Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Tagged Under:

LỜI THỀ - TIỂU THUYẾT (Phần 5)

By: Vinh Nguyen Quang On: 12:59
  • Chia sẻ bài này >
  • 19.
    Lý Thắm thấy đêm dài quá. Nàng không ngủ. Từ khi Lý Nhất tha cho Lý Bật, nàng giận lắm mà không dám nói. Nàng tiếc là mình chưa kịp trả thù hắn. Nàng cũng không hiểu vì sao Lý Nhất của nàng lại làm như vậy. Nhưng đó là việc đại sự, nàng không thể hỏi thêm.
    Lý Nhất cũng không ngủ.
    Nàng quay sang, thấy mắt chàng vẫn mở, gương mặt chàng ẩn hiện qua ánh sáng ngọn đèn được đốt từ mỡ cá.
    -Chàng nghĩ gì?
    Lý Nhất choàng tay ôm lấy nàng:
    -Ta nghĩ tới việc đoàn thuyền của Bệ hạ sắp ra đảo
    -Nghĩ tới những ả đàn bà trẻ ra cứu viện ư?
    -Không.
    -Nghĩ tới ngày về?
    -Không.
    -Thế chàng nghĩ gì?
    Lý Nhất ngồi dậy, nhìn Lý Thắm:
    -Ta nghĩ đến việc xin Bệ hạ  cho phép thần dân trên đảo chứng kiến việc ta làm đám cưới với nàng.
    Lý Thắm vùng dậy, vừa ngạc nhiên vừa cảm động:
    -Nhưng đó không phải chuyện lớn..
    Lý Nhất nói:
    -Nàng đã hy sinh nhiều cho ta… Nay nàng có chửa, ta coi đó là con ta, đã coi đó là con ta thì ta phải cưới nàng. Rồi thần dân, binh lính trong đất liền được bệ hạ sung ra đảo sẽ tham dự đám cưới của nàng với ta… Việc này lớn… Lớn cho ta… Lớn cho nàng… Lớn cho cương giới…
    Lý Thắm khóc trên vai Lý Nhất.
    Lý Nhất khẽ cúi xuống, áp tai vào bụng nàng, thì thầm:
    -Ta đợi một tiếng khóc của con trẻ. Nếu đảo có tiếng khóc của con trẻ có nghĩa là đảo  của con trẻ, dành cho con trẻ. Rồi ta cũng già. Nàng cũng già. Các thần dân cũng già. Chỉ có con trẻ là còn lại trên đảo này… Nàng hiểu ý ta chứ?
    Lý Thắm gật đầu.
    Lý Nhất vuốt ve Lý Thắm, lại nói:
    -Nếu Bệ hạ nghe theo lời khẩn cầu của ta, cho nữ nhi ra, cho trai tráng ra, trăm hòn đảo là trăm cặp đôi, có trai có gái, có đám cưới, có con nít, cả trăm hòn đảo này trong mười năm, trăm năm, ngàn năm nữa đều là của người Việt. Cương giới vì thế mạnh lên. Nước Việt ngàn năm bền vững. Ta tin như thế.
    -Rồi chàng sẽ đưa mẹ chàng ra chứ?
    -Đúng vậy.
    -Mẹ chàng như thế nào?
    -Mẹ ta hát hay, múa giỏi nhất vùng.
    -Mẹ chàng chấp nhận em chứ?
    -Ta tin là vậy.
    Lý Thắm ôm cổ Lý Nhất:
    -Nếu mẹ em còn sống, mẹ em cũng chấp nhận chàng.
    Lý Nhất ôm lấy Lý Thắm. Đã lâu chàng không ôm Lý Thắm như thế này.
    Lý Thắm nói nhỏ:
    -Nhẹ thôi chàng nhé.
    -Ừ…
    -Đừng làm con đau chàng nhé.
    -Ừ…
    -Chàng ơi…
    Cát rơi nhè nhẹ trên tấm lưng trần của Lý Thắm, như rắc phấn.

    X   X
      X
    Gằm ghè đe nẹt Lý Bật chán chê, Hứa Văn lựa chiều gió cho thuyền cập vào một hòn đảo. Từ đây về chỗ hòn đảo Đô tướng Lý Nhất đang trú ngụ cũng tới gần một trăm dặm.
    Lý Bật nhăn nhở:
    -Vẫn tưởng ngài giao con nộp cho Lý Nhất. Ai ngờ, ngài tin con, cũng giao con đường sống. Đảo này sẽ là nơi con canh giữ. Giờ thì nó là của nước Việt, sau chắc chắn thuộc Bắc triều.
    Nhìn vẻ mặt Hứa Văn không mấy thay đổi, Lý Bật nói tiếp:
    -Ngài có thể về bẩm với Bệ hạ, nếu được Người chu cấp lương thảo, tăng quân, tăng lính, giao vũ khí, nhất định Lý Bật này sẽ quét sạch quân của Đội Nhất, giao nộp toàn bộ mấy trăm dặm đảo này về Bắc triều.
    Hứa Văn nhìn sát mặt Lý Bật:
    -Ta và Bệ hạ không cần ngươi làm trò ấy.
    -Là sao thưa ngài? Lý Bật nhướn đôi mắt ti hí ra nhìn
    -Không cần ngươi làm trò cướp đảo. Hiểu ý ta chứ. Bắc triều ta là nước lớn, không cần cướp của ai hết, hiểu chưa?
    Lý Bật gãi đầu:
    -Bẩm… Con không hiểu.
    -Là đại thần nước Việt, sao ngươi ít khôn ngoan nhỉ.
    Lý Bật im lặng.
    Hứa Văn nói:
    -Đất đai Bắc triều ta rộng lớn là do không cướp mà có…
    Lý Bật trợn mắt nhìn, miệng lúng búng định nói câu gì đó nhưng thôi.
    Hứa Văn hạ giọng:
    -Đất của Bắc triều, thì thuộc Bắc triều… hiểu không?
    Lý Bật đáp bừa:
    -Dạ hiểu. Dạ hiểu. Đất của Bắc triều ắt phải thuộc Bắc triều.
    -Hảo hảo- Hứa Văn gật gù.
    Sau khi cùng Lý Bật lên đảo, Hứa Văn nhìn toàn bộ vùng đảo hoang sơ, nói:
    -Ngươi ở đây không sợ chứ?
    -Bẩm ngài không.
    -Đảo hoang không sợ bằng nằm xuống huyệt nhỉ?
    -Dạ… Ơn Bệ hạ tha mạng.
    - Đảo hoang nhưng rồi nó sẽ không hoang. Nó sẽ đông người. Nó sẽ có mốc giới Bắc triều. Nó sẽ được cắm cờ Bắc triều. Hảo à. Hảo à.
    Lý Bật cười cười.
    Hứa Văn nói:
    -Ta cho ngươi tên lính đã sống chết cùng ngươi để phục dịch. Lại cho thêm ít vũ khí cung tên, lại cho cả lương thảo đủ sống vài tháng. Cả lều bạt, đồ dùng, vải vóc, ngư cụ để ngươi tự sống.
    Lý Bật khoanh tay:
    -Cảm tạ ngài lắm lắm.
    Hứa Văn nheo nheo mắt nhìn Lý Bật:
    -Gái? Đàn bà? Hảo a?
    Lý Bật hiểu, cười to:
    -Bẩm ngài. Quý hóa lắm.
    Hứa Văn nheo mắt:
    -Ta nói những điều hệ trọng, ngươi kém hiểu. Nhắc đến đàn bà, hiểu liền. Hảo à. Hảo à…
    Lý Bật cười cười.
    Hứa Văn ra hiệu cho lính trên thuyền đưa xuống một ả đàn bà béo mập nhưng gương mặt rất đẹp:
    -Con đàn bà này tình nguyện ở lại với ngươi. Ngươi nhớ chăm sóc.
    Hứa Văn đặt vào tay Lý Bật một bao nặng, được bọc bởi nhiều lớp vải, nói:
    -Đây là vũ khí cung tên thời Tam quốc… Đây nữa, đây là những vật dụng bằng đồng, bằng đá thời cổ của Bắc triều, cách đây cả mấy trăm năm rồi, cả ngàn năm, tất cả đều có khắc chữ Bắc triều ta, có dấu hiệu quốc gia Bắc triều ta… Ngươi hãy chôn xuống đảo, mỗi nơi một ít, số nhiều thì chôn ở trung tâm, chôn sâu, hiểu chứ?
    Lý Bật thoáng ngạc nhiên:
    -Bẩm ngài, chôn thì dễ, nhưng lúc nào thì lấy lên?
    Hứa Văn nhìn trời, nhìn biển, lại nheo nheo mắt nhìn xa xa về hàng trăm hòn đảo nhấp nhô khác:
    -Người hỏi câu này hay. Lúc nào thì lấy những thứ chôn cất ấy lên nhỉ? Hà… có thể lúc ấy ta và người đã chết… có thể trăm năm nữa… có thể vài trăm năm nữa… Con cháu Bắc triều sẽ làm việc đó. Hiểu chứ?
    Lý Bật  lễ phép:
    -Bẩm ngài, con hiểu.
    Hứa Văn:
    -Con đàn bà này tên là Tiểu Tiểu, nó sẽ giúp ngươi nhiều việc đấy. Hãy đặt tên Việt cho nó.
    Tiểu Tiểu cười:
    -Hảo à… Hảo à…
    Hứa Văn lên thuyền.
    Thuyền Hứa Văn kéo luôn thuyền của Lý Bật về nước.
    Lý Bật hoảng hốt chạy ra tới mép đảo hét:
    -Bẩm ngài… Thuyền của con nữa…
    Hứa Văn làm bộ như không nghe thấy.
    Tiểu Tiểu đến bên Lý Bật:
    -Em mới là thuyền của chàng. Chàng cứ lên chèo tùy thích, hảo a, hảo a.
    Lý Bật định chửi “A…a..cái con…” rồi thôi.





    20.
    Tinh thần anh em rất phấn chấn từ khi Đô tướng Lý Nhất thông báo chắc chắn Hoàng thượng sẽ cho người tiếp viện.
    Từ sáng đến tối, Lý Nhất cùng anh em đi thám sát các đảo phụ cận, tìm vị trí làm nhà cửa, lại tìm ra các vách đá san hô lớn để cho khai thác đá xây bờ kè chắn gió cát. Khó khăn nhất vẫn là nước ngọt.
    Lý Thắm nói:
    -Ngoài cách của em đã làm, không còn cách nào để tích nước được sao chàng?
    Lý Nhất gật đầu:
    -Vỏ ốc lớn trên các đảo rất nhiều, có thể dùng hứng nước mưa. Nhưng về lâu dài, phải xin Hoàng thượng đồ đựng nước thật lớn mang ra. Không có nước vào mùa khô là nguy ngập. Đảo sẽ đông người. Mùa này thỉnh thoảng có mưa. Mùa khô thì… Ta từng đi biển, ta biết… đôi khi chết vì khát…
    Lý Nhất lại cùng anh em sắp xếp lại kho của cải lấy được trên các đảo. Mới đầu, Lý Thắm nhìn thấy vàng bạc còn thích, còn nhìn ngắm, giờ quá nhiều, nên tất cả đều được cất giữ trong các vỏ ốc, chôn xuống cát, đợi thuyền Bệ hạ ra để gửi về dâng nộp.
    Lý Thắm nói:
    -Em nghe nói, chỉ có các quan đại thần và Hoàng thượng mới nhiều vàng ngọc, giờ thì em và chàng cùng anh em có trong tay cả kho báu, chắc còn nhiều hơn kho báu triều đình…
    Lý Nhất cười:
    -Hàng trăm năm nay, đảo chẳng ai đặt chân, có đặt chân lên cũng vì bão tố, rồi đói khát bệnh tật mà chết. Kho báu này là trời cho nước Việt, là vật thiêng, Hoàng thượng sẽ dùng nó để mua sắm vũ khí, tích trữ lương thảo, củng cố sức mạnh.
    Lý Thắm nhìn ra biển khơi:
    -Nếu Hoàng thượng cho thuyền ra, người ra, giờ này cũng phải tới chứ. Mà phải tới lâu rồi chứ. Từ ngày chàng phái thuyền của Lý Đạt vào tới nay là bao nhiêu tháng rồi.
    Lý Nhất an ủi:
    -Thời tiết không thuận. Sóng gió thất thường. Chắc chắn Hoàng thượng sẽ chọn ngày lành tháng tốt…
    Nói thế nhưng ánh mắt Lý Nhất ngày nào cũng ngong ngóng về đất liền, cố tìm kiếm trên cái vệt xanh bát ngát của biển kia, thấp thoáng đoàn thuyền từ quê nhà tiến đến.
    Chỉ có mây trắng cuồn cuộn.
    Chỉ có nước biển xanh trải dài hút tầm mắt.
    Chỉ có những đàn chim hải âu thỉnh thoảng xuất hiện, chao cánh, kêu ríu rít.
    Chỉ có thăm thẳm sự chờ đợi mỏi mòn.
    Và đêm nào cũng vậy, tiếng thở dài chờ đợi của Lý Nhất lẫn trong tiếng sóng.

    X    X
       X
    Lý Bật không ngờ, Tiểu Tiểu mới chính là Chúa đảo.
    Và tên lính từng sống chết với Lý Bật chỉ hăm hở phục dịch Tiểu Tiểu không đoái hoài gì tới mệnh lệnh của Lý Bật.
    Nhưng Lý Bật chỉ biết nuốt hận. Vì trong tay Tiểu Tiểu đã có sắc chỉ của Hoàng đế Bắc triều nói như thế.
    Lý Bật rốt cuộc chỉ là tên lính phục dịch.
    Hóa ra lời lẽ của Hứa Văn chỉ là đầu môi chót lưỡi.
    Hóa ra Lý Bật cố hết sức vẫn không làm cho người Bắc triều tin cận.
    Từ giờ, Lý Bật chỉ như cái vỏ ốc mượn hồn mà sống.
    Ngửa mặt lên trời, Lý Bật tự than:
    -Thôi thì mạng sống mới là chính. Ý trời làm sao, ta đành theo vậy. Thời như thế thì ta phải thế… vậy thôi.
    Nhưng cái đêm đầu tiên trên đảo hoang mới khủng khiếp với Lý Bật.
    Tiểu Tiểu ăn khỏe. Lại sẵn thùng rượu mang theo, Tiểu Tiểu nốc rượu như người ta nốc nước lã.
    Lý Bật và tên lính che chắn cho Tiểu Tiểu một căn lều rộng.
    Căn lều bé hơn dành cho Lý Bật và Khắc Ngôn- tên thằng lính.
    Lý Bật do cả một ngày phải làm quá nhiều thứ, mệt quá ngủ thiếp. Gần nửa đêm Khắc Ngôn đánh thức Lý Bật:
    -Tiểu Tiểu gọi ngài qua.
    Lý Bật lò dò bước vào lều Tiểu Tiểu.
    Tiểu Tiểu cả cười:
    -Em tưởng chàng thích chèo thuyền?
    Lý Bật bất mãn:
    -Nàng cũng biết rồi, thuyền đâu nữa…
    Tiểu Tiểu cưới ré lên, đoạn kéo Lý Bật về phía mình, úp mặt Lý Bật vào bộ ngực đồ sộ của ả.
    Lý Bật ấm ớ:
    -Ta… Ta xin nàng…
    Tiểu Tiểu nói:
    -Ta là Hoàng thượng ở đảo… Hảo a? Hảo a?
    Lý Bật bị Tiểu Tiểu hất ngược lên bụng, xé rách áo quần.
    Tiểu Tiểu la hét om sòm.
    Lý Bật thì rụng rời chân tay.
    Vừa xong đấy, chưa kịp hoàn hồn, Tiểu Tiểu lại lao tới, lại kéo Lý Bật vào ngực ả, lại la hét om sòm.
    Rồi cũng vừa mới xong đấy, chưa kịp hoàn hồn, Tiểu Tiểu lại lao tới, lại kéo Lý Bật vào ngực ả, lại la hét om sòm.
    Cứ thế cho tới sáng.
    Tiểu Tiểu hất Lý Bật xuống cát.
    Lý Bật trần truồng, lấm lem cát, nằm đừ ra như con mực phơi nắng.
    Tiểu Tiểu cúi xuống nâng mặt Lý Bật lên:
    -Chuẩn bị ăn uống đi làm việc nghe chàng. Hảo a? Hảo a?
    Khắc Ngôn đào cái hố cát giữa đảo sâu xuống cả gần thân người.
    Lý Bật nhìn xuống hỏi:
    -Sao hố này đào sâu vậy?
    Tiểu Tiểu từ xa tới, tay ả cầm mấy cái lu, cái sành, thêm mấy cung nỏ thời Chiến quốc, nói:
    -Đào sâu nữa. Nhưng cái hố này sau khi lấp xong thì phải làm dấu. Hãy dùng súc gỗ kia chôn làm dấu, gỗ này cha ta nói chôn cả ngàn năm vẫn không mục.
    Lý Bật dựng súc gỗ lớn được đẽo gọt cẩn thận, lại thấy phía dưới có khắc cả chữ Bắc triều.
    Tiểu Tiểu nói:
    -Phần có chữ chôn xuống dưới.
    Lý Bật hỏi:
    -Khắc chữ này là có ý gì?
    Tiểu Tiểu cười:
    -Là để chàng thuộc em mãi mãi, hàng đêm như đêm qua,  đến hết đời… Hảo à… Hảo à…
    Lý Bật đưa tay sau gáy thấy lạnh.
    Khắc Ngôn trèo lên miệng hố. Lý Bật đưa các thứ cần chôn xuống rồi lấp cát kín lại, rồi nén chặt.
    Khắc Ngôn cầm cái súc gỗ, cùng Lý Bật, cùng Tiểu Tiểu ráng sức thộc cho súc gỗ đã được vuốt nhọn lún thật sâu vào hố.
    Bất ngờ cả ba người cùng bật ngửa ra cát.
    Súc gỗ đột ngột chuồi sâu vào trong lòng đất, cứ như có ai đang kéo xuống.
    Chưa hết bất ngờ, cả ba thấy vọt lên một dòng nước đen sịt,  có mùi hôi nồng nặc.
    Hố cát cũng sụt xuống rất sâu. Tiểu Tiểu hoảng sợ bò tới miệng hố cát:
    -Đồ đạc của ta đâu rồi, đâu rồi… ta không thấy gì cả… Đốt lửa lên xem nào.
    Lý Bật quẹt lửa. Khắc Ngôn cầm nắm bùi nhùi đưa cho Lý Bật:
    -Ngài soi xuống đáy hố xem sao.
    Lý Bật cầm cái bùi nhùi, cúi xuống, đưa bùi nhùi lửa sát vào trong hố.
    Một ngọn lửa lớn phụt thẳng, hất Lý Bật ngả ra sau. Áo quần, tóc râu, mặt mày Lý Bật cháy sạm. Lý Bật hoảng sợ lăn lộn trên cát.
    Tiểu Tiểu và Khắc Ngôn vừa phủ cát lên Lý Bật lại vừa đổ cát vội vã xuống hố sâu để dập lửa.
    Ngọn lửa tắt.
    Lý Bật ngồi, toàn thân đen nhẻm, tóc râu cháy nham nhở, áo quần nơi cháy thì lem luốc, nơi mới bén lửa thì sém vàng.
    Tiểu Tiểu vái trời, mặt đầy lo sợ.
    Suốt buổi chiều, Tiểu Tiểu cứ lởn vởn đi lại ở cái miệng hố có mùi hôi nồng nặc nhưng lại bén lửa. Khắc Ngôn cũng đứng cạnh chờ sai bảo. Lý Bật thì nằm im trong lều, người  hắn bị bỏng nhẹ.
    Tiểu Tiểu hỏi Khắc Ngôn:
    -Đang xảy ra chuyện gì vậy?
    Khắc Ngôn nói vẻ bí hiểm:
    -Dạ bẩm… Nếu con không sai thì đảo này có ma quỷ.
    -Ma quỷ?
    -Dạ… Ta đã đào trúng huyệt mộ của ma quỷ… Ngài nổi giận
    -Ta cũng nghĩ tới điều này.
    -Dạ… Hoặc là có ý khác nữa.
    -Ý gì?
    -Biết đâu là âm mưu của Lý Bật… Hắn đang dụ ta tới đây rồi dùng sức mạnh của quỷ thần, đốt cháy và chiếm đoạt của cải.
    Tiểu Tiểu bước sầm sập về lều của Lý Bật.
    Lý Bật nhìn những vết bỏng trên người, nghĩ mãi về dòng nước màu đen, hôi hám và rất nhạy với lửa. Lý Bật chợt nghĩ, nếu ta mang dòng nước đen này bán vào đất liền cho thiên hạ đốt lửa thay mỡ cá, mỡ súc vật có khi lãi lớn. Nhưng e Tiểu Tiểu cũng nghĩ tới điều đó. Mà nếu Tiểu Tiểu nghĩ tới điều này thì Hứa Văn cũng biết. Hứa Văn có là quan đại thần trấn giữ biển đảo, nhưng hắn vẫn là con buôn…
    Tiểu Tiểu bước vào lều.
    Lý Bật giật bắn cả người.
    Lại nghĩ tới đêm hôm qua, Lý Bật lập bập:
    -Nàng ạ… Hôm nay ta không được khỏe…
    Tiểu Tiểu hỏi:
    -Ngươi biết cái dòng nước màu đen hôi hám kia là cái gì chứ?
    Lý Bật lắc đầu:
    -Ta không biết. Ta cũng như nàng, tất cả đều bất ngờ… Ta chỉ thấy bất an…
    Tiểu Tiểu sấn tới:
    -Thấy bất an vì bị lộ kế hoạch của nhà ngươi?
    Lý Bật tái mặt:
    -Nàng nói gì ta không hiểu? Ta vì nàng mà bị bỏng cả thân mình, nàng không thấy sao?
    Tiểu Tiểu nhìn vào đôi mắt ti hí của Lý Bật cười khẩy:
    -Kẻ mắt ti hí như mắt lươn thế kia, khó tin lắm. Ta không tin ngươi..
    Lý Bật nói:
    -Nếu nàng tin ta câu này, ta và nàng sẽ giàu có.
    Tiểu Tiểu ngồi xuống. Lý Bật nhìn ánh mắt lóe sáng của ả, thầm nghĩ, đàn bà xứ nào cũng vậy, ham hố…
    -Nàng biết là cái nước đen ấy đốt cháy được?
    -Đúng vậy. Vì thế nhà ngươi mới bị bỏng.
    -Thế tức là có thể thay nó để đốt thành lửa, thay được mỡ cá, mỡ động vật, để thắp sáng trong nhà, thậm chí có thể thay cả củi đuốc để nấu nướng.
    -Gì nữa. Ta thấy thích nghe rồi đấy.
    -Thế tức là có thể mang vào đất liền bán. Không mất tiền mua, chỉ có thu lời, chẳng mấy mà giàu.
    Tiểu Tiểu giang tay tát đánh bốp vào mặt Lý Bật khiến Lý Bật ngã ngửa ra cát. Ả xô tới, giạng chân ngồi chồm hổm trên người Lý Bật. Rồi ả kéo Lý Bật vào ngực, lại xé áo quần Lý Bật, lại hò hét, lại gào rống, rồi quăng quật Lý Bật như quăng quật món đồ chơi. Lý Bật đau đớn:
    -Xin nàng tha mạng… Xin nàng tha mạng…
    -Tha mạng hả? Tha mạng này… ta đang phấn khích, ta đang phấn khích…
    Lý Bật bị Tiểu Tiểu lúc vò lại, lúc kéo ra, lúc quẳng lên, lúc đè dúi xuống cho tới khi Tiểu Tiểu như đã thỏa mãn, ả cười hinh hích:
    -Nhà ngươi giỏi.
    Lý Bật thều thào:
    -Nàng đừng khen ta nữa, thực sự là ta không đủ sức.
    Tiểu Tiểu nâng gương mặt Lý Bật:
    -Ta không khen chuyện đó… Ta khen cái đầu nhà ngươi khôn ngoan, đúng như nhà ngươi nói, ta sẽ giàu có nhờ bán cái thứ nước đốt lửa này cho thiên hạ… Đáng ra hôm nay nhà ngươi bị bỏng lửa, ta tha, nhưng ý kiến nhà ngươi làm ta hứng chí quá. Xin lỗi nhá. Hảo a? Hảo a?
    Lý Bật bĩu môi:
    -Đại thần Hứa Văn biết chuyện này, đưa thuyền ra vét sạch, nàng sẽ không kiếm được một cắc.
    -Láo- Hứa Văn nào dám?
    Lý Bật khiêu khích:
    -Ngài Hứa Văn là Đại thần canh giữ cương giới biển đảo cho Bắc triều, mọi sản vật không thuộc quyền của Ngài thì thuộc quyền ai?
    Tiểu Tiểu kéo Lý Bật ngồi dậy:
    -Nhà ngươi ngu lắm. Có điều này, nhà ngươi nghe thì phải giữ kín miệng nếu không muốn mất mạng: Ta là cận thần của Hoàng đế. Ta ra đây không phải tự nguyện ra chơi, hiểu không? Ta ra là vì Hoàng đế. Đàn bà ra đảo  thiên hạ ít ngờ vực hơn lũ quan lại, đúng thế chứ? Ta được Hoàng đế yêu cầu ra đảo để ngăn chặn đường làm ăn của Hứa Văn, hiểu chưa? Ta giả vờ làm phận nữ nhi khiêm nhường vậy thôi, quyền ta còn cao hơn quyền Hứa Văn, hiểu chưa? Ta thấy nhà ngươi thật thà, lại không phải người Bắc triều, ta nói thế để biết mà liệu đường sống.
    Lý Bật gật gù:
    -Ngay trong nội cung kinh thành cũng chẳng ai tin ai…
    -Đúng vậy… Hoàng thượng cho Hứa Văn chức quan đại thần là để quản lý nó chứ không phải để tin dùng nó.
    -Vậy là nàng sợ Hứa Văn hớt tay trên cái thứ nước lửa quý giá này.
    -Chứ sao. Nên ta cần sự hợp sức của nhà ngươi. Nước này bán cho Nhật Hoàng, bán cho các nước lân bang, không đưa về Bắc triều. Ta sẽ xin Thánh chỉ để Bệ hạ phê chuẩn.
    -Nàng biết có được bao nhiêu mà vội vã tính toán thế?
    Tiểu Tiểu chần chừ rồi quả quyết:
    -Nhiều. Chắc chắn là nhiều. Trong lòng đảo này sẽ toàn thứ nước ấy hết, như cái giếng, múc lên bao nhiêu cũng không hết. Ngươi tin chứ?
    -Giá như nàng cho ta biết, ta được bao nhiêu?
    Tiểu Tiểu lại lao tới, đè ngửa Lý Bật ra, ngồi chồm hổm trên người:
    -Ta thích ngươi nói câu này… Đúng đúng… Có công có hưởng… Ta sẽ báo với Bệ hạ chia cho ngươi, ngươi sẽ giàu có, được chưa?
    -Sao nàng tính đến hai chữ giàu có nhanh vậy? Đúng là…
    -Ngươi định nói đúng là đàn bà chứ gì? Hảo a. Hảo a. Đúng là đàn bà đấy. Ngươi tính đi, chỉ một chút mỡ cá, mỡ heo đốt đèn là mấy tiền? Nếu trong lòng đảo này có cả một cái giếng nước đen, lấy mãi không hết, chở hàng chục, hàng trăm thuyền cũng không hết, bán khắp thiên hạ, là bao nhiêu tiền? Bao nhiều tiền? Bao nhiêu tiền?
    Lý Bật quẫy cựa gương mặt trong bộ ngực đồ sộ của Tiểu Tiểu.
    -Giàu giàu… Ta đồng ý là sẽ giàu.
    Tiểu Tiểu rú lên:
    -Hảo a. Hảo a.
    Rồi kéo Lý Bật chạy ra cái miệng hố. Lại gọi Khắc Ngôn tới.
    Cả ba ngồi nhìn cái miệng hố. cát thẫm đen, nồng nồng mùi khó chịu.
    Tiểu Tiểu vốc một nắm cát thấm nước đen ấy lên, để trên miếng gỗ rồi châm lửa. Ngọn lửa cháy xanh. Tiểu Tiểu lại rú lên:
    -Hảo a. Hảo a.
    Đêm đó, trong căn lều, thỉnh thoảng Tiểu Tiểu lại nhảy sang, ngồi chồm hổm trên người Lý Bật hỏi:
    -Ta sẽ giàu, ngươi tin chứ?
    Lý Bật cố vươn người lên thở:
    -Tin. Tin. Tin.
    Tiểu Tiểu nói:
    -Đảo này có thì mấy trăm hòn đảo này đều có thứ nước đen đen ấy, ngươi đồng ý chứ?
    Lý Bật im lặng.
    Tiểu Tiểu hỏi:
    -Mà sao hàng trăm hòn đảo này lại không phải của Bắc triều mà là của nước Việt nhà ngươi?
    Lý Bật im lặng.
    Mấy hôm sau, ngày nào Tiểu Tiểu cũng đứng nhìn ra biển. Lý Bật hỏi:
    -Nàng nhớ nhà?
    -Không. Ta đợi thuyền của Hứa Văn ra.
    -Để làm gì?
    -Để cho Khắc Ngôn về báo với Bệ hạ về dòng nước đen quý giá.
    -Sao không cho ta đi?
    -Không. Việc của người Bắc triều ta, nhà ngươi không có quyền.
    Lý Bật tự ái:
    -Nhưng đây là đảo nước Việt, Đô tướng Lý Nhất cho ta…
    Tiểu Tiểu nhìn Lý Bật:
    -Ta đang đứng ở đây, ngươi dám nói là đảo nước Việt?
    Lý Bật im lặng.
    Tối đó, Lý Bật đi lang thang trên đảo.
    Đôi mắt ti hí của hắn cụp xuống. Hắn căm giận Tiểu Tiểu. Hắn nghĩ tới việc rồi Tiểu Tiểu sẽ hất chân hắn ra biển để giành lấy đảo, giành lấy dòng nước đen quý giá, bịt miệng hắn, thủ tiêu hắn…
    Nếu hắn không phạm tội tạo phản?
    Nếu hắn không vấp phải cái án tử và tru di tam tộc vì tội tạo phản?
    Nếu hắn vẫn là quan đại thần nước Việt?
    Hắn hiểu, với người Bắc triều, hắn chỉ là thứ vật dụng, có ích thì dùng, vô ích thì bỏ, như rác rưởi. Lời của họ lá mặt lá trái, không biết hiểu đường nào.
    Hắn muốn gặp Lý Nhất.
    Nhưng liệu những lời của hắn còn làm ai tin?
    Một kẻ đã vì ham danh, ham lộc mà bán cả cương giới, liệu nói còn ai tin?


    21.
    Bắt đầu là tiếng thổi từ cái vỏ ốc của một thủy binh trên đảo.
    Âm thanh từ những cái vỏ ốc của thủy binh thổi nối nhau, nối nhau, vang động khắp bốn phương tám hướng.
    Lý Nhất kéo tay Lý Thắm chạy lên đỉnh một cồn cát cao nhất.
    Từ rất xa, trên nền xanh ngắt của biển, lấm chấm những con thuyền đang tiến lại gần.
    Lý Thắm khóc òa.
    Lý Nhất nắm tay nàng.
    Những thủy binh cũng ào ào chạy lên.
    Lý Nhất nói:
    -Anh em mang cờ xí cắm ở bến đảo cho đội thuyền Hoàng thượng biết mà vào.
    Đợi gần nửa ngày thì thuyền cập bến.
    Cả đoàn thuyền nguyên vẹn. Thủy binh, dân binh đông nghịt.
    Ríu rít các cô gái trẻ.
    Lý Đạt lao từ thuyền xuống biển, bơi ào ào vào bờ, ôm cứng lấy Lý Nhất, rơm rớm nước mắt. Anh không nói gì cả, cứ ôm cứng lấy Lý Nhất.
    Lý Nhất cũng không biết nói gì cả.
    Anh em thủy binh nhảy từ thuyền xuống, mang theo rất nhiều cờ quạt, cắm dày đặc trên  bến đảo.
    Lý Nhất đón mọi người, hướng dẫn cho họ đường lên đảo.
    Lý Đạt mang tới cho Lý Nhất thánh chỉ của Hoàng thượng phong cho Lý Nhất làm quan đại thần trấn giữ đảo cát vàng.
    Lý Đạt lại cầm trên tay một thánh chỉ nữa:
    -Còn cái này…
    Lý Nhất hỏi:
    -Là gì nữa?
    -Thánh chỉ này dành cho Lý Bật.
    Lý Nhất gật đầu.
    Lý Đạt nói:
    -Bệ hạ biết Lý Bật đã ra đảo cát vàng…
    Lý Nhất gật đầu:
    -Ra theo lệnh của Hoàng đế Bắc triều.
    -Đúng vậy.
    Lý Nhất cầm Thánh chỉ:
    -Ta sẽ giao cho hắn.
    Lý Thắm tíu tít trước vòng vây của cả trăm thiếu nữ. Nàng dẫn các thiếu nữ lên đảo.
    Lần đầu tiên, trên mảnh đất đảo xa có thêm nhiều những dấu chân con gái. Những dấu chân con gái in trên nền cát ướt, nối nhau, nối nhau, mềm mại và xinh xắn, làm đảo như trẻ trung ra.
    Lý Nhất ngắm đảo, ngắm dân binh, ngắm thủy binh, ngắm các cô gái mà lòng chàng phơi phới vui.
    Chàng quay mặt về đất liền, xúc động:
    -Hoàng thượng vạn tuế.
    Quan đại thần Đội Nhất giao Lý Đạt làm đô đốc thủy binh. Lại giao cho Lý Thắm chức đô đốc dân binh. Lại tạm đặt tên cho năm đảo kế cận: đảo San Hô, đảo Ốc, đảo Đá Hút, đảo Vú Mẹ, đảo Chim Yến. Mỗi đảo chừng 40 người, gồm 20 trai tráng thủy binh và dân binh, 20 nữ nhi. Lý Đạt đưa quân về đảo Ốc, xa nhất. Lý Nhất và Lý Thắm ở lại đảo chỉ huy: đảo Vú Mẹ. Trên năm thuyền ra, mỗi đảo cho một thuyền. Khí giới, ngư cụ, chài lưới, lương thảo, lều bạt, tre nứa… tất cả cứ thế chia đều cho năm đảo.
    Lý Đạt nói với Lý Nhất:
    -Bẩm Đại quan, chia anh em dân binh, thủy binh về các đảo thực sự không khó, ai cũng tình nguyện, vui vẻ, ở đâu cũng là để bảo vệ cương giới. Duy có các cô gái…
    Lý Thắm gật đầu:
    -Nếu chàng cho phép, em nghĩ, các cô gái được quyền chọn đảo mà mình thích, tức là chọn ai trong số thủy binh, dân binh trai tráng ấy mà mình thích, thì theo chân họ về đảo.
    Lý Nhất hỏi:
    -Làm sao biết họ thích ai?
    Lý Thắm âu yếm nhìn Lý Nhất:
    -Chỉ có chàng là không biết, còn mọi người họ tự biết. Như ngày trước, chàng không chọn em mà em tự nguyện chọn chàng.
    Lý Nhất bối rối nhưng cũng gật đầu đồng ý:
    -Ta giao nàng làm việc này nhé.
    Lý Thắm bước ra trước anh em:
    -Đại quan Đô tướng Lý Nhất đã phân anh em về năm đảo. Chị em cũng thế chia ra về theo năm đảo. Dù mới quen hơi bén tiếng, nhưng ta cũng biết, ở kinh thành thì mọi người đã sống cùng nhau, ngày tập, đêm hát hò, những ngày lênh đênh trên biển cũng thêm lần nữa gần gũi. Nay ta nhận lệnh của Đô tướng, chia nam giới ra thành năm nhóm, các em gái thấy trai tráng nào mình thấy ưng ý mà chưa kịp nói ra thì cứ gia nhập nhóm có người mình thích. Làm thử coi.
    Các trai tráng hò hét tưng bừng, vẫy tay, gọi tên, réo tên, lại hát ghẹo, hát đối, cốt cho các nữ nhi chú ý.
    Các cô gái sau những giây phút bẽn lẽn thì bất ngờ xô giạt ra, tỏa ra như đàn chim ùa ra khỏi tổ mẹ, họ chạy tới chạy lui, ngó nghiêng, nắm tay, cầm tay, liếc mắt, gọi tên, chỉ trong mấy phút đâu vào đấy cả.
    Năm nhóm đủ hết, trai có, gái có, gương mặt ai cũng ngời ngời hạnh phúc.
    Rồi mọi người theo thuyền của mình.
    Lý Nhất đã hứa, cứ vài tuần trăng, lại cho anh em các đảo qua lại với nhau.
    Lý Thắm hứa, chị em nào có nguyện vọng gì cứ nói, Lý Thắm sẽ tấu lên Lý Nhất.
    Lý Đạt hứa, trai gái hợp lòng nhau, sẽ báo lên Lý Nhất cho tác hợp.
    Nhìn những con thuyền đang đi xa, về các đảo chốt giữ, Lý Nhất cầm tay Lý Đạt:
    -Giờ thì ta thấy thỏa lòng.
    Lý Đạt nói:
    -Lúc nào thì ngài đi gặp tên tạo phản Lý Bật để đưa Thánh chỉ của Hoàng thượng?
    Lý Nhất cầm tay Lý Đạt:
    -Đi luôn. Đi với ta. Đi với ta đã rồi về đảo Ốc sau cũng được, việc này quan trọng.
    Lý Đạt hỏi:
    -Ngài biết rõ hòn đảo mà Lý Bật đang sống chứ?
    Lý Nhất xòe bàn tay ra:
    -Cả trăm đảo lớn nhỏ của nước Việt ở cương giới này ta nắm chắc mà.
    Lý Nhất dặn dò Lý Thắm cho người dựng lều, cho người gom hàng hóa, của cải thu được để đợi gió thuận mang lên thuyền đưa vào dâng nộp Hoàng thượng.
    Lý Nhất và Lý Đạt lên thuyền.
    Lý Đạt không quên đưa theo 5 thủy binh làm hộ vệ.
    Mọi người đang xuống thuyền thì có cô gái chạy theo:
    -Lý Đạt… Chàng bỏ rơi em sao?
    Lý Nhất nhìn Lý Đạt khích lệ:
    -Nàng đấy à?
    Lý Đạt:
    -Dạ… Nàng tên là Huệ Hương…
    Lý Nhất nói:
    -Thôi được, cho nàng đi theo thuyền với ta và Lý Đạt
    Huệ Hương lễ phép quay lại nhìn Lý Thắm:
    -Em xin phép chị… đô đốc…
    Lý Thắm cười:
    -Lý Đạt văn võ song toàn, sao em khéo chọn?
    Mọi người cười và xuống thuyền.

    X   X
       X
    Thuyền của Hứa Văn đi qua đảo. Tiểu Tiểu vội vàng đưa cái ống quyển đựng thư cho Khắc Ngôn, thì thầm:
    -Nhà ngươi nhớ đây là thư tối mật, phải đưa tận tay Bệ hạ.
    Khắc Ngôn gật đầu.
    -Nói với Bệ hạ, chỉ cần Bệ hạ ra sắc chỉ, ta sẽ giết Lý Bật để công khai cướp đảo, khai thác giếng nước đen cho Bệ hạ.
    Khắc Ngôn gật đầu.
    -Ngay cả với quan đại thần Hứa Văn, nhà ngươi cũng không được để lộ.
    Khắc Ngôn gật đầu.
    -Trong thư ta đã nói, nhưng nếu Bệ hạ hỏi, nhà ngươi cũng phải nói thêm, nhanh chóng mang thuyền lớn, mang dụng cụ, mang quân ra đây, nhanh chóng hút cho thật nhiều nước đen này, càng nhiều càng tốt, càng nhanh càng tốt, hiểu không?
    Khắc Ngôn gật đầu.
    -Đây nữa. Cái hũ sành này đựng cái thứ nước đen quý giá, ngươi phải dâng nộp cho Bệ hạ.
    Khắc Ngôn gật đầu.
    -Đi đi.
    Khắc Ngôn hỏi:
    -Bẩm… Thần có phải trở lại đảo?
    -Có có có. Ngươi phải trở lại đảo theo thuyền của Bệ hạ. Ngươi sẽ được ta chia phần, ngươi cũng sẽ giàu có.
    Khắc Ngôn lội xuống biển, ra sát thân thuyền buôn thì theo thang dây trèo lên.
    Hứa Văn chắp tay đứng ở mạn thuyền:
    -Hảo à. Hảo à.
    Tiểu Tiểu cười toe toét.
    Sau một mỏm cát, Lý Bật quan sát thấy hết. Đêm qua Lý Bật còn lén đọc được thư Tiểu Tiểu viết cho Bệ hạ Bắc triều. Cô ả đã lật tay trong chớp mắt. Tới đây, không những quân của Bệ hạ Bắc triều ra chiếm đảo, chiếm quyền khai thác dòng nước đen tạo lửa trên đảo, mà số phận của Lý Bật cũng vì thế mà sẽ bị thủ tiêu để Bắc triều giữ được bí mật.
    Lý Bật căm hờn lắm. Ngay đêm qua đọc thư xong, hắn đã cầm lấy một thỏi sắt nhọn, định đâm nát mặt Tiểu Tiểu, nhưng rồi hắn đã không làm, hoặc nói đúng ra là chưa dám làm.
    Lý Bật nhớ câu: tương kế tựu kế.
    Lý Bật nghĩ cách, vừa phải cứu sống mình, vừa phải làm Chúa đảo.
    Chưa nghĩ ra cách nào thì thuyền Hứa Văn đã tới, nhận thư Tiểu Tiểu.
    Tình hình gấp quá. Lý Bật chui vào lều nằm, vò đầu bứt tai chưa biết tính sao.
    Đợi cho thuyền rời xa đảo, Hứa Văn gọi Khắc Ngôn tới:
    -Tiểu Tiểu không nghi ngờ gì việc nhà ngươi là tay chân của ta chứ?
    -Bẩm ngài không. Trái lại rất tin tưởng.
    -Hảo. Hảo. Cô ả đưa thư cho Bệ hạ?
    -Bẩm đúng thế.
    -Đưa ta xem.
    Khắc Ngôn đưa thư. Hứa Văn đọc xong thư, ngửa mặt cười to.
    -Tiểu Tiểu ơi là Tiểu Tiểu, tham lam cũng đàn bà, ngu ngốc cũng đàn bà, thâm hiểm cũng đàn bà…
    Khắc Ngôn hỏi:
    -Ngài nói vậy là sao?
    Hứa Văn đắc chí:
    -Công nhà ngươi lớn lắm, ta sẽ ban thưởng. Gái đẹp ta không thiếu. Vàng bạc ta không thiếu. Nhưng ta muốn ban thưởng nhà ngươi điều khác, nhà ngươi sẽ được làm Chúa đảo. Hảo a?
    Khắc Ngôn quỳ xuống:
    -Đa tạ. Đa tạ. Nhưng bẩm ngài, Tiểu Tiểu là tay chân tin cậy của Bệ hạ, làm vậy e đắc tội.
    Hứa Văn:
    -Ta vốn là con buôn. Con buôn mà lại được chấp chính. Hiểu không. Con buôn mà chấp chính thấy có lãi là làm. Hiểu chưa?
    -Dạ dạ…
    -Mà ai chấp chính lại không là con buôn? Hiểu chưa?
    -Dạ dạ…
    -Con buôn lấy tiền bạc làm vốn liếng. Kẻ chấp chính lấy con dân làm vốn liếng. Hiểu chưa?
    -Dạ dạ.
    -Con buôn có khi lời, có khi lỗ. Lời thì ăn, lỗ thì chịu. Kẻ chấp chính lời thì sống, lỗ thì chết. Hiểu chưa?
    -Dạ… Ý ngài là…
    -Ta sẽ có cách báo với Bệ hạ để nhà ngươi thay Tiểu Tiểu làm Chúa đảo. Nhà ngươi thay ả, thì ả phải chết. Hiểu chưa?
    -Dạ dạ… Xin hỏi Ngài, liệu thông tin phát hiện cái giếng chứa cái thứ nước đen đen, hôi hám đó có làm ngài mừng không, có làm Bệ hạ để ý không?
    Hứa Văn cầm cái hũ sành nhìn nhìn, ngửi ngửi, đoạn dùng miếng giẻ nhúng vào hũ, châm lửa, lửa cháy phừng phừng.
    Hứa Văn cười hả hê rồi nói:
    -Mày nghe cho rõ đây. Nhận được thông tin này Bệ hạ có ốm nặng cũng vui mừng và vùng dậy. Cả nước Bắc triều nhận tin này sẽ hoan ca.
    Khắc Ngôn trố mắt:
    -Hoan ca là sao thưa ngài?
    Hứa Văn khịt mũi:
    -Hoan ca là ca hoan, ca hoan là ca vui… Hảo a… Hảo a…
    Tiểu Tiểu chạy như ma đuổi vào lều, dựng ngược Lý Bật:
    -Dậy mau… dậy mau
    Lý Bật nheo mắt:
    -Có chuyện chi?
    Tiểu Tiểu trừng mắt:
    -Ngươi hỗn. Hỏi ta mà dám hỏi trống không? Hay ngươi thấy trên đảo chỉ còn ta và ngươi, nên ngươi lộng quyền?
    Lý Bật nói:
    -Ta biết, mạng sống ta đang nằm trong tay nàng.
    -Nói vậy là ngươi có ý gì?
    -Nàng biết là có ý gì.
    -Ngươi đã lén đọc thư của ta gửi Bệ hạ?
    -Nếu vậy thì sao, thưa nàng?
    -Đáng tội chết.
    -Ta không sợ chết nữa, nàng hiểu không? Với nước Việt, ta đã là tội đồ, là tử tù, với Bắc triều, ta tưởng ta được đối đãi, nào hay cũng là cá nằm trên thớt. Như vậy thì còn gì nữa làm ta sợ đây?
    -Có ta đây, ai dám giết ngươi.
    Lý Bật vươn vai:
    -Ta biết mạng ta cuối cùng cũng chết. Nhưng nếu chết dưới tay con đàn bà như nàng thì không bao giờ? Hiểu không?
    Lý Bật hét lên.
    Tiểu Tiểu lùi lại:
    -Nhà ngươi…
    Lý Bật cả cười:
    -Nàng sợ ta rồi, đúng không?
    Tiểu Tiểu:
    -Nếu ngươi nghe lời, ta hứa sẽ bảo đảm mạng sống cho ngươi.
    Lý Bật:
    -Người Bắc triều nói buổi sáng khác, buổi chiều khác, các người trong nội cung với nhau còn trở mặt, còn không tin nhau, ta quá biết.
    Tiểu Tiểu gật đầu:
    -Đúng thế. Ngươi nói đúng. Muốn sống thì không nên tin ai. Ta cũng không cần ngươi tin ta. Nhưng nếu ngươi manh động, ngươi chết chứ không phải ta chết.
    Lý Bật tự ái:
    -Vậy sao?
    Tiểu Tiểu hét một tiếng, nhảy đứng người lên rồi lao tới, hất bàn chân vào Lý Bật, cú hất chân mạnh đến mức, Lý Bật bị bay tung lên cao rồi đổ gục xuống như một thân chuối.
    Tiểu Tiểu nói:
    -Ta vốn con nhà võ. Ngươi biết chưa?
    Lý Bật im lặng.
    Tiểu Tiểu cầm cổ áo, dựng ngược Lý Bật dậy:
    -Nhìn đi, thuyền ai đang vào đảo. Có phải thuyền nước Việt? Có phải thuyền của Đô tướng Lý Nhất.
    Lý Bật nhìn ra biển, chân bỗng khụy xuống:
    -Ta chết chắc rồi…
    -Cái gì?
    -Ta chết chắc rồi… Nàng cứu ta… Nàng cứu ta… Lý Nhất đã mang thánh chỉ Bệ hạ nước Việt ta ra gặp ta xử trảm. Nàng cứu ta.
    Lý Bật nằm bẹp xuống cát.
    Tiểu Tiểu quay nhìn con thuyền của Lý Nhất đang lừ lừ tiến vào.
    Trên thuyền, Lý Nhất đứng ở mũi, đưa cái vỏ ốc lên thổi một hồi dài.

    X   X
       X
    Lý Đạt  bước vào lều, nhìn Lý Bật đang ngồi co ro bên cạnh Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu đứng dậy, khúm núm:
    -Bẩm đại quan… Thần chỉ là phận nữ nhi, làm thân nô lệ ngày đêm phục dịch ngài Lý Bật đây, xin đại quan tha mạng.
    Lý Đạt nhếch mép:
    -Khá khen ngài lắm, Lý Bật. Đã tạo phản, đã bỏ trốn, còn được Bắc triều cấp cho lều bạt, cấp cho lương thảo, cấp cho đàn bà phục dịch, há hơn lộc trời lộc biển của Bệ hạ ta?
    Lý Bật run lẩy bẩy:
    -Dạ bẩm… Thần biết tội… Thần biết tội… Cùng đường mới phải ở đây… Đừng nghe ả này nói, thân phận của Lý Bật giờ khổ như con chó, cay đắng nhục nhã trăm bề, giờ ân hận thì cũng quá muộn rồi…
    Lý Đạt nói:
    -Ngài không ra gặp Quan đại thần Lý Nhất sao?
    Lý Bật trợn tròn mắt:
    -Lý Nhất… Quan đại thần?
    Lý Đạt đưa tay vuốt thân kiếm đeo bên hông:
    -Những người trung chính không làm quan đại thần há để loại như ngươi tiệm quyền. Đi ra.
    Lý Bật chui ra, lấm lét nhìn về phía Lý Nhất và anh em thủy binh, rồi tiến tới, chân lún trong cát, bàn chân run rẩy như tưởng sụp xuống trên cát.
    Lý Bật nhìn Lý Nhất. Lại nhìn anh em thủy binh đằng đằng sát khí. Lại nhìn cả cô gái Huệ Hương đứng phía sau. Lại len lén nhìn lưỡi kiếm trên tay Lý Đạt.
    Lý Nhất nói:
    -Ta vẫn tưởng ngài sống cô đơn, sống như con chuột, đêm nằm hang, ngày phơi nắng, hóa ra Bắc triều cũng biết công trạng của ngài mà cấp cho lều bạt, cấp cho đàn bà, cấp cho lương thảo.
    Lý Bật:
    -Dạ bẩm… Chuyện này…
    Lý Nhất nói:
    -Còn nhớ khi ngài làm Quan đại thần ở Hoàng cung, đi một bước, người hầu kẻ hạ, ho một lời tiếng dạ râm ran. Lại được Bệ hạ tin dùng. Lại được cấp bổng lộc, cấp xe ngựa, tưởng sau Bệ hạ là đến ngài, không ai quyền lực hơn nữa. Tưởng như thế thì ngài đem cả trí lực, sức cốt mình phụng sự Bệ hạ, phụng sự nước Việt. Ai hay, chỉ mới nhìn thấy bọn ta đưa vàng ngọc của cải ở đảo vào dâng nộp triều đình, đã sinh lòng tham. Người nghèo có tham thì tham miếng cơm manh áo là cùng. Làm đến quan đại thần mà nảy lòng tham là tham cả cương giới, cả vận mệnh nước nhà, ước chi ngài ăn tươi nuốt sống cả nước Việt, ước chi ngài ôm cả nước Việt đi cống nộp để nhận về bổng lộc ngài cũng cam lòng. Vậy mới có chuyện ngài bí mật sang Bắc triều, ton hót, bày đường, những mong Bắc triều lấn chiếm cương giới, o ép nước Việt, tạo cơ hội cho ngài lên Bá vương. Làm đến quan đại thần mà mang lòng phản trắc là có hại đến muôn dân trăm họ. Làm đến quan đại thần mà tham lam, triệt hạ đến muôn dân trăm họ. Làm đến quan đại thần mà vẫn khát danh, khát tiền, khát lộc là làm hại đến muôn đời danh tiếng của tổ tiên. Ta nói vài lời thế, ngài thấy không oan chứ?
    Lý Bật khép đôi mắt ti hí xuống, mắt hắn chỉ còn nhìn được một nhúm cát dưới chân mình.
    Lý Nhất lại nói:
    -Còn nhớ khi ngài làm Quan đại thần ở Hoàng cung, dù Bệ hạ đã ra thánh chỉ kêu gọi người hiền tài đặng giúp Bệ hạ gây dựng đất nước vững bền, ai có tài hiền vào ra mắt Bệ hạ, ngài cũng tìm cách này cách khác dèm pha, dựng chuyện, vu khống để gạt đi. Ngài chỉ biết tìm kiếm lôi kéo con cháu vào triều, đắp lên cái mặt chữ nghĩa cho họ, thổi vào cái hơi hám trung nghĩa cho họ, rồi bày binh bố trận, xếp việc người này, nâng đỡ người kia khiến dân chúng phàn nàn, người có chính kiến thì báng bổ triều đình, kẻ xấu thì thừa cơ nịnh bợ. Nếu Bệ hạ không cao kiến, không trung tín với muôn dân, chỉ biết nghe lời xiểm nịnh, để gạt đi những thuộc hạ của ngài đã cài cắm, thì bây giờ Hoàng triều e nhung nhúc ruồi bọ kiểu như ngài, khoác áo đại quan mà gan ruột tiểu nhân, miệng hô ba chữ vì nước Việt mà ngó chăm chăm vào túi riêng, lại hùa theo kế hiểm ngoại bang, bán cả nước Việt mà lòng không mảy may thấy nhục. Một nước Việt như thế, lại có một quan đại thần như ngài, đó là vinh hay nhục?
    Lý Bật im lặng.
    Lý Nhất nhìn đảo, nhìn trời, nhìn biển, nói tiếp:
    -Còn nhớ thời còn trai trẻ, ta và ngài đều là bạn học. Ta thì ra trận tiền, ngày đêm vùi mình trong khói lửa. Còn ngài thì lui vào chốn kinh thành, thấm thoắt có mấy năm đã được Bệ hạ tin dùng, đưa lên hàng Đại quan. Bệ hạ tin dùng là những mong ngài đưa cái hiểu, cái biết ra phụng sự thiên hạ. Ngài giỏi mà. Ngài thông minh lắm mà. Sức học của ngài nào có kém cạnh chi ai. Bệ hạ nhìn ngài thế là phải, tin dùng ngài thế là phải. Nhưng con mắt ngài bé mà nhìn quá xa, thân xác ngài không lớn mà ước quá cuồng, mắt nhìn quá xa dễ đui, ước quá cuồng dễ thành gian tà. Thế nên ngài mới tạo phản để cầu cho cái danh cuồng của ngài đến nhanh, cầu cho cái mơ ước bá vương của ngài đến nhanh. Cầu như thế, ước như thế, bán nước mua danh như thế nên giờ ngài mới thế này đây. Than ôi, từ một quan đại thần trăm họ đều nể mặt, giờ như kẻ thất phu, sống cuộc sống như bọn thảo khấu, ở trên đất Việt mà bị người Việt ruồng bỏ, chạy sang Bắc triều lại bị Bắc triều lợi dụng, mắt nhìn không quá bàn chân, ngày đêm bơ phờ toan tính, sống chết chỉ trong gang tấc, tinh thần bạc nhược, thân phận bọt bèo chó má, nhục nhã, đắng cay, tấm gương của ngài chắc cũng phải nêu ra cho trăm họ nước Việt thấy đó mà tránh, quan quân nước Việt thấy đó mà khinh bỉ.
    Lý Nhất nhìn Lý Đạt rồi  nhìn Lý Bật, nói tiếp:
    -Bệ hạ ra Thánh chỉ về tội tạo phản của ngài, ngài tiếp chỉ.
    Lý Bật sụp xuống cát, đầu cúi rạp trên cát, toàn thân run rẩy.
    Lý Đạt sai thủy binh đứng thành hàng sau lưng Lý Bật, gươm kiếm tuốt ra.
    Mắt Lý Bật ngó nghiêng, nước mắt rơi lã chã.
    Tiểu Tiểu đứng  lấp ló ở căn lều phía xa cũng hồn xiêu phách lạc.
    Lý Đạt trịnh trọng lấy ổng quyển trong áo ra, trịnh trọng mở ống quyển, đưa ra Thánh chỉ, giăng cao trước mặt chuẩn bị cất tiếng đọc thì khựng lại.
    Lý Đạt bước lại gần Lý Nhất:
    -Bẩm đại quan…
    Lý Đạt giăng thánh chỉ trước mắt Lý Nhất. Thánh chỉ trống trơn không có một chữ nào.
    Lý Đạt hỏi nhỏ:
    -Thánh chỉ  thế này, ý Bệ hạ là…
    Lý Nhất gật đầu:
    -Ta hiểu.
    Lý Đạt ngạc nhiên:
    -Ngài hiểu sao?
    Lý Nhất nói:
    -Đưa Lý Bật đứng dậy…
    Lý Đạt xốc nách cho Lý Bật đứng dậy.
    Lý Nhất bước tới, giăng Thánh chỉ ra trước mắt Lý Bật:
    -Ngài hiểu ý Bệ hạ chứ?
    Lý Bật run bần bật:
    -Bệ hạ cho thần tự xử?
    Lý Nhất:
    -Không. Ngài hãy giữ Thánh chỉ không có chữ này. Lấy công chuộc tội. Có công trạng gì thì ghi vào Thánh chỉ, mạng sống của ngài và dòng họ của ngài phụ thuộc vào công của ngài. Ngài hiểu chứ?
    Lý Bật tay nâng nâng Thánh chỉ, nước mắt trào ra:
    -Bệ hạ…
    Lý Nhất nói:
    -Ta vẫn cho ngài ở lại đây. Chuyện gì không nói thì không nói. Chuyện gì cần báo thì phải báo. Giờ ngài cần gì để nói với ta không?
    Lý Bật nói nhỏ:
    -Có một việc…
    Lý Nhất bước tới gần.
    Lý Bật nói vắn tắt, Lý Nhất gật đầu.
    Lý Nhất nói:
    -Tối nay người của ta sẽ tới. Ngài phải giữ quan hệ bình thường với người Bắc triều. Ta đi.
    Lý Nhất, Lý Đạt và mọi người xuống thuyền.
    Lý Bật vẫn đứng, trong tay cầm Thánh chỉ.
    Tiểu Tiểu đợi cho thuyền đi thật xa, rón rén chạy tới:
    -Sao thế… ta tưởng ngươi đã bị chém đứt đầu… Đây là thánh chỉ ư? Có thấy viết gì đâu? A… Ta biết… Như ở Bắc triều, thế này là người có tội tự xử… ta biết… Luật triều đình ta biết.
    Lý Bật im lặng.
    Tiểu Tiểu nheo mắt nhìn:
    -Ngươi tự xử hay chính ta giúp ngươi tự xử?
    Rồi cười toe toét.

    22.
    Thuyền dừng giữa biển. Lý Nhất ôm vai Lý Đạt:
    -Ta phải giao đệ một việc.
    Lý Đạt hăng hái:
    -Không có việc gì là đệ không làm. Trong triều là quan hệ quan quân, ngoài biển khơi là quan hệ anh em, ngài là đại ca của đệ, cứ nói.
    Lý Nhất nói:
    -Thuyền sẽ neo ở đây. Tối đến, đệ phải bơi vào đảo gặp Lý Bật.
    Lý Đạt nắm tay Lý Nhất:
    -Đệ hiểu.

    X   X
      X
    Hứa Văn lệnh cho quan địa phương, chuẩn bị ngay một cỗ xe ngựa tốt, lập tức đưa Hứa Văn và Khắc Ngôn về Kinh thành.
    Xe ngựa chạy suốt mấy ngày đêm thì tới.
    Bệ hạ Bắc triều biết có tin mật đắc dụng từ cương giới đảo mang về thì vội vàng cho yết kiến.
    Nhìn Hứa Văn và Khắc Ngôn mặt mày nhợt nhạt vì mệt mỏi, Bệ hạ cảm động ban cho mấy lời khen ngợi rồi nôn nóng hỏi:
    -Có chuyện cơ mật chi từ cương giới biển?
    Hứa Văn to nhỏ:
    -Bẩm Bệ hạ, đây là tên Khắc Ngôn, kẻ hầu hạ cho Tiểu Tiểu ở đảo Cát vàng. Hắn mang thư của Tiểu Tiểu dâng nộp Bệ hạ.
    -Mau mau đưa ta coi- Bệ Hạ sốt sắng.
    Bệ hạ đọc thư, đọc tới ba lần rồi sai mang rượu tới, ban cho Hứa Văn, ban cho Khắc Ngôn rượu ngon. Lại ban cho Khắc Ngôn mấy thỏi vàng và cho về thăm quê. Còn lại Hứa Văn và mấy quan đại thần cùng Bệ hạ.
    Hứa Văn dâng lên cái hũ sành:
    -Thưa Bệ hạ… Đây là vật chứng.
    Lính hầu mang ra chậu sắt. Hứa Văn nghiêng hũ sành, đổ dòng nước đen hôi hám ra chậu. Cả Bệ hạ và các quan đều bịt mũi, chê hôi thối.
    Hứa Văn lại lấy mảnh vải, nhúng vào chậu, đoạn châm lửa. Lửa cháy ngùn ngụt trong chậu, khói đen nghi ngút.
    Bệ Hạ quên mình là Bệ hạ, không giữ ý tứ gì nữa, co chân chồm hổm trên long sàng reo hò:
    -Hảo a. Hảo a. Hảo hảo a.
    Hứa Văn nói:
    -Thiên hạ ngàn năm nay không có lửa là chết. Lửa thì phải dùng củi, dùng mỡ cá, mỡ trăn, tốn kém, phiền phức. Thứ nước này nếu ta có thì thiên hạ không. Thứ nước này là lửa. Đây là loại lửa quý giá, đắc dụng. Nếu ta có, ta cưỡi đầu cưỡi cổ thiên hạ. Dưới hòn đảo này có nhiều vô cùng vô kể. Các hòn đảo khác cũng sẽ có. Bắc triều ta không cướp lấy cơ hội này thì không còn cơ hội thứ hai.
    Bệ hạ gật gù:
    -Hứa Văn nói phải lắm, không còn cơ hội thứ hai.
    Một quan đại thần khẽ nói:
    -Nhưng đấy là đảo nước Việt. Trăm hòn đảo khu vực này đều là của nước Việt thưa Bệ hạ.
    Một quan đại thần khác lên tiếng:
    -Cướp. Ta là nước lớn, quân hùng tướng giỏi, thuyền bè lớn, vũ khí nhiều, thấy vật ngon mà không đánh cướp há lại dành cho nước Việt?
    Một quan đại thần khác cũng nói:
    -Nếu xin ắt nước Việt chẳng dại cho. Thời nay, cái gì cần thì cướp. Xin Bệ hạ chuẩn tấu.
    Hứa Văn nói:
    -Đánh cướp đôi khi cũng là việc phải làm. Thế cùng phải thế. Nhưng chưa tới lúc thế cùng, Bệ hạ nên cân nhắc. Nói như Bệ hạ thường dạy, có mà không cần cướp mới hay.
    -Hảo. Hảo- Bệ hạ vỗ đùi- Khá khen Hứa Văn nói trúng ý ta- Đúng đúng. Ta phải có mà không cần cướp. Hảo hảo.
    Đang cười, bất ngờ Bệ hạ nhìn Hứa Văn:
    -Việc này giao cho khanh. Nếu thuận ta ban thưởng lớn. Nếu không thuận, khanh chịu khó nhận phạt, cốt là yên bề thiên hạ.
    Hứa Văn ngạc nhiên:
    -Bẩm Bệ hạ, thần không hiểu.
    Bệ hạ nhìn Hứa Văn, lại nhìn các quan đại thần, chậm rãi:
    -Ta có ý này. Dùng nước lớn mà đè bẹp nước nhỏ, cướp lấy đồ quý mang về, âu việc đó ngàn năm nay các quốc vương đã từng làm, làm thế thì được, nhưng được thì ít mà tiếng thì nhiều, lại gây thù oán, đời này họ không trả thù được ta thì đời sau họ trả, lại xương rơi máu đổ, thiên hạ đại loạn, tiếng xấu loan truyền, các nước lân bang nhìn ta không tâm phục khẩu phục. Chi bằng, bề ngoài phải thiết lập bang giao bằng hữu, ta và nước Việt càng phải như trai gái kết tóc xe duyên, duyên càng thắm, tình càng bền, bên ngoài thì vậy, còn bên trong, coi như Hứa Văn đóng vai thảo khấu, xông ra đảo, cướp lấy, hút lấy thứ nước lửa quý giá. Thành công thì Bắc triều giàu có, nhỡ có tai tiếng xung đột gì thì ta nói với nước Việt đó chỉ là hành động man rợ của bọn thảo khấu, bọn quan tham Bắc triều ta, không can cớ chi đến triều đình ta. Cứ thế, cứ thế, chiếm được đảo rồi thì ta cho hàng trăm thuyền ra, hút hết thứ nước ấy, mang về nước. Thế là ta vừa cướp được mà tình hữu hảo bang giao giữa ta và nước Việt vẫn thuận hoà. Hảo a?
    Hứa Văn và quan đại thần vái lạy kính phục bệ hạ.
    Bệ hạ nói với Hứa Văn:
    -Ta sẽ cho quân cơ lên kế hoạch, cùng khanh lập mưu, lập kế, cần thuyền ta cho thuyền, cần vũ khí ta cho vũ khí, cần người ta cho người, lại còn phải chú ý sửa sang thuyền bè, mỗi cái thuyền phải làm kín lại, như cái lu cái hủ, đựng được nhiều nước lửa nhất.
    Hứa Văn khoanh tay cúi đầu:
    -Bẩm bệ ha, thần lĩnh chỉ.
    Bệ hạ lại nói:
    -Chọn đúng giờ xuất quân, ta cho sứ thần sang mời Hoàng đế nước Việt tới bang giao với ta, cùng tay bắt mặt mừng, cả nước hãy đón Hoàng đế nước Việt như đón con trời vậy. Trong này thì đón rước Hoàng đế nước Việt, ngoài biển thì Hứa Văn dong thuyền ra cướp nước lửa. Kế sách ta vậy, hảo a?
    Tất cả cúi rạp:
    -Hoàng thượng anh minh.

    X   X
       X
    Đêm ấy, Lý Bật dẫn Lý Đạt và mấy thủy binh nữa vượt mấy đồi cát, tới trung tâm đảo. Lý Bật đào cái hố lên, lấy trong hố ra một bao cát đẫm thứ nước hôi hám. Lý Đạt ngửi mùi hôi hám ấy, hỏi:
    -Là cái gì?
    Lý Bật nói:
    -Không biết. Nhưng gặp lửa thì cháy.
    -Có ai biết chưa?
    -Tiểu Tiểu đã viết thư mật báo với Hoàng đế Bắc triều chuyện này.
    -Ngài nghĩ sao về chuyện này?
    -Ta nghĩ, hoàng đế Bắc triều chắc không bỏ qua. Thiên hạ chưa ai có. Thứ này có thể dùng nhiều việc, thắp sáng, nấu nướng, rèn giũa, nhiều việc. Nếu bán cho thiên hạ, chắc cả núi tiền. Ta biết Bắc triều sẽ mang thuyền ra hút thứ nước này về.
    Lý Đạt nhìn thấu mắt Lý Bật:
    -Nếu không có Thánh chỉ về tội của ngài, chắc ngài cũng không nói?
    Lý Bật im lặng.
    -Chắc ngài cũng muốn chiếm giữ thứ nước quý giá này nhưng lực bất tòng tâm?
    Lý Bật im lặng.
    -Chắc ngài biết kiểu gì Bắc triều cũng giết ngài để giữ cơ mật nên ngài mới thú nhận với Đô tướng.
    Lý Bật im lặng.
    -Nhưng thế là đáng ghi nhận, ngài nói ra thông tin cơ mật này cũng là lấy công chuộc tội.
    Lý Bật lắp bắp:
    -Ngài phải cho ta theo cùng bây giờ, đã nói ra, đã đưa ngài vật chứng về loại nước quý giá này, ắt mạng ta nguy hiểm, Tiểu Tiểu sẽ giết ta.
    -Ngài sợ?
    -Đúng thế. Tiểu Tiểu võ nghệ cao cường, ta không chống lại được.
    Lý Đạt nói:
    -Thế hả? Nếu vậy ta cho những thủy binh của ta ở lại. Ta phải lên thuyền gấp. Rồi ta sẽ quay lại. Được chứ?
    Lý Bật gật đầu.
    X    X
       X
    Thuyền của Lý Nhất vội vàng trở về đảo Vú Mẹ.
    Lý Nhất thử đốt nhúm cát thấm ướt bởi loại nước hôi hám, lửa cháy phừng phừng.
    Lý Nhất nói:
    -Ta từng nghe đâu đó có thứ này… Đây là loại nước rất quý giá… Nó nằm sâu trong lòng đất, không phải nước nào cũng có. Lý Bật nói đúng, nếu ai có thứ này là làm chủ thiên hạ. Đây là tin vui gửi cho Bệ hạ ta.
    Lý Đạt băn khoăn:
    -Hoàng đế Bắc triều chắc cũng đã tổ chức thuyền bè ra lấy loại nước quý này, ta phải làm sao?
    Lý Nhất hỏi:
    -Đệ nói vậy là nghĩa gì?
    -Họ là nước lớn. Phát hiện thứ của cải quý giá này ắt sẽ cho thuyền, cho thủy binh ra đánh chiếm đảo mà cướp lấy mang về. Ta phải làm sao? Nếu cứ đợi Thánh chỉ của Bệ hạ e chậm.
    Lý Nhất gật đầu:
    -Nhiều lần Bắc triều đã đánh chiếm nước Việt ta mà bại. Nhưng đó là trên đất liền. Nay ở ngoài đảo xa xôi, thứ nước phát hiện lại vô cùng quý giá, quân ta mỏng, địa bàn rộng, nếu Bắc triều mang nhiều thuyền bè, quân lính, vũ khí ra vây ép, e ta khó lòng chống đỡ. Phải tính trước. Mất đảo này là sẽ mất đảo khác nữa. Phải tính trước.
    Đêm ấy Lý Nhất thao thức không ngủ.
    Lý Thắm hỏi:
    -Có chuyện chi làm chàng lo lắng như vậy?
    Lý Nhất dậy, cầm tay Lý Thắm bước ra khỏi lều.
    Trăng rất sáng. Trời trong vắt. Mặt trăng chênh chếch hướng tây, tròn vành vạnh. Ánh trăng mênh mang trên cát đảo.
    Xa xa, những mỏm cát nhấp nhô, những mỏm cát tròn trịa, đỉnh cát tròn vút lên mờ ảo trong ánh trăng, trong làn sương muối mỏng tang bay là là trên mặt đảo.
    Lý Nhất chỉ tay hỏi Lý Thắm:
    -Nàng thấy mấy quả đồi cát kia giống gì không?
    Lý Thắm lắc đầu.
    Lý Nhất nói:
    -Nàng nhìn cho kỹ… Những đồi cát kia kìa, đang vun cao, đỉnh cát cũng vun cao, tròn xoe vậy… như…
    -Như Vú Mẹ…
    -Đúng rồi..
    -Vì thế mà chàng đặt tên là đảo Vú Mẹ?
    -Đúng rồi… Vú mẹ ta cho sữa nuôi ta… Vú nàng rồi sẽ cho sữa nuôi con ta… Nhưng Vú của đảo nuôi đất nước…
    Lý Thắm ngạc nhiên:
    -Chàng đang nói gì?
    Lý Nhất kể với Lý Thắm chuyện có thứ nước lạ, quý giá, thứ nước lửa nằm sâu trong lòng đảo.
    -Lấy được thứ nước này, bán được thứ nước này thì sẽ thu được rất nhiều tiền, làm giàu cho nước Việt. Ai cũng cần lửa. Quốc gia nào cũng cần lửa. Lửa này không chỉ để đun nấu, để thắp sáng, còn làm được nhiều việc lắm, rất nhiều việc đại sự… Giờ ta nhận ra, nước lửa là sữa của đảo.
    Nhưng rồi Lý Nhất lại thở dài. Chàng nói đang có nguy cơ quân Bắc triều sẽ cướp đảo để cướp nước lửa. Chàng nói tới sẽ có chiến tranh. Chàng đang lo lắng thắng bại của cuộc chiến này. Và cả nỗi lo đứa con sắp sinh của Lý Thắm.
    Lý Nhất cầm tay Lý Thắm:
    -Ngày mai ta cho một thuyền về Kinh thành cấp báo với Hoàng thượng. Nàng có thể theo thuyền vào đấy sinh con…
    Lý Thắm:
    -Không được chàng… Em sinh con ở đây, bên chàng…
    Lý Nhất ôm vai Lý Thắm:
    -Nhưng sắp có binh đao, chiến trận, nàng hiểu chứ?
    Lý Thắm cương quyết:
    -Nếu binh đao chiến trận thì em cũng sẽ sinh con trong binh đao chiến trận.
    Lý Nhất nhìn vào mắt Lý Thắm, chàng hiểu, không thể nói gì hơn nữa. 

    23.
    Trong căn lều, Lý Nhất, Lý Thắm, Lý Đạt và cả Huệ Hương nữa cùng ngồi lại. Lần đầu tiên họ ngồi dưới ánh sáng cháy phừng phừng từ bao cát đẫm nước lửa được mang về.
    Lý Nhất dùng cái que, vạch lên cát:
    -Đảo này ta sẽ đặt tên là đảo Nước Lửa. Nó ở đây, cách đảo Ốc của Lý Đạt chỉ mấy dặm. Muốn chiếm đảo Nước Lửa, ắt quân Bắc triều phải chiếm đảo Ốc trước. Anh em đông đảo, nhưng ta chỉ có các ngươi là tin cẩn. Đây lại là việc cơ mật, không được ai tiết lộ. Lý Thắm đang bụng mang dạ chữa, ta cử Huệ Hương thay Lý Thắm cai quản nữ giới, lo cơm nước, lo chăm sóc thủy binh ở đảo Ốc nếu xảy ra binh đao. Lý Thắm ở lại, giữ liên lạc với ta để cấp báo vào cho bệ hạ. Ta và Lý Đạt mau mau mang thủy binh, dân binh, dồn hết về đảo Ốc, đảo Nước Lửa. Nếu quân Bắc triều cướp đảo, phải đánh ngay từ đầu.
    Lý Thắm lo lắng:
    -Đảo rộng thế, thủy binh ta chỉ chưa tới trăm người, vũ khí cung tên chẳng đáng là bao. Quân Bắc triều chắc chắn lớn mạnh, thế mạnh, lực mạnh, lại tham lam chiếm đảo, liệu đụng binh đao, ta có đủ sức không?
    Huệ Hương nói:
    -Em không biết gì về chuyện binh đao, chỉ biết ra đây, làm gì cũng làm, chết thì chết ở đây thôi, không bỏ đảo.
    Lý Đạt nắm tay Huệ Hương:
    -Nàng nói khiến ta rất vui.
    Lý Nhất nói:
    -Nước Việt ta luôn bị Bắc triều gây hấn, nhưng lần nào Bắc triều cũng thua. Bắc triều thua không phải Bắc triều yếu ta mạnh. Ta thắng vì ta đánh bằng thuật mẹo của cha ông ngàn đời truyền lại. Trận này không thể dùng binh đao chọi với binh đao, làm thế ta ắt thua. Không thể lấy lực lượng thủy binh chọi nhau với thủy binh nước họ. Làm vậy ta ắt cũng thua.
    Lý Đạt hỏi:
    -Đại ca đã nghĩ ra kế?
    Lý Nhất gật đầu.
    Lý Thắm nôn nóng:
    -Chàng và anh em ở đảo, sức mạnh chưa có, lại giữa biển cả, đường tiến, đường lui đều thế cùng, chàng phải rất cẩn thận.
    Lý Nhất nhìn ngọn lửa đang cháy phừng phừng:
    -Kế ta ở đây. Trong ngọn lửa này.
    Mọi người nhìn nhau vẫn không hiểu.
    Lý Nhất đứng dậy:
    -Sai thủy binh loan tin các đảo, tụ quân về đảo Ốc. Mỗi đảo chỉ giữ lại một ít người canh chừng, còn lại cả thuyền bè, lương thảo, vũ khí, lực lượng dồn binh về đảo Ốc, đảo Nước Lửa.
    Lý Đạt và Huệ Hương chạy nhanh.
    Lý Nhất nhìn Lý Thắm:
    -Ta đi, nàng ở lại phải giữ mình. Nếu có chuyện gì không được liều mạng. Việc của nàng là giữ đứa con trong bụng, việc của ta là giữ đảo, hai việc đều quan trọng như nhau. Nàng hiểu ý ta chứ.
    Lý Thắm nói:
    -Chàng cứ đi. Em biết mình phải làm gì để giúp chàng.
    Lý Nhất ôm Lý Thắm rồi bước nhanh ra khỏi lều.
    Những âm thanh vỏ ốc rú lên từng hồi dồn dập.
    Những bóng người chạy dưới ánh trăng.
    Tiếng kêu của vỏ ốc vang động, réo rắt, dồn đuổi từ người này sang người người khác, nối từ đảo này sang đảo khác.
    Biển lặng. Sóng lặng. Trăng sáng.
    Nhưng không gian thì đang căng ra trong tiếng vỏ ốc dồn dập, tiếng va chạm binh khí, tiếng mái chèo quạt nước…

    X    X
        X
    Lý Bật hằm hằm nhìn Tiểu Tiểu:
    -Nàng nói nữa đi..
    Tiểu Tiểu hất mắt lên:
    -Ta cũng như ngươi thôi, ham hố cả. Ngươi hợp tác với quan quân của ngươi cũng vì ham hố thôi. Ta nhìn vào đôi mắt ti hí của ngươi ta biết.
    Lý Bật cười cười:
    -Biết thì đừng lấy gì làm khó chịu với ta. Nàng chỉ cần cầu xin ta tha mạng, là ta tha mạng.
    Tiểu Tiểu nói:
    -Ngươi chỉ là kẻ tội đồ nước Việt, mạng của ngươi còn chưa lo được lại dám tha mạng ai?
    Lý Bật khẽ cười:
    -Nàng nói đúng lắm. Ta chỉ là tên tội đồ, mang án tử. Ta báo cho quan quân nước Việt đến đây là để bảo vệ ta và nàng. Vì nếu Bắc triều mang quân tới, nàng có bảo đảm rằng nàng sẽ sống?
    -Ngươi nói vậy là có ý gì?
    -Nàng quá ngu ngốc và khờ dại. Nàng nghĩ là Bệ hạ của nàng sẽ cho nàng sống, cho nàng giàu có sao? Quân Bắc triều ra đây chỉ hành động như thảo khấu, lấy cướp làm đầu, đã cướp thì phải mật, đã mật thì phải giết người diệt khẩu, truyền đời chuyện này xảy ra như thế, nàng không hiểu sao?
    Tiểu Tiểu tái mét mặt mày, ôm lấy chân Lý Bật:
    -Ngươi nói phải lắm. Ta là dân Bắc triều, chuyện giết người diệt khẩu như trở bàn tay. Nhưng ta vẫn tin là Khắc Ngôn của ta sẽ giữ thư mật của ta đưa tận tay Hoàng đế, không để vào tay Hứa Văn.
    Lý Bật cả cười:
    -Khắc Ngôn là tay chân của ai? Của Bệ hạ hay của Hứa Văn, nàng phải hiểu hơn ta chuyện này chứ?
    Tiểu Tiểu ngồi chết lặng.
    Lý Bật thì thầm:
    -Vì thế, nếu quan quân nước Việt làm gì trên đảo này, nàng cứ hợp tác, ngoan ngoãn. Ta cũng ngoan ngoãn. Còn sau đó thế nào thì ta sẽ trù liệu. Nàng hiểu không?
    Tiểu Tiểu gật gật đầu.
    Lý Bật búng ngón tay:
    -Nàng nghĩ ta lập công chuộc tội với nước Việt dễ vậy ư? Nàng nghĩ ta dễ dàng từ bỏ ham hố như nàng nói dễ thế ư? Nàng nghĩ rằng, ta dễ dàng quay đầu vào bờ nhanh thế ư? Không… Thế nên ta mới phải cần đến nàng. Nếu không cần đến nàng, ta sẽ cho mấy thủy binh kia giết nàng. Nàng hiểu ý ta chứ?
    Tiểu Tiểu gật gật đầu.
    -Nàng là nhân chứng của ta. Nàng hãy nhìn, hãy nghe, hãy thấy rõ những gì ta làm, để rồi chính nàng phải báo với Bệ hạ Bắc triều ta là ai. Nàng nhớ chứ?
    Tiểu Tiểu gật đầu.
    -Ta sẽ là Chúa đảo ở đây. Chúa đảo của Bắc triều hay của nước Việt, ta chưa nghĩ tới, nhưng ta phải là Chúa đảo ở đây. Nước Việt ta có câu này: Thà làm đầu gà còn hơn đít lợn. Nàng hiểu chứ?
    Tiểu Tiểu gật gật.
    -Rồi ở đây sẽ có binh đao, kẻ cướp đảo đánh nhau với kẻ giữ đảo. Nàng và ta phải đứng ở giữa. Ai thắng ta theo. Nàng hiểu ý ta chứ?
    Tiểu Tiểu gật gật.
    -Nếu theo Bắc triều, nàng phải xưng tụng ta. Nếu theo nước Việt, nàng cũng phải xưng tụng ta. Gió chiều nào mạnh ta theo, phía nào tạnh ráo ta theo, ở đâu có bóng mát ta theo, chỗ nào nước trong ta theo. Nàng hiểu ý ta chứ?
    Tiểu Tiểu gật gật đầu.

    X   X
       X
    Lý Đạt đã bố trí lực lượng xong ở đảo Ốc. Chàng tuyển chọn những thủy binh có kinh nghiệm, sử dụng tre nứa mang từ trong đất liền ra ghép lại thành nhiều bè nhỏ, mỗi bè hai người, có thể chèo nhanh sang đảo Nước Lửa khi có lệnh. Từ đảo Ốc sang đảo Nước Lửa rất gần, nhìn bằng mắt cũng có thể thấy người đi lại.
    Ở đảo Nước Lửa, Lý Nhất cũng đang cho các thủy binh triển khai các hướng đánh khi có quân Bắc triều tiến vào.
    Lý Nhất cho người đào sâu hơn cái giếng nước. Càng đào sâu, mùi khí hôi hám càng nồng nặc. Nhưng càng đào sâu lại không còn thấy cái thứ nước màu đen ấy nữa. Lý Nhất không nói cho ai biết việc này. Chàng nghĩ, cũng có thể là thứ nước màu đen ấy ở rất sâu, ngay trong ruột đảo. Nhưng sâu là tới đâu thì Lý Nhất cũng không biết. Nhưng rõ ràng không thể dễ dàng để có thể hút cái thứ nước ấy lên. Cảm giác như không khí nơi chỗ ngồi của mình có mùi khác lạ hơn chỗ khác, Lý Nhất quẹt lửa. Lửa bén vào không khí bùng lên ánh lửa xanh lét. Thế là hiểu, ở đây, nếu đào xuống, chất khí trong lòng đảo có thể bén lửa mà cháy. Khí này khi chưa bốc lên được thì nằm trong cát, nước nhiễm khí thì thành loại nước có thể cháy được. Mơ mơ màng màng những khám phá, Lý Nhất đi sang vị trí khác. Lại đào cái hố sâu trong cát, lại châm lửa vào không khí ở miệng hố, lại thấy có lửa. Khắp nơi trên đảo đều có khí bốc lên từ những hố cát và bén lửa. Lý Nhất ngồi lặng đi, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện của mình, vừa bối rối không biết trong lòng đảo chứa cái gì mà khí của nó thoát lên lại có thể bén lửa. Rồi trong sự mơ màng ấy, Lý Nhất ngờ ngợ nghĩ ra một phương cách ngăn chặn quân giặc. Chàng mừng lắm.
    X    X
       X
    Lý Thắm nhận tin từ thủy binh ở đảo Nước Lửa mang về, yêu cầu nàng và mọi người trên đảo cùng các đảo khác nhanh chóng gom thật nhiều vỏ ốc lớn, gom thật nhiều rồi nhanh chóng mang sang đảo Nước Lửa.
    Lý Đạt cũng nhận lệnh từ Lý Nhất, nhanh chóng cho thủy binh sang đảo Nước Lửa để đào hàng trăm, hàng ngàn hố cát ven chân đảo.
    Tiểu Tiểu ngơ ngác nhìn Lý Nhất hành động mà không hiểu có chuyện gì.
    Lý Bật thì ngồi một chỗ, im lặng không hé răng.
    Gần sẩm tối, Lý Nhất cho gọi Tiểu Tiểu đến:
    -Ta muốn hỏi ngươi lần nữa, ngươi tin là Hoàng thượng của ngươi sẽ cho thuyền ra cướp đảo? Hút nước lửa mang về?
    Tiểu Tiểu gật đầu.
    -Nếu mang được thứ nước này về, quan quân của ngươi mừng chứ?
    Tiểu Tiểu gật đầu.
    -Khi quan quân nước ngươi tới đảo, ngươi phải làm như không có ta ở đây, ra ngênh tiếp đàng hoàng, nhớ chưa?
    -Dạ nhớ.
    -Nếu ngươi có hành động gì làm quan quân của nước ngươi khả nghi, ta giết.
    -Dạ nhớ.
    Lý Nhất cho Tiểu Tiểu lui.
    Chàng nhìn về đất liền.
    Chàng mong Bệ hạ đã nhận được tin của chàng.
    Con thuyền rời đảo về Kinh thành đã mấy ngày, hướng gió này, biển lại êm, chắc thuyền đã vào tới nơi.