Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Tagged Under:

NHỚ MẠ

By: Cu Vinh On: 11:52
  • Chia sẻ bài này >
  • Mạ ở dưới cát sâu, chẳng còn nhớ con đâu Thăm thẳm thế, cách xa muôn trùng thế Con nghe nói bên kia thế giới Là thiên đường và những hoan ca
    Mạ ở dưới cát sâu, chẳng còn nhớ con đâu Con từng đi khắp bốn phương trời đất Có khi ngạo mạn với đời mình đã tung hoành ngang dọc Ngang dọc đất nước mình, ngang dọc thế gian
    Mạ ở dưới đất sâu mạ chẳng biết đâu Con đường nào con đi rồi cũng về với mạ Vốc nắm cát trên mộ mạ lên là vũ trụ Thắp nén nhang con phụng phịu gọi tên
    Mạ ơi mạ ơi, tóc trên đầu con đã bạc trắng rồi Sao vẫn bé thơ đòi mạ bế Ôi nấm mộ con ngồi như ngồi trong lòng mạ Con đường nào con qua cũng về với mạ thôi
    Con đường nào con qua cũng nhớ mạ từng lời Lúc khổ đau con níu lời ru của mạ ngày xưa mà đứng dậy “Một vạn cũng bỏ, lấy xu đi đò” Mạ dặn thế và con làm thế Con đường nào con qua cũng về với mạ thôi
    Mạ ở dưới cát sâu mạ có nhớ con không Con nhớ mạ, con chạy về trên cát Con nhớ mạ,con ngồi yên trên cát Con nhớ mạ, con thắp hương trên cát Mạ ở dưới cát sâu mạ có nhớ con không
    Con đường nào con qua cũng về với mạ thôi Mạ vẫn giữ cho con nơi nương tựa Dù ở dưới cát sâu, con vẫn cần đến mạ Một nén hương, bên mạ, ấm yên lòng
    Một buổi chiều Hà Nội quấn trong đông Con nhớ mạ lấy cát ra ngồi ngắm Nắm cát nhỏ lấy từ mộ mạ Nắm trong tay, nhớ mạ để ấm lòng Dưới cát sâu mạ có nhớ con không?