc
    Sẽ đuổi theo Thứ phi kia và bỏ mặc Hoàng phi
    Từ hôm nay Ngươi phải đến tức thì
    Ta xin từ ngươi một đứa con thay Hoàng thượng
    Trần Trung:
    -Trời ơi...Xin Hoàng phi nghĩ lại
    Trần Trung tôi không thể ....
    Chuyện lớn này phạm thượng
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Ngươi phải lập tức phụng mệnh
    Phạm thượng hay không là quyền ở nơi ta
    Nào hãy bước vào đi, phòng loan phượng đang chờ
    Và ta lúc này cũng đang khao khát
    Nếu ta có con lập tức ta dành được
    Cả ngôi báu Triều đình, và ngươi sẽ thơm lây
    Hãy vì ta và phụng mệnh ngay
    Vào đây Trần Trung, không chậm trễ...
    Trần Trung bước những bước chân run bắn. Hoàng hậu ngả ngớn. kéo Trần Trung vào. ánh sáng mờ ảo.Trần Trung chới với trong nỗi sợ hãi, còn hoàng hậu lại như đang thoả mãn mục đích riêng, xô đẩy Trần Trung, tiếng cười của Hoàng hậu cất lên giữa nội cung, rồi Trần Trung bị xô bắn ra ngoài ánh sáng. Trần Trung sửa lại xiêm áo.
    Tì nữ Ngọc Hoa vào.
    Ngọc Hoa:
    -Bẩm Hoàng phi.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Bực bội chỉ tay vào mặt Ngọc Hoa. Con kia vô lễ, ta đã ban lệnh truyền nội cung bất nhập, sao cả gan lao vào tới nơi này, tội của mày là tội chém đầu, quì xuống kia nghe chiếu chỉ.
    Ngọc Hoa:
    -Bẩm Hoàng Phi bớt giận, việc nguy cấp con không thể không vào...Có nữ tì Huyền Trang ở chốn nội cung Thứ Phi , cứ nằng nặc đòi vào Hoàng Phi tiếp kiến, trông bộ dạng hắn có chuyện gì nguy cấp, có chuyện gì rất đỗi lớn lao. Con đã ngăn không cho hắn vào, nhưng con nữ tì này vẫn khăng khăng xông tới...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Sao? Nữ tì Huyền Trang bên nội cung Thứ phi cấp báo à? Cười lớn.
    Ngọc Hoa:
    -Có cho phép hắn vào không? Thưa Hoàng phi.
    Nữ tì Huyền Trang chạy xổ vào, suýt ngã, thở hổn hển. Hoàng Phi vội đỡ Huyền Trang. Huyền Trang chỉ mặt Ngọc Hoa.
    Huyền Trang:
    -Ta đã nói rằng việc cấp báo Hoàng phi, thế mà mi cứ cản đường không cho ta vào gặp...
    Ngọc Hoa:
    -Nhà ngươi im đi...Nhà ngươi là nữ tì Thứ phi lại dám hỗn với ta, nữ tì Hoàng hậu, chuyện đâu có chuyện ngược đời thế kia, hả? Định xông vào đánh Huyền Trang.


    Huyền Trang:
    -Kênh kiệu. Ta là nữ tì Thứ phi nhưng lại làm việc cho Hoàng hậu của ta, nhà ngươi có hiểu không?
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Nói nhanh đi, con hãy nói ta nghe, chuyện nội cung Thứ phi có điều gì lạ lẫm...
    Huyền Trang:
    -Nhìn quan thị vệ.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Đó là quan thị vệ, cận thần của riêng ta, có chuyện chi ngươi cứ nói hết ra, không việc gì ngần ngại.
    Huyền Trang:
    -Bẩm Hoàng Phi.
    Từ lâu nay, Hoàng Phi vẫn mất ăn mất ngủ
    Muốn tìm ra kẻ đã lui tới với Thứ Phi
    Việc Hoàng phi giao con lo lắng trăm bề
    Nay mới được tận tường chứng giám
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Sao? Nay mới được tận tường chứng giám à?Hắn là ai? Ta chỉ cần bằng chứng, ngay lập tức sẽ đập nát Thứ phi, ngay lập tức sẽ báo Hoàng thượng tức thì,và dẹp bỏ Thứ phi kia như gai nhọn. Nói ngay ta nghe, đã nhìn thấy kẻ nào cùng Thứ phi trăng gió.
    Huyền Trang:
    -Người đã đem lòng yêu Thứ phi say đắm
    và Thứ phi cũng say đắm với chàng
    Đó chính là Hoàng Bình dũng tướng của nhà Vua
    Chính con đã được Thứ phi sai đi gọi chàng về nội cung tình tự
    Hoàng hậu Lan Phương:
    Gập người cười, tiếng cười chất chứa nhiều ý nghĩa, nhiều âm mưu. Hoàng hậu Lan Phương hét lên với quan thị vệ.
    -Nhà ngươi ngay lập tức lên đường
    Điều vệ binh vây chặt nội cung Thứ Phi không cho cả một con ruồi bay được
    Ta sẽ cấp báo ngay Hoàng thượng
    Bằng chứng này Hoàng thượng sẽ ra tay
    Thứ phi ơi, số mạng của nhà ngươi
    Nay đã đến cái ngày kết thúc...
    Cười rất to. Nhưng đột ngột, bật ngữa người khi nhìn thấy Hoàng thượng bước vào.
    Tất cả vội vã cúi xuống .
    Tất cả:
    Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế...
    Nhà vua ngồi im, rồi đột ngột cười rũ ra, tiếng Hoàng thượng nghèn nghẹn...

    Hoàng thượng:
    -Vạn tuế ư...Phải...Vạn tuế...vạn tuế...vạn vạn tuế....Vùng ngay dậy. Các ngươi nói ta nghe, vạn tuế để được cái gì? Ta cần một điều khác kia, một điều của một con người bình thường, một con người không cần ai tung hô vạn tuế, các người hiểu không? Trời ơi, thế gian này một mình ta được tung hô vạn tuế thì trắng tay yêu, còn cả triệu thần dân bình thường họ yêu ai cũng được là vì sao?
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Thưa Hoàng thượng, hôm nay ngọc thể Hoàng thượng bất an, xin hãy lưu lại nội cung, thiếp sẽ hết lòng chăm sóc...Lại có chuyện này, thiếp xin cấp báo, xin Hoàng thượng hãy nghe và đừng nổi trận lôi đình...Một chuyện buồn thiếp cũng phải ủ ê, xin Hoàng thượng hãy lắng nghe điều khủng khiếp...
    Hoàng thượng:
    -Khủng khiếp ư? Khủng khiếp ư? Cười nghèn nghẹn rồi gào lên. Với ta lúc này, không chuyện gì còn khủng khiếp hơn chuyện Thứ phi và võ tướng Hoàng Bình đứng trước mặt ta nói những lời yêu, không chuyện gì khủng khiếp hơn như vậy...Ta đã nghe mà lòng thì sóng dậy...Ta là ai mà không có nỗi một tình yêu? Hỡi Thứ phi, ta đã cố yêu chiều, nhưng quyền lực của nhà Vua vẫn không làm nàng lay chuyển...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Trời ơi, Hoàng thượng đã biết rồi...Thế mà sao không lôi cổ chúng nó ra pháp đình trị tội?
    Hoàng thượng:
    -Lại cười nghèn nghẹn. Lôi cổ chúng nó ra Pháp đình trị tội...Dễ quá..Ta là Hoàng thượng, việc nhỏ này quá dễ để chém đầu...Nhưng điều mà ta không hiểu được là vì sao? Thứ phi chối bỏ ta để chạy theo võ tướng? Hay là ta không đáng làm Hoàng thượng, hay là ta không đáng mặt đàn ông...Quan nịnh của ta đâu?
    Hai quan nịnh chạy ra, luống cuống.
    Ta là ai? Ta thế nào? Ta muốn nghe các người xưng tụng...Hãy thi đi, hỡi hai tên quan nịnh, hãy thi đi, xem đứa nào khen cho ta được vui lòng...Hãy thi nhau xưng tụng ta đi, xem đứa nào giỏi hơn, ta sẽ thưởng...Hãy làm vơi đi trong lòng ta đang chất đầy đau đớn...
    Quan nịnh 1:
    -Ôi, ngay cả khi Hoàng thượng đớn đau
    Thì nỗi đau kia cũng ngời ngợi ngàn lần hơn niềm vui thiên hạ
    Quan nịnh 2:
    -Hoàng thượng anh minh, Hoàng thượng cao cả
    Một con người bằng cả vạn chúng dân
    Tiếng của Người như suối chảy trong ngần
    Và dấu chân Người đi như dấu son ngọc bích
    Quan nịnh 1:
    -Mỗi lời Người buông ra như lời châu ngọc
    Trí tuệ Người cao vút giữa thế gian
    Quan nịnh 2:
    -Ôi Hoàng thượng của muôn dân hợp lại
    Người là toà lâu đài của mọi sự đẹp tươi
    Người là Thánh nhân, cháu đất, con trời
    Người bao la giữa thế gian không ai sánh được
    Hoàng thượng:
    -Chê!
    Hai quan nịnh ngơ ngác nhìn nhau.
    Chê, ta cần các ngươi chê.
    Ta cần các ngươi hãy nói xem ta có gì xấu dở
    Ta có gì không được bằng người
    Ta có gì yếu kém ở mọi nơi
    Ta cần các ngươi chê , không cần khen nịnh...
    Sao im lặng...Sao im lặng?
    Hai quan nịnh tái mặt nhìn nhau. Hoàng thượng cả cười, tiếng cười nghèn nghẹn.
    Ta biết chứ...
    Suốt một đời ta làm Hoàng thượng
    Bước một bước, chúng dân cúi rạp
    Lại hô vang vạn tuế ba lần
    Ngó trở lui cũng vạn tuế vang lên
    Nhìn bên trái cũng hô vang vạn tuế
    Nói một câu, chúng dân kêu sáng suốt
    Buông một lời cận thần hô Hoàng thượng anh minh
    Cả đời ta vây bọc trong vạn tuế, anh minh
    Trong sáng suốt và những lời ca tụng
    Vạn tuế để làm chi, anh minh để làm chi, sáng suốt để làm chi
    Để ta không thành một người bình thường như chúng dân trăm họ
    Các người đã biến ta thành thánh sống
    Không ai chê, không ai dám phê bình
    Ta có nhỡ mồm, các người cũng khen vội anh minh
    Ta nói bậy các người cũng hô sáng suốt...
    Ta cần ta một con người có thực
    Có ghét , có yêu, có bạn, có bè
    Ta chán ngấy rồi những lời lẽ ê chề
    Lời ngợi khen ngập tràn đời Hoàng đế
    Lao đến hai quan nịnh, rồi lao đến Hoàng hậu, lao đến quan thị vệ, đến cả nữ tì, vừa gào lên trước mặt mọi người vừa nhay vào người họ, khiến ai cũng khiếp sợ.
    Chê đi, chê ta đi chứ, ta lạy các ngươi, hãy chê ta đi một tiếng, một nửa tiếng thôi cũng được, ta thèm nghe các ngươi chê...Chê đi...Chê ta đi...
    Và lại cười nghèn nghẹn.
    Phải...Nếu ta còn làm Hoàng đế, thì các ngươi không ai dám chê ta, mặc dù ta biết trong các ngươi đủ ý nghĩ xấu về ta, nhưng miệng các ngươi vẫn hô to lên Hoàng thượng anh minh, hoàng thượng sáng suốt...
    Anh minh, sáng suốt thế nào, để không bằng một tên võ tướng, chỉ là võ tướng thôi mà chiếm được tim nàng, chỉ là võ tướng thôi, mà khiến Thứ phi chấp nhận chết để yêu chàng...
    Lại đột ngột gào lên.
    Lão hề, ta cần lão hề, chỉ có lão hề may mới dám chê ta...Hãy cho gọi lão hề tới đây tức  khắc.
    Lão hề lao vào.Hoàng thượng chỉ tay vào lão hề.
    Lão vốn là tay châm chọc, hãy châm chọc ta , hãy chê bai ta...Ta cần nghe lời rỉa rói chê cười, ta chỉ hy vọng vào ngươi, lão hề của Vương triều còn dám làm điều mà cận thần sợ hãi...
    Lão hề:
    -Bẩm Hoàng thượng
    Hoàng thượng hãy nhìn vào gương xem thử,
    Rồi soi mặt mình bên cạnh mặt Võ công
    Người sẽ thấy Hoàng Bình tuấn tú, anh hào
    Còn khuôn mặt người sao có điều chi đần độn
    Bước chân Người đi giữa Vương triều không tròn bước
    Lời Người nói ra không đón trước rào sau
    Trí tuệ Người chỉ là thứ tạp rau
    Người không có nỗi một ý riêng nào sáng suốt
    Lệnh Người phát ra đầy chói chang quyền lực
    Chúng dân nghe nhưng không phải nghe lời
    Chúng dân nghe là vì mạng sống của mình thôi
    Cứ như vậy suốt đời Người trở thành ngu dốt
    Với tình yêu Người lấy quyền áp đặt
    Chỉ vào ai, người đó được vô cung
    Một thánh chỉ biến cô gái bán hàng rong thành hoàng hậu
    Người không biết tình yêu đâu phải thế
    Tùnh yêu là nhịp đập của con tim
    Tình yêu là sự nồng thắm hết mình
    Tình yêu trắng trong không màng quyền bính
    Người như thế nên Người toàn ra lệnh
    Nhưng tình yêu ai ra lệnh được đâu
    Hoàng thượng anh minh ư, chỉ là con rối giữa triều đình
    Lời ngợi khen như sợi dây giật rối...
    Hoàng thượng:
    -Gào lên rồi gục xuống như con thú bị trúng đạn. Thôi im đi, thật là khủng khiếp, lời chê bai mới ghê sợ làm sao...Im đi, ta không muốn nghe thêm nữa, trời ơi chẳng lẽ nào ta xấu đến vậy ư...Nhưng hãy khoan, ta còn phải hỏi ngươi, ta còn thua cận thần, chúng dân điều gì nữa...
    Lão hề:
    -Bẩm Hoàng thượng...Có một điều Người khó lòng làm được...Đấy là vì tình yêu dám cởi bỏ hoàng bào, dám làm một thường dân trong trẻo, điền trang, để xin cưới một người mình yêu dấu...
    Hoàng thượng:
    -Ta ư? Ta không dám cởi bỏ hoàng bào để làm một thứ dân...Phải...Không...Không bao giờ...Nhưng chúng nó...Thử xem chúng nó có dám làm thường dân để yêu nhau đến đầu bạc răng long, đứa thành thứ dân đứa thành thứ nữ...Không...Chúng không bao giờ dám thế....Hét lên...Hãy cởi bỏ giáp vàng tướng lĩnh và xiêm y Thứ phi rồi xách chúng vào đây...
    Hai tên thị vệ đẩy Hoàng Bình và Kiều Minh vào, cả hai người đang mang quần áo thứ dân.
    Thấy chưa ,tất cả thấy chưa, võ tướng Hoàng Bình và Thứ phi ta, lột xiêm áo để trở thành thứ dân dưới đáy...Hai người không bao giờ muốn thế đúng không?
    Hoàng Bình:
    -Thứ dân Hoàng Bình và Kiều Minh xin bái kiến Hoàng thượng....Chưa lúc nào hai kẻ hạ thần này lại hạnh phúc như hôm nay, được trở thành thứ dân để yêu nhau mãi mãi...
    Hoàng thượng:
    -Trời ơi, đến như Thứ phi khi cởi xiêm y vẫn không mảy may luyến tiếc, vậy tình yêu là gì mà vô giá đến vậy chăng? Còn ta? Ta có dám cởi hoàng bào để  có được nàng không? Trời ơi, không...
    Lão đão bước vào trong, vừa đi vừa cười như khóc, quan hoạn chạy theo đỡ. Nhà Vua đi khuất.
    Hoàng hậu:
    Chỉ tay vào Hoàng Bình và Kiều Minh.
    -Thị vệ đâu, đưa chúng về nơi dành cho con ở, còn lưu chúng ở đây làm bẩn cả nội cung...Đi ngay...
    Hai thị vệ kéo Hoàng Bình và Kiều Minh ra. Còn lại Quan thị vệ, hai nữ tì và Hoàng hậu.
    Hoàng hậu:
    -Này quan thị vệ, việc đã thế này ta phải tìm cách giúp Hoàng thượng  hết bất an...Muốn làm vậy ngươi hãy cầm thánh chỉ của ta đêm nay giết võ tướng Hoàng Bình, còn thứ phi thả cho làm nữ tì phục dịch ta đêm ngày cho bõ ghét.Ngươi hãy chọn ngày giờ thủ tiêu Võ tướng, không được loang chuyện này lọt đến tai Vua. Dịp lớn đến đây rồi, ta đang đợi đang chờ...Đã diệt kẻ địch tình phải đào tận gốc. Làm đi.
    Quan thị vệ:
    -Y lệnh.
    Ngọc Hoa trốn chạy. Huyền Trang nhìn thấy...
    Huyền Trang:
    -Bẩm Hoàng Phi, con Ngọc Hoa đột nhiên bỏ chạy, con thấy mặt con này như có ý hại ai...Hay nó đã nghe lệnh giết Hoàng Bình, nên cấp báo cho Hoàng Bình bỏ trốn.
    Hoàng hậu:
    -Chạy nhanh theo bắt lại, nếu không nghe ta y lệnh chém đầu.













    Cảnh 6.
    Ngọc Hoa chạy gần đến khu ở của Hoàng Bình và Kiều Minh thì Huyền Trang đuổi kịp.
    Huyền Trang:
    -Con  phản nghịch kia, đứng lại.
    Ngọc Hoa:
    -Hừ... Chính ngươi mới là con phản nghịch, ngươi đang phụng mệnh Thứ phi sao dám ton hót với Hoàng Phi...
    Huyền Trang:
    -Phận nữ tì phải biết nghe Hoàng Hậu. Hoàng hậu sai ta đi rình rập Thứ phi thì ta rình rập có vậy thôi...
    Ngọc Hoa:
    -Thật đáng khinh cho lòng dạ của ngươi, ngoài mặt thơn thớt nói cười, với Thứ phi người giả vờ phục tùng răm rắp, nhưng trong lòng người lại làm tên phản nghịch, hại Thứ phi không một chút ăn năn.Nhìn mặt ngươi ai cũng tưởng non tươi, ngươi dẻo miệng, vờ đoan trang, vờ nhũn nhặn. Nhưng hoá ra bụng dạ ngươi như rắn độc, phản cả chủ mình mưu cầu chút lợi lộc ở Hoàng phi. Thật tiếc là ta đã nhận ra bộ mặt thật của ngươi thì cũng là lúc thế cùng ngàn cân treo sợi tóc.
    Huyền Trang:
    -Tuốt gươm ra.Thôi thôi, câm miệng lại, mi chạy đi đâu vội vã gian manh? Có phải là mi đang mật báo trong thành, hòng giải thoát cho Thứ phi và dũng tướng Hoàng Bình chạy trốn?
    Ngọc Hoa:
    -Cũng tuốt gươm ra. Cả đất trời cũng đều cảm động, trước mối tình nồng thắm của Thứ phi, một tình yêu không thể chia li, tình yêu ấy muôn đời mi không có. Tao thà chết cho Thứ Phi cùng tướng võ, chạy thoát khỏi Hoàng cung để thoát lưỡi gươm oan, thoát ra khỏi âm mưu thâm độc, của Hoàng phi toan tính dữ dằn.
    Huyền Trang:
    -Nghe đây, ta được lệnh Hoàng phi, nếu mi chống lại thì ta sẽ ra tay sát thủ. Hai kẻ tình điên kia đáng chết, mi báo tin là chống lại Hoàng Phi. Con kia số mi đã hết rồi, tao không giết thì Hoàng Phi cũng giết.
    Cả hai xông vào nhau, vung kiếm, đánh rất dữ dội rồi Huyền Trang đâm vào ngực Ngọc Hoa một nhát gươm, Ngọc Hoa gục xuống, đổ nhào, Huyền Trang cười và chạy mất. Ngọc Hoa gắng sức đứng lên và lết đến nơi căn phòng mà Thứ phi và Hoàng Bình đang ở.
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Ngọc Hoa em ơi...Ai đã làm hại em thế này...
    Hoàng Bình:
    -Lưỡi gươm của kẻ nào muốn giết người này, hãy nói ngay đi để ta ra tay trừng trị.
    Ngọc Hoa:
    -Đau đớn ôm lấy vết thương, nói đứt quãng...
    Thứ phi ơi, Võ tướng ơi
    Hãy nhanh chân rời khỏi chốn này
    Hoàng hậu đã  sai người sát thủ
    Chỉ đêm nay thôi, lính nhà Vua sẽ mang võ tướng ra xét xử
    Cả mạng sống của Thứ phi cũng đã định đoạt rồi...
    Hoàng Bình:
    -Trời....Ta đã đoán trước được hiểm nguy nhưng không ngờ Hoàng hậu lại đang tâm làm chuyện này sớm thế...Thứ phi ơi...Ta làm hại nàng rồi..Ôi giữa chốn nội cung đầy cạm bẫy, sao ta lại yêu nàng để nàng phải vạ lây...Không...Ta chẳng thể nào trốn khỏi nơi đây, lại để mặc nàng bơ vơ giữa miệng hùm gan sói...Thà có chết ta cũng gặp nhà Vua để xin được chết...vì tình yêu cái chết nghĩa gì đâu...
    Ngọc Hoa:
    -Võ tướng ơi, đừng một phút chậm chân
    Chỉ chốc lát nữa thôi lính triều đình sẽ tới...
    Võ tướng hãy trốn đi, vượt khỏi Hoàng thành
    Em sẽ bảo vệ Thứ phi đến hơi thở cuối...
    Thứ phi ơi...Hãy lần bước theo em...
    Ngọc Hoa bước được mấy bước thì ngã gục xuống. Thứ phi Kiều Minh lao tới, ôm lấy Ngọc Hoa.
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Ngọc Hoa ơi, em đã vì tình ta mà phải chết
    Ta đớn đau vì làm hại em rồi
    Chỉ là tình yêu thôi nào ta có tội gì đâu
    Sao chỉ vì tình yêu mà gặp nhiều tai họa
    Ngọc Hoa ơi, hãy gắng thêm chút nữa
    Ta sẽ cố tìm cho được Ngự y
    Ngọc Hoa:
    -Thứ phi ơi, từng phút tai ương đang đến rất gần
    Hãy buông em ra cùng Võ tướng vượt Hoàng thành chạy trốn
    Em ra đi nhưng lòng em thanh thản
    Em ước mong cho tình yêu của Thứ phi mãi mãi bên chàng
    Thứ phi ơi có được tình yêu nào có dễ dàng
    Hãy giữ lấy tình yêu mà nàng lựa chọn
    Em đi đây em xin vĩnh biệt
    Cầu chúc hai người sống mãi mãi bên nhau...
    Ngọc Hoa chết...
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Ngọc Hoa...
    Quan thị vệ Trần Trung cùng quân lính cầm gươm xông vào vây chặt Hoàng Bình...
    Trần Trung:
    -Hoàng Bình kia quì xuống đi mà nghe Thánh chỉ
    Hoàng hậu đã phụng mệnh trời gửi cái chết đến cho ngươi
    Vì tình yêu trăng gió nơi người
    Làm Hoàng thượng bất an, tâm thần hoảng loạn
    Tội khi quân ngàn lần phải chết
    Quân bay đâu, chém võ tướng tức thì.
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Khoan...
    Nếu chuyện tình của ta và Võ tướng
    Mà Hoàng hậu lại phụng mệnh trời đem cái chết tai ương
    Thì ta đây , ta mới đáng hưởng lưỡi gươm
    Ta sẽ chết thay cho Võ tướng
    Hãy giết ta đi  và tâu lên Hoàng thượng
    Tình yêu ta chỉ có nơi Võ tướng mà thôi...
    Hoàng Bình:
    -Thứ phi ơi, hãy để ta đi
    Cái chết nhẹ như gió trời, ta thoả mãn
    Nàng phải sống và ta ước vọng
    Tình đôi ta mãi sáng chói nàng ơi
    Kiếp sau nơi thăm thẳm đất trời
    Ta lại đến bên nàng giữa tự do hạnh phúc
    Vĩnh biệt nhé, tình yêu ta mong đợi
    Vĩnh biệt nàng, tình thương mến của ta
    Tự giật lấy gươm trên tay Trần Trung đâm thẳng vào ngực mình và ngã xuống. Thứ phi lao tới, ôm lâý xác Hoàng Bình và rút lưỡi gươm ra. Thứ phi Kiều Minh cầm lưỡi gươm đẫm máu trên tay nghẹn ngào khóc.
    Thứ phi Kiều Minh:
    -Trời ơi, đây là máu hay tình yêu đẫm máu
    Chàng chết rồi thiếp sống với ai  đây
    Giữa bốn bề cạm bẫy, mặt thú , xác người
    Thà thiếp chết cùng chàng để tình yêu sống mãi...
    Thứ phi Kiều Minh đâm thẳng gươm vào người và chết. Trần Trung lao lại nhưng không kịp. Vừa lúc đó Hoàng hậu Lan Phương ra và hoảng sợ nhìn thấy xác Thứ phi và Hoàng Bình nằm bên nhau. Hoàng hậu lao tới Trần Trung.
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Trời ơi...Ngươi làm cái gì thế này? Ta lệnh ngươi giết Hoàng Bình mà thôi, sao lại giết cả Thứ phi cùng chết...Ôi tai hoạ, tai hoạ động trời...
    Trần Trung:
    -Bẩm Hoàng hậu, Thứ phi đã tự chết cùng Võ tướng...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Nguy khốn...Nguy khốn...Nếu chuyện này lọt đến nhà Vua thì cả ta và ngươi đời sẽ tan thành cát bụi...Không ...Không trời ơi...Nguy khốn...
    Nữ tì Huyền Trang chạy vào hớt hãi
    Huyền Trang:
    - Bẩm Hoàng hậu, Hoàng thượng đang tới...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Trời ơi, sao Hoàng thượng lại đến lúc này...Hoàng hậu Lan Phương đột ngột hằm hằm nhìn Huyền Trang và nhếch mép cười gằn và xông tới , túm tóc Huyền Trang xoay một vòng và gào lên.Chính là mi...chính là mi...Ha ha ha...Chính là mi đã giết Thứ phi...
    Huyền Trang:
    -Kìa Hoàng hậu anh minh...Con không biết gì hết...Con không biết gì hết chuyện này...Chuyện này là do Quan thị vệ Trần Trung...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Cười gằn. Chuyện ấy thì ta đã biết...Đúng là mi không liên can đến chuyện này...Nhưng mi là tì nữ trung thành của ta cơ mà...Ha ha...Tì nữ trung thành thì lúc này chính là mi phải nhận tội để cứu Hoàng hậu của ngươi thôi...Chính là mi, chính mi đã giết Thứ phi...Tội khi quân, lính đâu, lôi vào trong kia lập tức chém đầu...
    Huyền Trang:
    -Trời ơi...Hoá ra con phải chết để cứu Người...Hoàng hậu ơi, con vào cung làm nữ tì của Người là để phụng mệnh hầu hạ, nâng khăn sửa túi, có ai dạy con rằng, lúc cần cũng phải chết đi để phụng mệnh Hoàng phi đâu mà...Sao cái chết lại có thể đến bất thần và oan uổng với con như thế trời ơi...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Kẻ nữ tì kia đừng có lắm lời, được chết vì ta cũng là may mắn cho kiếp người như mi lắm đó...Lôi nó đi...
    Hai tên lính lôi Huyền Trang đi. Huyền Trang gào thét. Hoàng hậu nhìn Trần Trung.
    Ngươi còn đứng nhìn nữa sao...Hãy che dấu xác chết của Võ tướng và Thứ phi ngay lập tức....
    Trần Trung lấy vải đỏ phủ kín xác chết Thứ phi, Hoàng Bình.
    Cũng vừa lúc Hoàng thượng vội vã bước đến.
    Hoàng hậu và Trần Trung:
    -Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế...
    Hoàng thượng:
    -Vui vẻ.Ta miễn lễ...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Bẩm Hoàng thượng, ngọc thể Người đang bất an cần dưỡng bệnh, có việc chi Người lại phải đến nơi này?


    Hoàng thượng:
    -Ôi, ta có việc gì đâu...Sau một ngày ngủ đẫy giấc, an nhàn, ta lại thấy trong lòng phơi phới...Hoàng phi ơi bây giờ ta nghĩ lại...Tưởng không thể nào lay chuyển được tình cảm Võ  tướng đâu...Võ tướng Hoàng Bình đã yêu lắm Thứ phi ta, thì ta cũng không cản ngăn, cho hai người được tự do làm vợ làm chồng như ước hẹn...Ta muốn gặp ngay Võ tướng Hoàng Bình và Thứ phi yêu dấu, để ta ban lệnh cho đôi uyên ương được thành vợ thành chồng...Làm nhà vua cần phải có bao dung...Nếu Thứ phi không yêu ta thì ta không thể ép...Ta muốn mình là nhà vua minh bạch, làm gương cho cuộc đời về chuyện tình duyên...Dù ta có quyền lực của mệnh trời, thì không thể ép ai làm vợ ta theo mệnh lênh...Thà ta đau đớn rút lui dànhThứ phi cho Võ tướng, ta được tiếng thơm cho thiên hạ noi gương...Thứ phi đâu, thiếp hãy gọi ra mau, ta muốn được trao quyền yêu nhau cho Thứ phi và Võ tướng...
    Trần Trung:
    -Bẩm Hoàng thượng anh minh, Thứ phi đã...
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Bẩm hoàng thượng, Thứ phi Kiều Minh và Võ tướng Hoàng Bình đã cùng nhau bỏ trốn...
    Hoàng thượng:
    -Sao? Thứ phi của ta lại bỏ trốn với võ tướng Hoàng Bình hay sao?Trời ơi, sao lại xảy ra chuyện này? Ta đã làm gì họ đâu nào? Nếu chuyện đã thế này thì sự rộng lòng quảng đại của ta nào còn có ích gì?
    Hoàng hậu Lan Phương:
    -Hoàng thượng ơi, Người đã rộng lượng bao nhiêu thì hai kẻ kia càng bội bạc nghĩa tình bấy nhiêu...Chúng đã trốn khỏi Hoàng thành và mang theo nỗi căm thù Hoàng thượng...
    Ngay lúc đó thì lão hề dắt tay bà thầy bói mù vào. Bà thầy bói mù cười to.
    Hoàng thượng:
    -Khi quân...Nghe tin Thứ phi ta bỏ trốn, ruột ta như đứt từng khúc một, có chuyện chi vui nữa đâu mà ngươi lại dám cười.
    Bà bói mù:
    -Bẩm Hoàng thượng...Ta thì mù nhưng ta vẫn nhìn rõ ràng hai xác người đang ở bên chân Hoàng thượng..Có ai trốn nữa đâu, cái chết đã cướp đi tình thắm của họ rồi...Và  chính là Hoàng hậu và quan thị vệ đây đã giết chết hai người...
    Hoàng thượng:
    -Lật nhanh tấm vải đỏ. Trời....Thứ phi ơi sao nàng chết ở đây, sao nàng chết giữa nội cung trong vòng tay ta che chở, sao nàng chết mà ta không thông tỏ, trời đất ơi, tai họa ở đâu ra...Chính là các người đã giết Thứ phi, chính các ngươi đã không cho ta làm được điều nhân nghĩa...Ta đau đớn vì Thứ phi yêu chiều của ta không mặn tình làm vợ, và ta đã cho phép Thứ phi đôi lứa với Võ công, thế mà trời ơi, đời của nàng đã đứt gánh giữa chừng, khi tình yêu của nàng đã được ta cho phép, các ngưới đã giết nàng là giết chết lòng ta...Quân bay hãy y lệnh chém đầu...
    Hoàng hậu Lan Phương và Trần Trung sụp xuống.Hoàng thượng ôm xác Thứ phi trên tay đứng như một bức tượng gỗ. Lão hề gào lên thảm khốc
    Lão hề:
    -Hỡi chúng dân hãy nghe cho rõ
    Tình yêu không chết vì bão giông sóng cả
    Mà chết vì quyền lực tối tăm
    Cung nữ đâu, tì nữ đâu
    Hãy xướng ca lên, khóc lên thành nhạc
    Hãy chia sẻ nỗi đớn đau cùng Hoàng thượng
    Hãy nhìn đây mà sống giữa cuộc đời
    Tình yêu như biển lớn trùng khơi
    Ai cũng có tình yêu nếu trái tim rung động
    Đừng lấy sự ghét ghen và quyền lực
    Dành tình yêu là giết chết tình yêu
    Hãy nổi trống lên thương xót một đời
    Đám tang tình yêu này lần cuối
    Thôi vĩnh biệt một tình yêu đắm đuối
    Thôi chia tay với quyền lực tối tăm
    Sống trên đời cần lắm một tấm lòng...
    Màn múa hát đưa linh, kết kịch.


    Màn