Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Tagged Under:

LÀM CHỒNG LÀ PHẢI RỨA.

By: Cu Vinh On: 18:17
  • Chia sẻ bài này >
  • Anh em nói đến tai Bình, Bình không phải là sợ vợ, đã qua lâu rồi kỳ sợ vợ, nay đã tới kỳ khiếp vợ.
    Trưa đó, biết anh em cơ quan tụm năm tụm ba bên cạnh phòng ở của mình, Bình ra tay.
    Choang! Choang! Choang!
    Anh em nghe tiếng vỡ loảng xoảng trong phòng Bình, tái mặt, thôi xong, bà ấy lại nổi trận lôi đình, gây chiến với Bình rồi.
    Tất cả nín thở.
    Tiếng Bình vang lên theo nhịp loảng xoảng:
    -Tôi nói cho cô biết, đã làm vợ là phải biết chiều chồng, chồng kêu, dạ, chồng sai gì, dạ, chồng bảo đưa tiền đi nhậu, dạ, chồng bảo nấu món ngon ăn, dạ, chồng đi chơi về khuya gọi mở cửa phải dạ. Cô nghe rõ chưa. Nghe rõ chưa? Sao không dạ.
    Choang! Choang! Choang!
    -Cô đứng lên, bước lại đây. Tôi lâu nay lấy cô về làm vợ mà quên dạy cô, nên anh em cơ quan lại bêu riếu tôi sợ vợ. Vì thế cô mới lên mặt. Còn oan à? Quỳ xuống. Choang! Choang! Choang!
    -Nói xin lỗi tôi ngay. Khoanh tay lại. Không có khóc lóc gì hết. Từ nay, tôi nói nửa câu cô phải dạ, sai cũng phải dạ, nghe chưa? Sao không trả lời. Nghe chưa? Choang choang choang!
    Anh em đẩy cửa xô vào:
    -Anh Bình ơi, anh đừng nóng thế, có gì vợ chồng nhẹ nhàng với nhau.
    Bình chống tay, gạt chân cái đống thủy tinh vỡ tung tóe trên nền nhà, mặt hằm hằm:
    -Phải dạy vợ cho ra dạy....
    -Ôi trời, không ngờ anh rắn với vợ con quá.
    Bình châm điếu thuốc:
    -Chứ sao. Làm chồng là phải rứa.
    -Bọn em phải học anh, dạy dỗ vợ con đàng hoàng.
    -Chứ sao. Làm chồng là phải rứa.
    -Thế mà lâu nay tụi em nghĩ sai. Công nhận anh ghê thật, ngưỡng mộ.
    -Chứ sao, làm chồng là phải rứa.
    -Anh Bình ơi, chị đâu?
    Bình lườm lườm nhìn cả bọn, rít thêm hơi thuốc:
    -Cô ấy ra quê từ sớm.
    Cả bọn tròn mắt.
    Bình thu dọn mảnh thủy tinh vỡ trên nhà, miệng mếu mếu, nói như khóc:
    -Làm chồng là phải rứa...đó.