Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Tagged Under:

LỜI THỀ - TIỂU THUYẾT (Phần 4)

By: Vinh Nguyen Quang On: 12:56
  • Chia sẻ bài này >
  • 12.
    Cho tới khi con ngựa chiến của Hoàng Giáp lọt vào được cổng thành thì cả người và ngựa gần như kiệt sức.
    Nhìn thấy cái lá cờ báo việc đại sự từ cương giới, lính canh cổng thành vội vã mở cổng.
    Hoàng thượng cũng nhận được tin khẩn cấp từ Quan đại thần cơ mật.
    Hoàng Giáp bước liêu xiêu lên từng bậc thềm nội điện. Cho tới khi chàng đặt chân vào điện yết triều, Hoàng Giáp quỵ xuống, vẫn yếu ớt kịp hô Hoàng thượng vạn tuế.
    Hoàng thượng nhà Lý sai lính chăm sóc Hoàng Giáp khẩn cấp. Hoàng Giáp tạ ơn và xua tay:
    -Bẩm Bệ hạ, việc cấp báo này quan trọng hơn thể xác của thần…
    Hoàng thượng ân cần:
    -Khanh đi ngựa mấy ngày đường không nghỉ từ cương giới về đây, hẳn có chuyện chi nghiêm trọng? Lý Bật của ta đâu?
    Hoàng Giáp:
    -Bẩm Bệ hạ… Lý Bật tạo phản, đang đêm vượt biên giới mang bản đồ cơ mật dâng cho Hoàng thượng Bắc triều… Thần biết được việc này thì đã không kịp đuổi theo Lý Bật. Thần chỉ còn cách quay về cấp báo cho Bệ hạ, đặng soi xét…
    Hoàng thượng ra hiệu cho quan quân ra cả, chỉ còn đại quan cơ mật ở lại. Hoàng thượng hỏi Hoàng Giáp:
    -Bản đồ bố phòng cương giới của ta đã bị Lý Bật lấy đi, khanh chắc chứ?
    -Bẩm Bệ hạ, đó cũng là thứ Lý Bật đổi lấy vinh hoa phú quý cho việc tạo phản của mình.
    Quan cơ mật tâu:
    -Bẩm Bệ hạ, nếu quân Bắc triều có được vị trí bố phòng của ta, sớm muộn chi cũng cho quân đánh úp, lấn đất. Cương giới xa xôi, địa hình hiểm trở, binh lực ta còn yếu, nếu quân Bắc triều đánh chiếm bất ngờ, binh lính ắt sẽ hoảng loạn mà bỏ cương giới, thậm nguy thậm nguy thưa Bệ hạ.
    Hoàng Giáp tâu:
    -Bẩm Bệ hạ… Địa hình cương giới hiểm trở, Bệ hạ đã cho bố phòng rất kín kẽ, rất lợi hại, nhưng nếu cái lợi hại ấy rơi vào tay Bắc triều, binh lực ta e khó lòng trụ vững. Quân Bắc triều vốn lấy đông làm lực, coi mạng người như thân trâu ngựa, chết bao nhiêu cũng không nao núng, ta ít người lại bị bất ngờ, e nguy cấp. Thần cố chạy về báo cho Bệ hạ, mau mau tìm cách đáp trả. Tội Lý Bật trị lúc nào cũng được, bảo vệ cương giới mới là cấp bách, xin Bệ hạ soi xét.
    Hoàng thượng nhìn bản đồ:
    -Ta hiểu ý các khanh. Nay tình hình đã thế này, ta phải tương kế tựu kế.
    Đoạn Hoàng thượng kéo Quan cơ mật cùng Hoàng Giáp vào phòng riêng, bàn bạc, viết viết kẻ kẻ, rồi sai cho xe ngựa đưa Hoàng Giáp nhanh chóng trở lại cương giới ngay trong đêm, đồng thời bí mật điều thêm 3000 binh mã lặng lẽ đi đường tắt dồn hết về cương giới.
    Điều binh xong cũng đã tới canh hai. Quan đại thần cơ mật tấu:
    -Xin Hoàng thượng nghỉ ngơi. Việc ứng phó ở cương giới, theo thần thế là kịp thời. Hoàng thượng sáng suốt.
    Hoàng thượng im lặng tư lự:
    -Nếu Bắc triều có được bản đồ cơ mật, đánh úp ta để lấn đất, ta chống trả là một nhẽ, mà lần này giăng bẫy thì sói rừng sẽ sập bẫy, chuyện này không khó. Khó là vẫn vừa phải dẹp loạn ở cương giới, nhưng vẫn phải giữ quan hệ hai nước. Nước Việt ta đang yếu, trải qua nhiều binh đao, cần thời gian củng cố sức dân trăm họ.
    Quan cơ mật:
    -Bẩm Bệ hạ. Nhưng nếu nhân cơ hội này họ quyết lấy nước ta thì sao?
    Hoàng thượng nói:
    -Nếu họ quyết lấy nước ta thì đó là lẽ khác, khi đó chẳng cẩn thánh chỉ, bách tính trăm họ sẽ sống chết giữ cương giới, người Việt ta là vậy, chịu nhún nhường để mong hòa hiếu nhưng không khi nào chịu khuất phục.
    Quan cơ mật lại tâu:
    -Từ khi Hoàng thượng lên ngôi, đất nước bình an, trăm nhà một lòng theo Bệ hạ. Nước Việt bé nhưng không yếu, bách tính còn nghèo nhưng không hèn, quen đánh trận nhưng không muốn gây chiến, muôn lòng hướng về Bệ hạ. Cái mạnh của nước Việt nằm ở cái mạnh của Bệ hạ, càng lúc đất nước gian nan, dân nước Việt đều hướng về Bệ hạ. Bệ hạ đã gieo được niềm tin trong lòng bách tính thì phải giữ niềm tin ấy, lòng dân khi biết Bệ hạ làm gì cũng vì danh dự nước Việt, cũng vì tổ tiên nước Việt, hẳn bách tính chết cũng theo Bệ hạ đến cùng.
    Hoàng thượng:
    -Lý Bật tạo phản, nối giáo cho ngoại bang, tội này tru di tam tộc. Ta buồn đau vì bách tính sẽ nghĩ gì về quan đại thần của ta, đến như lên tới quan đại thần còn bán nước hại dân thì thử hỏi, lòng dân sao yên ổn. Tội này ta nhận với muôn dân trăm họ. Ta mù mắt không thấy hết ruột gan của hắn. Tai ta điếc không nghe lời can gián khi ta phong tước hàm cho hắn. Chi bằng ta ra cáo bạch cho chúng dân biết về Lý Bật, ta nhận lỗi với chúng dân, và ta hứa, bắt đầu từ Triều đình, phải làm sạch cỏ dại. Khanh hãy giúp ta soạn cáo bạch để chúng dân cùng biết lòng ta.
    Quan cơ mật:
    -Bẩm Bệ hạ, thần tuân chỉ.
    Hoàng thượng:
    -Khanh cũng cho soạn thánh chỉ, phong cho Hoàng Giáp làm quan đại thần trấn giữ cương giới.
    -Bẩm Bệ ha, thần tuân chỉ.
    -Bắc triều nước rộng, người đông, nhưng lòng người khó lường. Họ cười đấy mà đâm dao vào ta đấy. Họ hữu hảo đấy mà mắt ngó nghiêng khắp chốn. Họ ưỡn ngực tự xưng nước lớn mà hành vi lấn đất, hại người chỉ ngang bọn thảo khấu. Sau cái bắt tay của họ, mình phải dùng nước sạch rửa tay để thôi vương vấn. Sau lời hứa hẹn của họ, mình phải dụi mắt ba lần cho tỉnh ngủ để khỏi bị đầu óc mê muội. Bang giao thì phải bang giao, nhưng đừng quên soi xét, cảnh giác. Cái gì xấu, họ sai bề tôi hành động, tránh xấu cho triều đình. Ta phải biết, đánh bề tôi nhưng phải cho quảng đại thiên hạ các nước biết dã tâm của họ. Ấy là lấy độc trị độc.
    -Bẩm Bệ hạ, thần nhớ lời Bệ hạ.
    -Hãy làm cho Bách tính tự hào về nước Việt, muốn vậy, phải làm cho Bách tính tự hào về Triều đình. Ta là Hoàng thượng, các Khanh là quan đại thần, trăm thứ quyền lực do Triều đình nắm giữ, nhưng là nắm giữ cho dân không phải nắm giữ cho riêng mình. Ta và các khanh đều là con dân nước Việt. Đã là con dân thì phải trung hiếu. Kẻ nào phạm điều này, kẻ đó phạm trọng tội. Dù ta là Hoàng thượng, nếu phạm điều này cũng phạm trọng tội. Khi dân chúng quay lưng với triều đình, nước nguy. Khi dân chúng bằng mặt không bằng lòng với triều đình, nước nguy. Nước nguy thì yếu. Nước yếu thì dễ mất. Ta lại đang ở bên nước lớn, trăm họ phải nhớ, một phút sa chân, sẩy chân, nước mất.
    Canh năm.
    Hoàng thượng thiết triều.
    Hoàng thượng thông báo việc Lý Bật.
    Các quan trong triều nhìn nhau.
    Nhất nhất đề nghị Bệ hạ ra thánh chỉ tru di tam tộc.
    Hoàng thượng nói:
    -Luật nước ai cũng phải theo. Tru di tam tộc là việc phải làm. Nhưng lúc này việc giữ cương giới còn quan trọng hơn nhiều. Lý Bật tạo phản, nhưng Bắc triều chưa cho ta biết theo đường công khai, ta chưa nên động. Nay ta cần các khanh hãy lấy gương Lý Bật soi, ăn cơm Việt, hưởng bổng lộc nước Việt, rồi quay lưng tạo phản, có thể sướng cái thân mình mà làm hệ lụy đến con cháu, tổ tiên mình, phỏng được gì, ích gì, sướng vui gì? Dù là quan đại thần, mà tạo phản, thì người ta may lắm cũng chỉ coi như con trâu con chó, không đường đường chính chính nữa, liệu mừng lắm sao? Các khanh hãy tự răn mình, nếu có bất mãn hãy nói với ta, nếu có bất đồng thì gặp ta cùng đàm đạo, nếu có bất chí thì cũng tự nói ra, cái gươm trong bụng giấu mãi cũng lòi ra, cái lòng xấu khéo léo lắm thì cuối cùng cũng bị lộ. Làm quan nước Việt, đặt thể diện lên trên, đặt tự kiêu tự đại xuống dưới, có thế dân mới yêu, dân yêu thì mới kính, dân kính thì mới theo. Các khanh nghe ta nói đúng không?
    -Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế.

    13.
    Hứa Văn cả cười:
    -Bẩm Bệ hạ quá khen, đó chỉ là cái mẹo vặt của thần thôi.
    Hoàng thượng Bắc triều gật gù:
    -Khanh nói phải, đôi khi cần cái mẹo vặt mà ra việc lớn.
    Quân đại thần hùa theo:
    -Theo cái lý của Quan đại thần Hứa Văn, e rằng sẽ làm cho hoàng đế nước Việt khó xử.
    Hoàng thượng phẩy tay:
    -Ta nghĩ, cái mẹo này của Hứa Văn là phải ban thưởng. Ta cướp đảo của nước Việt mà nước Việt không lu loa kêu được là ta cướp đảo, ấy là khôn ngoan. Nay ta ban thánh chỉ, thôi không đưa Lý Bật về nước Việt để chịu tội, tức là ta đã ban sự sống cho hắn. Lại sai hắn ra đảo Cát vàng, trú ngụ ở một đảo lớn nhất, lại ban cho nhà cửa, thuyền bè, lương thảo, lại ban cho dân binh của ta đóng giả người Việt. Với các nước, ta nói đó là đảo của người Việt, do quan đại thần nước Việt trấn giữ, với ta, Lý Bật ắt phải phục tùng. Rồi dần dà, từ một đảo, ta cho Lý Bật lấn thêm hai đảo, ba đảo, âu cũng là thuận ý trời, chẳng mấy lúc đảo cát vàng sẽ thuộc về Bắc triều mà không ai nghi ngờ, không ai bắt bẻ, không nước nào phản kháng, còn nước Việt thì chỉ còn ôm mặt mà khóc, ai dè người nước Việt lại đi xâm chiếm đất đai nước Việt. Khá khen, Khá khen.
    Hoàng thượng và các quan trong triều cười rất to, đắc chí.
    Đột ngột, có tiếng kêu lớn:
    -Bẩm Bệ hạ, tin cấp báo, tin cấp báo.
    Hoàng thượng:
    -Nói ta nghe.
    -Bẩm Bệ hạ, theo lệnh Bệ hạ, quân binh vùng cương giới với nước Việt nhắm vào bản đồ cơ mật do Lý Bật dâng lên, đã bí mật bao vây, đặng tiêu diệt quân binh phòng thủ nước Việt. Nào hay, gần 3 ngàn quân binh của ta đều sập bẫy của quân binh nước Việt, không ai sống sót.
    Hoàng thượng nhìn các quan đại thần.
    Không ai dám hé lời.
    Quan cơ mật tấu:
    -Bẩm Bệ hạ, việc này chắc là Lý Bật đã…
    Hoàng thượng:
    -Im. Đừng thấy thất bại mà vội nghi ngờ hắn. Hắn không dám làm chuyện đó.
    Hứa Văn nói:
    -Bệ hạ sáng suốt. Lý Bật đã tạo phản nước Việt, can cớ chi mà gian dối với triều đình ta. Chẳng qua đây là do Hoàng đế nước Việt biết trước, cảnh giác bày binh bố trận lại mà quân ta thì ngu ngốc, bảo đánh là đánh, bảo lấn là lấn, ỷ vào lệnh Bệ hạ, không quan sát, không dò xét, thua là phải, chết là phải.
    Hoàng thượng lẩm bẩm:
    -Các khanh nhìn đấy mà làm. Nước Việt bé mà khôn ngoan. Không phải cứ dùng sức mạnh mà lấn được. Bãi triều.
    Còn lại Hứa Văn.
    Hoàng thượng hỏi:
    -Ta bị vố đau quá.
    Hứa Văn an ủi:
    -Không có sao Bệ hạ. Âu cũng là chuyện đã rồi.
    -Ta mất 3.000 binh lính.
    -Bẩm Bệ hạ, thần biết lòng bệ hạ đau buồn nhưng việc lớn vẫn đang phải làm…
    -Lúc nào Lý Bật có thể xuất bến?
    -Bẩm bệ hạ, thần đã cho chuẩn bị kỹ lưỡng. Đợi lệnh Bệ hạ.
    Hoàng thượng:
    -Để ta xem xét. Người lui đi.
    Hứa Văn ra.
    Hoàng thượng tư lự. Quan cơ mật khép nép bước vào:
    -Bẩm Bệ hạ…
    -Việc gì?
    -Lý Bật xin gặp chào từ biệt bệ hạ.
    Hoàng thượng nhếch mép cười.











    14.
    Lý Thắm ngân ngấn nước mắt, nhìn Đô tướng Lý Nhất:
    -Còn hy vọng chứ chàng?
    Lý Nhất mắt vẫn hướng về phía đất liền, thở dài:
    -Hy vọng thì còn. Chỉ e Triều đình có chuyện chi?
    -Chàng nói thế… là có ý nói Triều đình bỏ rơi chúng ta.
    -Không. Bỏ rơi thì không. Hoàng đế anh minh, ngay cả một người dân đui què mẻ sứt Người cũng không bỏ rơi, huống hồ là ta, là bãi đảo cát vàng nơi xa ngái này, vùng cương giới quan trọng đến nhường nào.
    -Ngày nào chàng cũng thả xuống biển những mảnh ván khắc thư tín của chàng cầu mong Hoàng đế nhận được. Trên biển kia đã có bao nhiêu lá thư như vậy trôi đi đâu, trôi về đâu? Ít ra thì cũng có người nhặt được mà tấu dâng lên Hoàng thượng chứ…Hay là lần nữa, ta thử mạo hiểm lại tìm cách đóng thuyền, ghép thuyền, lại cử người vượt biển mà vào?
    Lý Nhất ôm vai Lý Thắm:
    -Đừng mạo hiểm nữa. Lần trước đã cho đi năm người, vẫn biệt vô âm tín, nay không thể nữa. Trên đảo chỉ còn chừng này người, phải giữ nàng ạ…
    Họ im lặng.
    -Hay là Triều đình có chuyện chi?
    Lý Nhất lại tự hỏi.
    Lý Thắm không nói gì nữa, im lặng lau nước mắt.
    -Trên mỗi đảo, ta đã chôn mốc giới, đã khắc chữ Đại Việt, thế là việc ta hoàn thành. Ít ra thì từ nay, những thuyền buôn qua lại hoặc có kẻ ngang tàng nào đặt chân lên những đảo cát vàng này đều nhìn thấy mốc giới nước ta. Việc này làm ta thỏa lòng. Chỉ e Hoàng thượng vẫn chưa nhận được tin tức, lại nghĩ bọn ta đã bị vùi thây trên biển cả vì sóng to gió lớn, chưa dám cử đội thủy binh nào khác ra thay thế. Ta e vậy thôi, nhưng ta tin thư tín của ta sẽ đến được tay Hoàng thượng.
    Lý Nhất vuốt ve mái tóc của Lý Thắm, an ủi:
    -Dù có muốn vào đất liền, ta cũng không thể. Chi bằng an phận, tiếp tục ở lại, làm cho trọn đạo vua tôi, hàng ngày tuần đảo, giữ đảo, kiếm đủ cái ăn, đợi ngày Hoàng thượng ban chỉ cho anh em trong ấy ra, cho đàn bà ra, thể nào đảo cũng vui vầy, góp mặt dân chúng trăm họ.
    Lý Thắm áp sát gương mặt mình vào gương mặt Lý Nhất:
    -Chàng nói với em vậy, an ủi em vậy, nhưng em biết chàng rất buồn, có phải vậy không?
    Lý Nhất cười to, cười rất to, tiếng cười của chàng khiến cho những con còng gió hốt hoảng bỏ chạy.
    Còn Lý Thắm thì đầm đìa nước mắt.
    X   X
      X
    Hoàng thượng nhà Lý  rưng rưng cảm động, hai tay nâng niu mảnh ván khắc nhằng nhịt những chữ, nói trong nước mắt:
    -Ôi Đô tướng Lý Nhất của ta, khanh vẫn tưởng ta chưa nhận được tin báo, khanh vẫn tưởng con thuyền của khanh cho vào đất liền đã không tới được nơi, nên ngày ngày khanh vẫn cứ viết thư tín trên những mảnh gỗ này gửi ta. Thư nào ta đọc cũng thấy rõ lòng khanh với ta. Thư nào ta đọc cũng khắc dấu tấm lòng trung thành của khanh nơi đảo xa giữa trùng trùng biển cả.
    Đô thống tướng quân tâu:
    -Bẩm Bệ hạ… Xin Bệ hạ ra thánh chỉ để đạo quân có thể xuất bến, ra với Đô tướng Lý Nhất. Thủy binh đã sẵn sàng. Dân binh đã sẵn sàng. Các nữ nhi cũng đã sẵn sàng. Thuyền bè, lương thảo, tất cả đã sẵn sàng, chỉ đợi Bệ hạ ra lệnh…
    -Ta biết. Nhưng đây là lá thư mới nhất của Đô tướng Lý Nhất khắc lên ván thuyền gửi ta. Các khanh hãy đọc ta nghe đã.
    Quan cơ mật tuân chỉ, cầm mảnh ván từ tay Hoàng thượng, nâng lên ngang mặt, tiếng đọc sang sảng.
    -Bẩm Bệ hạ. Thần không còn nhớ đây là lần thứ bao nhiêu thần khắc chữ thành thư tín gửi vào cho Bệ hạ. Phụng chỉ Bệ hạ ra thám sát, cắm mốc giới trên dải đảo cát vàng, mọi việc thần đã chu tất. Trên hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ ở đây, đảo nào cũng được thần cắm mốc giới hai chữ ĐẠI VIỆT. Ơn đức Bệ hạ đã giúp thần vượt qua bao sóng to gió lớn, dù phải bỏ mạng mấy trăm con người, nhưng may mắn cho thần, cuối cùng việc Bệ hạ giao thần cũng đã hoàn thành. Cắm được mốc giới thì cần người giữ gìn. Cần thủy binh. Cần dân binh. Cần thuyền lớn. Cần lương thảo. Cần dụng cụ đánh cá. Cần một cuộc sống lâu dài. Thần trộm nghĩ, nếu không lập làng lập ấp ở đây, hẳn khó lòng giữ đảo được yên ổn. Cuộc sống sướng khổ là ở chí, ở lực, ở sức của muôn nhà. Đất đai tổ tiên không thể bỏ không. Xin Bệ hạ ra thánh chỉ để Triều đình có thể đưa người ra, vừa giữ đảo vừa làm ăn sinh sống.  Dải đảo cát vàng nơi thần tới là những cồn cát nằm giữa biển, chạy từ Đông Bắc qua Tây Nam; đống cao dựng đứng như vách tường, bãi thấp cũng ngang mặt nước biển, mặt cát khô rắn như sắt, rủi thuyền đụng phải hẳn tan tành; bãi cát rộng hàng trăm dặm, chiều dài thăm thẳm chẳng biết bao nhiêu, mắt nhìn mù tít chẳng có cây cối nhà cửa. Nếu thuyền bị trái gió, trái nước mà lạc vào, dẫu không tan nát cũng không gạo không nước, trở thành ma đói mà thôi. Từ đây vào tới đất liền Đại Việt  ta khoảng 7 ngày đường, chừng 700 dặm. Nhiều đời trước, quốc vương nước Việt ta hàng năm từng sai thuyền đánh cá đi dọc từng bãi cát, lượm vàng bạc, khí cụ của các thuyền hư hỏng dạt vào. Dù là ngàn trùng hiểm trở, nhưng mùa này, hướng gió này, hẳn có thể ra khơi, miễn là thuyền lớn, đóng chắc, tay chèo vững là đi tới nơi về tới chốn. Thần mong ngóng từng ngày. Xin Bệ hạ mau mau ra sắc chỉ.
    Hoàng thượng gật gù, mãn nguyện, nói:
    -Đừng để Đô tướng Lý Nhất đợi lâu hơn nữa. Ta ban chỉ mau mau lập đàn tế, chuẩn bị thuyền bè, chuẩn bị thủy binh, chuẩn bị dân binh, làm lễ xuất bến ra khơi.
    Triều đình náo nức nghe sắc chỉ của Bệ hạ.
    Ba thủy binh của Lý Nhất nghe tin thì vui mừng khôn xiết. Họ được phép về từ biệt gia đình để lại ra đảo.



    15.
    Đêm ấy, Hứa Văn cầm tay Lý Bật dẫn lên một con thuyền lớn.
    Hứa Văn nói:
    -Hoàng đế ta đã tha chết cho ngài, nay lại tin cậy giao ngài thuyền bè, lương thảo, dân binh, phong tước cho ngài trấn giữ ngoài đảo xa, ngài thấy sao?
    Lý Bật cả cười:
    -Đảo ấy ta từng biết. Cũng nằm trong vùng biển gần đảo của Đô tướng Lý Nhất nước Việt, vàng bạc châu báu nhiều vô kể. Ta đã từng xin hoàng đế nước Việt ra đảo này mà không được, nay lại được Hoàng đế Bắc triều y thuận, lòng ta phơi phới như buồm căng gió, ơn ấy ta không quên.
    Hứa Văn hỏi:
    -Hôm ngài vào từ biệt Hoàng đế ta, bệ hạ nói sao?
    Lý Bật nói:
    -Bệ hạ nói ta phải nhớ, ta là người nước Việt.
    -Đúng vậy.
    -Bệ hạ dặn ta, con dân do bệ hạ sai theo ta phục dịch, cũng đều là người nói tiếng Việt như tiếng mẹ đẻ, coi họ như người nước Việt.
    -Đúng vậy.
    -Bệ hạ dặn ta, hòa thuận với Đô tướng Lý Nhất, không gây hấn chi. Hãy coi đây là việc của người Việt ra đảo làm công việc của người Việt, như Lý Nhất.
    -Đúng vậy. Nhưng chí ngươi thuộc Bắc triều, mạng sống của ngươi thuộc Bắc triều. Bắc triều dung dưỡng ngươi thì ngươi phải một mực trung thành. Biển lớn, mạng bé, chỉ cần ngươi trở mặt, thân xác ngươi chẳng còn mà danh tiếng cũng chìm lấp giữa muôn trùng sóng cả.
    Lý Bật khúm núm:
    -Ta biết, ta biết điều đó.
    Hứa Văn đưa Lý Bật xuống thuyền. Cả trăm thủy binh và dân binh cúi rạp chào đón.
    Lại có cả vũ khí, cung tên.
    Lại có cả lều bạt, khung nhà, tấm lợp.
    Lại có cả lương thảo.
    Lại có cả nữ tì.
    Lý Bật ngây ngất, cười cười, gật gật, đầu óc lâng lâng, tưởng đang cưỡi trên mây.
    Hứa Văn nói:
    -Rồi ta cũng sẽ tới thăm ngài. Muốn gì nữa ta sẽ gửi ra. Muốn thêm lương thảo, vũ khí ta sẽ gửi ra. Muốn gái đẹp nữa ta cũng sẽ gửi ra. Bệ hạ tin cậy ở ngài, ngài nhớ mà hoàn thành sứ mệnh.
    Lý Bật từ biệt Hứa Văn, đoạn, lệnh cho thuyền dong buồm hướng về biển khơi.

    X    X
        X
    Lý Nhất lặn một hơi dài xuống tận đáy biển. Lạ quá, lạ quá, khúc eo biển này, gần cồn cát vàng nửa chìm nửa nổi giữa biển, không hiểu sao chìm đắm chồng chất rất nhiều thuyền bè. Lý Nhất nhào lên khỏi mặt biển, ới gọi anh em tới.
    Lý Nhất nói:
    -Dưới đáy biển ở đây chồng chất thuyền bè bị đánh đắm, thuyền vẫn nguyên, đồ đạc, hàng hóa vẫn nguyên, thế tức là không phải do bão biển, không phải do giông tố, vậy tại sao thuyền bè cứ qua chỗ này thì bị nhấn chìm.
    -Có thủy tặc thưa Đô tướng.
    -Hay biển này có quỷ quái thưa Đô tướng?
    Lý  Nhất lắc đầu:
    -Ta không tin vào ma quỷ. Ta chỉ phân vân vì sao thuyền bị nhấn chìm dễ quá. Cả thuyền bị kéo xuống tận đáy. Dưới đó chỉ là đá, lớp lớp những tảng đá màu đen. Rất khó hiểu. Hiểu theo ma quái cũng được vậy. Thuyền lớn mới chìm, thuyền bé không chìm, vậy là thế nào?
    Anh em thay nhau lặn sâu xuống quan sát.
    Một người nói:
    -Bẩm Đô tướng, coi như khúc biển này là cái bẫy.
    Lý Nhất bước tới:
    -Người nói thế có nghĩa gì?
    -Bẩm Đô tướng, nếu nhỡ có thuyền bè các nước đe dọa ta, ta lừa cho chúng vào tới eo biển này là sẽ bị thủy quái nhấn chìm.
    -Được. Ý ngươi hay lắm. Nhưng ta vẫn muốn biết, vì sao thuyền bị nhấn chìm? Các ngươi không tìm được nguyên cớ sao?
    Bỗng nghe tiếng la thất thanh.
    Mọi người hốt hoảng lao tới. Trên biển, một thủy binh giãy giụa la hét.
    Lý Nhất và mọi người lao xuống.
    Người thủy binh ấy đang bị một lực hút ma quái cứ kéo dúi xuống sâu trong đáy biển, giẫy mãi không thoát được.
    Lý Nhất bơi nhanh tới. Viên thủy binh sắp chết ngạt. Lý Nhất nhìn thấy rõ ràng viên thủy binh đang bị một sức mạnh vô hình kéo trì xuống đáy, không cách gì có thể thoát ra được.
    Lý Nhất cầm tay viên thủy binh, chàng cũng lập tức bị sức mạnh vô hình kéo trì xuống.
    Lý Nhất buông tay. Chàng nhìn viên thủy binh đang chìm nhanh và phát hiện, hình như tên thủy binh đang ôm cái gì đó ở trước ngực.
    Lý Nhất lặn nhanh xuống, dùng sức mạnh, đạp chân cho bay cái thùng sắt mà tên thủy binh đang ôm trước ngực ra khỏi thân thể anh ta. Và ngay lập tức, thùng sắt bị hút nhanh xuống tận đáy còn tên thủy binh thì được Lý Nhất kéo lên bờ.
    Lý Nhất ngờ ngợ đã nhận ra một nguyên do.
    Lý Nhất hỏi tên thủy binh:
    -Vừa rồi, nhà ngươi ôm cái thùng sắt ấy đựng gì
    Tên thủy binh mặt mày tái mét, lo sợ thưa:
    -Bẩm Đô tướng, hôm qua con tìm thấy  một  con voi bằng ngọc rất đẹp, định làm của riêng. Nhưng sợ Đô tướng và anh em nhìn thấy nên lên bờ tìm cái hộp sắt giấu con voi ngọc rồi ra đây lặn xuống, định cất giấu thì chẳng may bị nạn.
    -Ta hiểu rồi.
    -Bẩm Đô tướng. Tội tham lam của con đáng chết.
    Lý Nhất nói:
    -Lần này ta tha mạng ngươi, nhưng nói ta nghe đi, có cái gì kéo ngươi chìm nhanh xuống đáy?
    -Con như bị ai đó kéo xuống đáy, vẫy vùng không lên được.
    -Ta hiểu rồi.
    -Bẩm Đô tướng. Tới khi Đô tướng đạp cái thùng sắt ấy ra khỏi người con, thì con không cảm thấy sức hút ấy nữa.
    Mọi người lặng lẽ nhìn nhau, vừa ngạc nhiên, vừa khiếp hãi.
    Lý Nhất cầm một thanh sắt lớn:
    -Các ngươi đi với ta.
    Lý Nhất sai hai thủy binh cầm thanh sắt bơi lại gần chỗ eo biển. Ai cũng lo sợ, không muốn đi.
    Lý Nhất nói:
    -Các ngươi sợ thì để ta đi vậy.
    Lý Nhất cầm thanh sắt bơi nhanh ra eo biển. Chàng chưa kịp lặn thì bất chợt chàng bị nước xoay tròn và hun hút kéo xuống nhanh như chớp. Chàng vội vàng buông thanh sắt. Thanh sắt lao vun vút xuống đáy, cắm phập vào lớp đá đen còn Lý Nhất thì phóng người lên nhẹ như không.
    Anh em chạy tới.
    Lý Nhất ôm choàng lấy anh em:
    -Ta biết rồi. Ta biết rồi. Ta biết rồi…
    Và chàng cười ha hả.














    16.
    Từ khi lên ngôi, có lẽ đây là lần đầu tiên Hoàng đế nhà Lý mới tổ chức một ngày lễ lớn đến như vậy. Kinh thành suốt nhiều ngày náo nức thực hiện chỉ dụ của Hoàng thượng, giăng đèn kết hoa, lập đàn tế ở ngay cửa sông ra biển. Lại sai lính trang trí thật nhiều cờ xí rực rỡ trên đoàn thuyền 5 chiếc được đóng lớn. Lại sai nhiều đoàn ca vũ thay nhau múa hát dọc đường dẫn xuống bến thuyền. Lại sai các quan địa phương gần Thăng long mở đường cho dân chúng tới dự lễ. Lại sai xây dựng một giàn cao đặt nơi làm tế lễ. Ngày đêm các phường hát, phường múa tập những động tác múa lễ theo hướng dẫn của các thầy biện lễ. Lại sai làm hình nhân, nam có, nữ có, xiêm y lộng lẫy. Lại sai chuẩn bị nhiều bó tre. Chưa tính đến chuyện trước đó nào lương thảo, nào cung tên, nào vật dụng, nào gỗ ván, nào tre nứa, nào đồ gốm, lần lượt chuyển xuống chất đầy trong từng thuyền. Dân chúng đổ về kinh thành đông không tính xuể.
    Trong lần thiết triều bàn về việc làm lễ xuất quân ra đảo cát vàng, Hoàng thượng nói:
    -Ta nghĩ rằng, không giống như những ngày lễ trong nước, ngoài việc phải lo thật chu đáo, thật vui vẻ, thật náo nhiệt, lần xuất binh này là để gây trong lòng dân chúng niềm tự hào về nước Việt. Tiễn thủy binh, dân binh ra cương giới xa xôi, ra nơi hiểm nguy, bảo vệ đất đai tổ tiên, không thể làm đơn giản mà được. Trước là cầu xin trời đất, Phật tổ yểm trợ, trời yên biển lặng, đi tới nơi, về tới chốn. Sau nữa là cũng nhân đây cho các nước lân bang biết về sức mạnh của nước Việt, ý chí của con dân nước Việt trong việc bảo vệ cương giới. Làm thế, người đi thì vui, lòng yên, tâm yên, cố sức cố lòng hoàn thành bổn phận, người ở lại thì lấy đó làm gương, đặng noi theo mà dựng xây nước nhà bền vững. Nay chiểu theo tấu trình của các thần chuyên coi về địa lý, về thời tiết, về hướng gió, hướng sóng, ta phê chuẩn lệnh xuất bến.
    Chuyến đi này có 300 thủy binh cùng vũ khí cung tên đầy đủ, thêm 200 dân binh gồm 100 dân binh nam, 100 dân binh nữ đã được tuyển chọn.
    Rồi ngày lễ xuất quân cũng tới.
    Trên 5 con thuyền đỗ san sát nhau, cờ xí tung bay, mặt người rạng rỡ, dân binh, thủy binh đứng trên thuyền, hừng hừng khí thế, nom đẹp như tranh vẽ, nom oai phong lẫm liệt, khí thế bừng bừng.
    Nắng vàng rực rỡ. Trên giàn cao, Hoàng thượng là chủ lễ.
    Quan quân xếp hàng ngay ngắn.
    Binh lính đứng nghiêm, mắt hướng thẳng về phía biển khơi.
    Nhìn không khí ấy, ai ai cũng thấy lòng dạ lâng lâng, muốn hét lên, muốn hát lên, muốn gào lên vì tự hào, vì sung sướng.
    Hoàng thượng đứng trên cao, dưới là cờ mang chữ ĐẠI VIỆT, tiếng Hoàng thượng nghe như sấm rền:
    -Phụng mệnh trời đất, ta, Hoàng đế Đại Việt, xin với tổ tiên, Phật tổ, xin với trời này, đất này, hãy yểm trợ cho đoàn thuyền của nước Việt ra nơi cương giới, đi là tới, biển yên sóng lặng, muôn người như một, giữ vững cương giới ngoài biển khơi. Nước Việt ta ngàn đời nay chỉ biết đến hòa hiếu, chỉ mong muốn bình yên, trăm họ đồng lòng, không muốn gây hấn với ai, không muốn đầu rơi máu chảy với ai, một lòng một dạ hướng về tổ tiên, gây dựng cuộc sống. Nước Việt ta ngàn đời nay coi đất đai tổ tiên để lại là máu thịt. Kẻ nào xâm lấn, trăm họ không khoan dung. Kẻ nào cướp phá, bách tính ta không tha thứ. Nay ta ban Thánh chỉ, xuất  thủy binh, dân binh ra cương giới giữ đảo cát vàng. Các ngươi đi, lấy cái gốc Việt làm chính đạo, lấy cái phẩm hạnh Việt làm khuôn phép, có chết thì chết ở ngay mốc giới, dù gặp muôn trùng bão tố cũng không nao núng, dù gặp ngoại bang vây bủa cũng không lùi bước, sống thì giữ đất, chết thì thành hồn vía con dân nước Việt, sống cũng ngẩng cao đầu mà chết thì cũng vì trăm họ mà không hổ thẹn. Ta ban lệnh xuất binh.
    Cả vạn người hô to:
    -Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế.
    Rồi bắt đầu là lễ tế của các thầy cúng.
    Những hình nhân làm bằng gỗ được thả xuống biển trong tiếng trống, tiếng chiêng, trong tiếng khấn vái, trong hương khói, những mong các hình nhân gánh họa thay cho những thủy binh, dân binh chuẩn bị ra khơi.
    Rồi những bó tre được trao cho những người trên thuyền, chết thì bó thân xác trong những thân tre này, thả trên biển đặng về với quê cha đất tổ.
    Rồi Hoàng thượng cầm một chung rượu, tới từng người, tất cả cụng ly rượu tiễn của Hoàng đế ban.
    Rồi tiếng tù và vang lên từng hồi dài.
    Từng con thuyền từ từ rời bến.
    Người dân khắp bốn mặt kinh thành ai cũng muốn ào xuống bến thuyền để tiễn người ra đi.
    Tiếng nhạc lễ vang ngân như lời chào, như tiếng gọi.

    X   X
      X
    Suốt mấy ngày đêm trên biển, Lý Bật say trong rượu ngon gái đẹp. Đến lúc chiều tà thì lính canh bước vào:
    -Bẩm Đại thần, hình như trước mặt đã là đảo cát vàng.
    Lý Bật nhoài người ra cửa sổ căn phòng ngủ trên thuyền, ngó nghiêng. Mờ xa đã là dải đảo cát vàng, ẩn hiện trong áng chiều tà.
    Lý Bật vùng dậy, chỉnh sửa lại y phục rồi ra lệnh cho binh lính trên thuyền chuẩn bị.
    Lý Bật lẩm bẩm:
    -Ta mong ngày này từ lâu lắm rồi.
    Lý Bật không sợ gặp Lý Nhất. Vốn là quan đại thần trong triều, Lý Bật hiểu, trong tay Lý Nhất giờ chỉ có mấy mống người, vũ khí cung tên không có, sức vóc ấy làm sao ngăn được Lý Bật.
    Lý Bật nhớ lại cảnh hắn vẫn thường mê mẩn trước những thùng gỗ đựng đầy vàng bạc ngọc ngà mà Lý Nhất gửi vào. Như thế là trên đảo còn nhiều lắm, nhiều lắm. Lý Bật sẽ cho gom hết lại làm của riêng. Hắn sẽ là Chúa đảo. Hắn sẽ xây dựng đảo thành một lãnh địa, thuyền buôn đi lại phải nhất nhất cống nộp. Rồi hắn sẽ giàu hơn cả hoàng đế Bắc triều. Rồi hắn sẽ lại được vênh váo. Hắn sẽ dùng tiền, dùng vàng tuyển mộ binh lính, sắm sửa cung tên, không khéo lại còn thành lập cả một vương quốc ở đây, hùng mạnh cát cứ giữa biển đông, Bắc triều cũng nể sợ mà Đại Việt cũng hoảng hồn.
    Hóa ra không chỉ là một hòn đảo. Hàng trăm hòn đảo kéo dài cả mấy trăm dặm, nhìn vượt ra cả ngoài tầm mắt.
    Lý Bật sai lính hạ buồm để giữ bí mật. Hàng chục tay chèo lặng lẽ đẩy thuyền chui vào dần trong đêm tối vừa buông xuống.
    Lý Bật hỏi tên cầm lái:
    -Mấy canh giờ nữa tới nơi.
    -Bẩm. Nhìn vậy nhưng còn xa, phải đến canh ba mới tới đảo.
    -Hay lắm. Canh ba càng tốt, như thế là không ai biết thuyền ta cập bến.
    -Bẩm. Nói như ngài, trên đảo còn có người?
    -Mày ngu si vậy. Không có người thì ta ra xâm chiếm làm gì?
    -Nhưng thần nghe nói, đây là đảo của người Việt, còn ta thì đóng giả người Việt.
    -Đúng thế.
    -Nhưng ngài thực sự là người Việt sao phải đóng giả là người Việt?
    Lý Bật chộp tay vào mặt người cầm lái:
    -Mày câm mồm. Tao là người Việt nhưng giờ tao đã là quan đại thần của hoàng đế các người. Ta sẽ là Chúa đảo ở đây, ta cướp đảo người Việt để làm Chúa đảo phụng sự cho Hoàng đế các ngươi, hiểu không?
    -Bẩm. Thần trộm nghĩ, nếu để phụng sự thì ngài có thể phụng sự Hoàng đế nước Việt không được sao?
    Lý Bật rên rỉ:
    -Sao đại quan Hứa Văn lại có thể sung cho ta những binh lính ngu ngốc thế này hả trời.
    Người cầm lái im lặng, thôi không thèm hỏi nữa.
    Nhưng Lý Bật lại hỏi:
    -Người nói ta nghe. Nếu thuyền gặp biển động, bão tố, làm sao thoát thân?
    Người cầm lái nói:
    -Bẩm. Nếu việc đó xảy ra, ngài có thể bám theo những bó tre chuẩn bị sẵn trên thuyền, sóng sẽ đưa ngài vào được đất liền Chính quốc mình.
    -Sao nhà người biết chắc vậy, nếu không về chính quốc mà về nước Việt thì sao?
    -Bẩm. Hướng gió, hướng sóng này, chắc chắn là về chính quốc.
    Lý Bật gật gù rồi tự an ủi:
    -Nói là nói thế, thuyền này bão tố nào xô ngã được.
    Đêm đen mù mịt. Con thuyền vẫn lù lù tiến vào bờ đảo. Lý Bật không ngủ được, cứ đi đi lại lại.
    Hắn nghĩ tới cảnh gặp Lý Nhất, lại nghĩ tới cảnh Lý Nhất và binh lính sụp lạy dưới chân hắn xin tha mạng. Hắn lại nghĩ, nếu Lý Nhất không biết gì, lại tưởng hắn được Hoàng thượng nước Việt sai hắn ra trấn giữ đảo, thì e Lý Nhất và binh lính sẽ xiết bao mừng rỡ khi gặp mặt hắn. Hắn lại nghĩ việc ngay lập tức sai Lý Nhất đưa nộp toàn bộ những vàng bạc ngọc ngà đã thu gom cho hắn. Hắn lại nghĩ tới Thánh chỉ Hoàng thượng Bắc triều ban thưởng cho hắn. Nghĩ và nghĩ. Và nôn nóng. Đêm vẫn đen đúa như ý nghĩ của hắn cũng rất đen đúa.
    Đột ngột hắn cảm thấy con thuyền như bị sức mạnh nào kéo hụt xuống. Lúc đầu con thuyền khựng lại, tiến không tiến, lùi không lùi, sau đó thì có nhiều tiếng la hét khi nước biển ào ào ùa vào thuyền. Rõ ràng là con thuyền đang chìm xuống. Hắn hét. Hắn ra lệnh cho binh lính chèo thật nhanh. Hắn thấy biển vẫn lặng. Và thậm chí gió cũng chỉ nhè nhẹ thổi. Nhưng sao con thuyền đang bị hút xuống, hút rất nhanh. Hắn bị văng ra khỏi thuyền. Nhiều bóng người nữa cũng văng ra khỏi thuyền. Và trong đêm tối mịt mùng, hắn quờ quạng, trợn mắt nhìn, bóng con thuyền phút chốc mất hút dưới lớp sóng biển.
    Lý Bật quờ tay vào một bó tre lớn.
    Những bóng đen khác cũng ôm được những bó tre lớn.
    Gió có vẻ lớn, sóng có vẻ lớn. Lý Bật cảm giác như mình bị sóng biển dồn đuổi, xoay lông lốc.
    Những tiếng kêu thét đâu đó quanh hắn.
    Hắn không quan tâm gì hết ngoài mạng sống của mình. Hắn ôm ghì lấy bó tre và mặc cho sóng biển đưa đi. Hắn nhớ lại lời người cầm lái, sóng biển sẽ đưa hắn về tới đất liền, về Bắc triều. Hắn chưa hết bàng hoàng về việc chìm thuyền. Như ma quỷ. Như có con quái vật khổng lồ kéo chìm con thuyền của hắn mất hút giữa biển khơi.

    X   X
       X
    Đô tướng Lý Nhất thức giấc bởi một tiếng động xa xa, tiếng động là lạ mà theo kinh nghiệm của mình, chắc chắn là có chuyện lớn. Đô tướng Lý Nhất cầm cái vỏ ốc thổi một hồi dồn dập. Thủy binh vùng dậy hết. Lý Thắm níu lấy tay Lý Nhất:
    -Có chuyện gì hả chàng?
    Lý Nhất cầm lấy cung tên, cầm thêm cây giáo sắt:
    -Ta nghi là cướp biển.
    -Cho em theo chàng- Lý Thắm cũng cầm lấy một cây giáo sắt.
    -Không được… Nàng đang có thai, đây không phải là việc của đàn bà, nàng cứ ở đây.
    Lý Nhất phóng lên khỏi chỗ nằm, gặp các thủy binh cũng vừa chạy tới.
    -Thưa Đô tướng, có tiếng lạ như từ eo biển bên kia đảo.
    -Từ đây tới đó bao xa?
    -Thưa Đô tướng, phải tới mấy chục dặm.
    -Được. Đi với ta.
    Họ chạy vun vút trên cát.
    Tới nơi thì vừa sáng. Biển yên sóng lặng. Không có dấu vết nào đáng nghi ngờ. Lý Nhất và các thủy binh nhìn nhau.
    Lý Nhất nói:
    -Hay ta ngủ mê?
    Mọi người trở về.
    Lý Bật mù mờ không biết mình mê hay tỉnh. Toàn thân đẫm nước, lạnh run bần bật.
    Không biết hắn đã lênh đênh trên biển được mấy ngày đêm.
    Những con sóng cứ thế phủ qua người hắn. Rồi hắn va phải một tên lính cũng đang ôm lấy bó tre. Lý Bật hỏi:
    -Khi nào thì tới đất liền.
    -Thưa ngài, thuyền đi ra thì chậm, nhưng hướng gió này, chẳng mấy lúc ta vào tới đất liền.
    -Ta đói quá, khát quá, không biết có vào tới đất liền nổi không.
    Lý Bật sai tên lính bám vào bó tre của mình, canh chừng, còn hắn thì nằm gục xuống ngủ thiếp đi lúc nào không hay biết.
    Lại một đêm nữa.
    Chợt sóng lớn nổi lên. Tên lính ôm cứng lấy Lý Bật mếu máo:
    -Có bão biển. Thế là hết đường sống.
    Tên lính khóc. Hắn ôm cứng lấy bó tre miệng câm như hến.
    Đột ngột, cả hai bị sóng hất tung lên bờ cát.
    Tên lính reo lên:
    -Sống rồi… về chính quốc rồi… Hoàng thượng vạn tuế.
    Lý Bật vùng dậy, ưỡn ngực:
    -Về chính quốc rồi ư… Về Bắc triều rồi ư? Ta sống rồi ư? Hoàng thượng vạn vạn tuế.
    Lý Bật ôm thằng lính khóc.
    Lý Bật nói:
    -Ta thề với trời, với đất, thua keo này ta bày keo khác, ta sẽ xin hoàng đế Bắc triều cho ta xuất binh lần nữa… ta phải là Chúa đảo. Ta phải thay thế Đô tướng Lý Nhất làm Chúa đảo. Mày hiểu chứ. Tao sẽ là Chúa đảo của Bắc triều, của Hoàng đế. Ta sẽ là…
    Hình như có bóng người đang đứng gần mình, Lý Bật ngẩng lên nhìn và giật thót.
    Lý Nhất nãy giờ nghe cả.











    17.
              
    Lý Bật những tưởng Lý Nhất sẽ băm vằm mình ra vì tội phản quốc hoặc chí ít thì cũng bắt lính trói ngay lại, nhốt như nhốt một con chó trong cũi đợi ngày về dâng nộp Hoàng thượng lĩnh thưởng.
    Nhưng không.
    Lý Nhất cúi xuống, nhìn lần nữa vào gương mặt bạc thếch vì đói rét của hắn, đoạn sai lính lấy áo quần cho Lý Bật và tên lính Bắc triều còn sống mang vào. Lại đốt lửa cho sưởi. Lại mang thức ăn cho ăn.
    Lý Nhất chẳng nói chẳng rằng, suốt ngày lầm lỳ.
    Lý Nhất không cho Lý Thắm biết bắt được Lý Bật.
    Nhưng rồi Lý Thắm cũng biết.
    Nàng gặp Lý Bật và gần như hoảng loạn.
    Nàng kéo Lý Nhất về chỗ ở:
    -Sao chàng giấu em?
    Lý Nhất nhìn Lý thắm:
    -Ta biết nàng gặp hắn sẽ không chịu nổi.
    -Biết vậy nhưng sao chàng giấu em? Sao chàng không vùi hắn xuống biển, vùi trong cát, sao còn cho hắn sống? Chàng có biết là em căm thù hắn đến nhường nào không?
    -Biết- Lý Nhất gật đầu- Vì biết nên ta mới cố giấu nàng.
    -Chàng biết? Lý Thắm ngạc nhiên- Vì sao chàng biết?
    Lý Nhất nói:
    -Khi còn làm quan đầu huyện, hắn đã hãm hiếp em gái nàng. Hãm hiếp chán rồi vứt xác em gái nàng xuống sông. Tới khi bị phát hiện thì hắn chạy chọt, xin quan đại thần làm sai vụ án, coi em nàng tự vẫn. Ta biết rõ hắn. Ta và hắn vốn là bạn học ở Kinh thành.
    Lý Thắm trừng trừng mắt nhìn Lý Nhất:
    -Chàng thế đấy. Chàng đã biết vậy nhưng vì nghĩa bạn tình xưa, chàng muốn giấu em để tìm cách bao che, giấu kín tội lỗi của hắn, đúng không?
    -Không. Ta chỉ sợ nàng phẫn uất mà trả thù hắn, không hay.
    -Sao lại không hay? Giờ hắn chỉ là thằng phản dân hại nước, đây là cơ hội cho em phanh thây hắn ra trăm mảnh để em gái em cũng được dịp ngậm cười nơi chín suối. Vì tội ác của hắn mà mẹ em cũng ốm chết. Cả nhà em tan nát. Cha em đâm đơn kiện hắn lên Kinh thành thì bị thích khách bịt mặt đâm chết. Em một thân một mình.
    -Ta hiểu.
    -Chàng có hiểu được em tình nguyện theo chàng ra đảo là vì sao không?
    -Vì để cùng ta bảo vệ cương giới.
    -Lúc đó thì không phải thế. Em đi là để quên hết nỗi đau buồn, quên cả sự thù hằn, bởi vì kẻ thù của gia đình em đã là quan đại thần của triều đình, còn ai làm gì hắn nữa.
    -Ta hiểu.
    -Nhưng bây giờ hắn chỉ là thân chó má, chàng hãy cho em dịp này, phanh thây lột xác hắn ra…
    Lý Nhất kéo Lý Thắm vào lòng mình. Chàng lau nhẹ những giọt nước mắt trên mi mắt của Lý Thắm. Chàng lại đưa tay vuốt ve tấm thân đang nóng rực lên vì căm giận của Lý Thắm. Chàng thủ thỉ:
    -Tội của Lý Bật thì không cần nàng ra tay cũng bị Hoàng thượng phanh thân, lột xác, lại còn tru di tam tộc. Ta hiểu luật triều đình. Nhưng điều ta chưa biết là vì sao Lý Bật lại trở giáo theo ngoại bang, lại còn đưa thuyền ra chiếm đảo. Nếu không vì tai nạn chìm thuyền ở eo biển thì tình hình bây giờ không biết sẽ thế nào. Ta cũng muốn biết hắn rời nước Việt sang Bắc triều vào lúc nào, tất nhiên là sau khi ta và nàng ra đảo. Vậy chắc chắn hắn phải biết Hoàng thượng có nhận được tin tức của ta không? Con thuyền với 5 thủy binh ta gửi vào có tới nơi không? Ta cần thông tin ở hắn, nàng hiểu chứ?
    Lý Thắm im lặng.
    Lý Nhất bước đi còn dặn với:
    -Nàng hãy nấu cho chúng nó thức ăn nhiều vào.
    Lý Thắm ngồi bó gối không trả lời.

    X   X
       X
    Sau khi cho người dẫn Lý Bật và tên lính tới một nơi giam giữ và cho người canh gác cẩn mật, Đo  tướng Lý Nhất cùng nhóm thủy binh đi trở lại eo biển. Theo lời khai của Lý Bật, thì toàn bộ con thuyền khi chìm xuống đều nguyên vẹn.
    Mấy thủy binh rụt rè hỏi Lý Nhất:
    -Thưa Đô tướng, thằng béo tốt ấy là quan lớn của Bắc triều phải không?
    Lý Nhất gật gù:
    -Cũng có thể. Các người không cần quan tâm chuyện đó.
    Mặt biển rất lặng.
    Không có dấu hiệu gì để coi đây là vùng biển nguy hiểm.
    Lý Nhất nghĩ tới khả năng dưới vùng biển này có một khối đá nam châm rất lớn. Nếu thuyền mang nhiều sắt thép, ắt bị hút chìm.
    Dọc đường đi, theo bãi biển, rất nhiều xác người bị sóng tấp vào. Lý Nhất lệnh cho anh em đào huyệt, chôn cất cẩn thận.
    Lts Nhất và anh em thay nhau lặn xuống đáy biển. Nhìn thấy rõ con thuyền vẫn nguyên vẹn chìm sâu sát mặt đá. Lý Nhất cho anh em dùng dây thừng lớn lấy ở thuyền, buộc những thùng đồ đạc có trong thuyền rồi kéo dần lên bờ.
    Lý Nhất khảo sát toàn bộ con thuyền rồi chui vào đáy từng khoang. Không biết cơ man nào là giáo mác cung tên, bó thành từng bó. Có vẻ như con thuyền này đang có ý đồ nham hiểm, gây dựng quân đội sau khi chiếm đảo. Dù rất khó nhọc, chống lại với sức hút của khối đá nam châm, nhưng với từng bó gươm giáo nhỏ, cũng kéo dần dần vào bờ được.
    Suốt gần một ngày quần quật như vậy thì tất cả những món hàng trên thuyền đã được đưa hết vào bờ: lương thảo, thức ăn, vũ khí, vải vóc, gỗ ván làm nhà,…
    Con thuyền bắt đầu chòng chành.
    Đội Nhất lại cùng anh em buộc dây kéo dần thuyền vào bờ. Đây quả là công việc nặng nhọc. Con thuyền lớn, nặng, đóng bằng gỗ tốt. Cho tới khi kéo được mũi thuyền chồm lên được bãi cát thì cả Lý Nhất và anh em đều kiệt sức.
    Mọi người quay trở lại lán trại của mình nghỉ ngơi.
    Lý Nhất ngạc nhiên không thấy Lý Thắm. Nghĩ có chuyện gì, Lý Nhất chạy nhanh về nơi giam giữ Lý Bật.
    Lúc ấy, Lý Thắm đang bưng thức ăn vào cho Lý Bật và tên lính.
    Lý Nhất nhíu mày khi thấy gương mặt Lý Thắm lại cười cười với Lý Bật. Lý Nhất bước xa xả tới gần. Lý Thắm hơi thoáng giật mình, đưa vội thức ăn cho Lý Bật và giục ăn nhanh.
    Lý Bật hai tay bưng cái vỏ ốc đựng thức ăn chực đưa lên miệng thì Lý Nhất lao tới:
    -Khoan đã…
    Lý Nhất giành lấy cái vỏ ốc đựng thức ăn từ tay Lý Bật:
    -Để ta ăn trước, ta đang đói.
    Lý Thắm hoảng sợ giành lấy cái vỏ ốc:
    -Không. Chàng không được ăn.
    Rồi Lý Thắm kéo Lý Nhất ra xa.
    Lý Nhất nhìn Lý Thắm:
    -Nàng không nghe lời ta.
    Lý Thắm cúi mặt.
    -Nếu trị tội hắn, ta cần trị tội hắn đàng hoàng, giữa thanh thiên bạch nhật, trước thánh chỉ Hoàng thượng, có sự chứng giám của bách tính. Mắc mớ chi nàng phải hành động như vậy?
    Lý Thắm khóc.
    -Ta dạy cho nàng những loại thức ăn có độc trên đảo, những sinh vật có độc trên đảo là để bảo vệ an toàn tính mạng cho nàng, cho anh em, không phải để nàng dùng để đầu độc hắn bằng thức ăn như thế này.
    Lý Thắm ấm ức:
    -Nhưng sao chàng biết?
    Lý Nhất nhìn vào mắt Lý Thắm, ôn tồn:
    -Nàng thèm cơm không?
    Lý Thắm ngạc nhiên:
    -Cơm?
    -Ta sai anh em mang về từ con thuyền đắm của Lý Bật rất nhiều gạo, cả thịt heo, cả muối mắm, cả vải vóc, rất nhiều thứ. Nàng hãy nấu cơm nhé.
    Lý Thắm nép mình vào Lý Nhất:
    -Hóa ra hắn tiếp viện cho ta phải không?
    -Đúng vậy.
    -Và chàng hình như còn muốn quân Bắc triều tiếp viện cho ta nữa nếu khéo dụ Lý Bật?
    Lý Nhất âu yếm ôm gương mặt Lý Thắm:
    -Nàng có thể thay ta được rồi… Nàng thông minh hơn ta nghĩ… Nàng rất giỏi… Giờ thì nàng hiểu vì sao ta không tỏ thái độ gì với Lý Bật chứ?
    Lý Thắm mỉm cười:
    -Em đi nấu cơm nhé…
    Lý Nhất nói với theo:
    -Anh em vớt lên được nhiều thứ lắm, có cả những chiếc nồi đồng, nàng tha hồ dùng.
    Lý Thắm cười khanh khách.
    Lý Nhất nhìn thấy những bước chân của Lý Thắm không còn thoăn thoăt nhẹ nhàng nữa.
    Nàng đã gần sinh. Nhìn từ phía sau, eo nàng đang nở ra, mông nàng đang trĩu xuống, mông nàng như quả bí chín đang trĩu xuống từ sàn bí. Nhưng nàng vẫn đẹp lắm, dáng đi cũng đẹp, cái mông trĩu xuống cũng đẹp. Lý Nhất nhìn cho tới khi Lý Thắm khuất dần sau một mô cát lớn.

    X    X
       X
    Lý Bật ăn xong một ô cơm rất lớn, với thịt, với rau dưa, lại còn có cả trà uống, lại còn cá cả một chút rượu, lại còn có cả thuốc hút. Những thứ đó Lý Nhất đều vớt lên từ con thuyền đắm của hắn.
    Nằm ườn người trên một tấm ván ghép lại, Lý Bật đăm đăm nhìn ra biển lớn và tự vấn. Vì sao Lý Nhất lại tử tế với ta? Hắn tử tế với ta vì kính nể chức quan đại thần của ta hay còn có mưu mô chi? Hay đây là bữa ăn cuối, như thường vẫn thấy ở bọn cai ngục? Với kẻ tử tù bao giờ cũng cho ăn bữa cuối thật ngon, cơm rượu đàng hoàng? Không. Không. Không thể nào. Hắn phải hỏi cung ta chứ nhỉ? Hắn phải ngạc nhiên khi ta dạt vào đảo này chứ nhỉ? Hắn phải phùng má trợn mắt khi biết ta dẫn đầu một con thuyền của hoàng đế Bắc triều vào chiếm đảo chứ nhỉ? Hay hắn cũng quá mệt mỏi với công việc ở cương giới căng thẳng, thiếu thốn, đói khát và đang mong xin ta cùng hướng tới Bắc triều. Ha ha. Nếu vậy thì ta lại ngồi trên đầu hắn rồi còn gì nữa. Hay hắn bị Hoàng thượng bỏ rơi. Và bây giờ thì đang nổi khùng lên để chống lại Hoàng thượng. A ha ha. Nếu vậy thì hay lắm, hay lắm, ta sẽ đóng vai Hoàng thượng cử ra giả vờ làm quan Bắc triều để bắt hắn khi có ý muốn chống lại Hoàng thượng nước Việt. A ha ha. Nếu thế thì Lý Bật đây công lớn, công lớn, công lớn. Lý Bật có công với cả Bắc triều và Đại Việt. Ô hô hô. Chẳng lẽ số mạng Lý Bật đang phất lên, đang bật lên. Ồ phải rồi, ta là Lý Bật, ta sẽ được trời đất thánh thần giúp cho ta, bật, bật, bật, ha ha ha.
    Lý Bật cười thành tiếng.
    Mãi nghĩ, mãi cười, Lý Bật lại lần nữa bất ngờ thấy Lý Nhất đang đứng trước mặt sừng sững.
    Lý Nhất nhìn cái miệng đang cười của Lý Bật chợt co lại, méo mó, lại nhìn vào đôi mắt nhỏ ti hí của hắn, nói nhát gừng:
    -Ở đảo này có một loài thú nhỏ, mặt tròn, mắt ti hí, hễ đêm thì ra kiếm ăn. Giữa cát vắng, một mình nó với thức ăn, chẳng ai dành, mà nó vẫn lén lút, trông rất thảm hại. Ngài cũng như vậy.
    Lý Bật há mồm ra nhìn.
    -Ngài đã phản lại Bệ hạ, phản lại Bách tính, phản lại nước Việt mà Ngài vẫn hy vọng ta đang coi ngài là quan đại thần sao?
    Lý Bật há mồm ra nhìn.
    -Rồi có thể ngài đang nghĩ, ta ở đây, thiếu thốn, buồn vắng, nhìn thì như bị bỏ rơi, và chắc ta cũng muốn như ngài, quay lưng với Bệ hạ, chui đầu vào sự bảo hộ của Bắc triều để nhận vinh hoa phú quý sao?
    Lý Bật há mồm nhìn.
    -Ngài chỉ biết đến ngài mà không nhớ gì đến cha mẹ, anh em, họ tộc của mình… Tội của ngài là tru di tam tộc. Chắc ngài không quên?
    Lý Bật há mồm nhìn.
    -Thà làm một người dân chân lấm tay bùn, lòng hướng về đất Tổ hơn là ăn bổng lộc triều đình lên đến chức Đại thần mà bán rẻ cả đất nước, bán rẻ cả mạng sống của họ hàng con cháu cha mẹ. Ta nói phải chứ?
    Lý Bật cúi đầu.
    -Ngài biết vì sao con thuyền cả gần một trăm con người chết hết, lại để ngài sống sót không?
    Lý Bật cúi đầu.
    -Ta nghĩ trời đúng. Ngài không được chết.
    Lý Bật giật mình. Hắn sợ hãi. Lời tuyên bố cho hắn sống còn nặng nề hơn án chém. Đũng quần hắn ướt đẫm.
    Lý Nhất im lặng quay bước.

    18.
    Chỉ sau vài ngày, con thuyền của Lý Bật  đã được Lý Nhất và anh em thủy binh đưa xuống biển, neo lại. Con thuyền không hề sứt mẻ gì, nguyên vẹn. Lý Nhất gặp Lý Bật.
    -Ngài có muốn xuống lại con thuyền của mình không?
    Lý Bật nhìn Lý Nhất, nửa tin, nửa ngờ, đôi mắt ti hí của hắn hấp háy.
    Lý Nhất nói:
    -So với nước Việt ta, thuyền này đóng rất chắc, chịu được sóng lớn, chịu được bão tố…
    Lý Bật lẩm bẩm:
    -Nhưng lại bị chìm ở đây… Chìm như bị ma ám… Như bị quỷ dữ nhấn xuống… E có tảng  nam châm dưới đáy?
    Lý Nhất hỏi:
    -Người đàn bà vẫn thường đưa cơm cho ngài ăn, ngài nhớ chứ?
    Lý Bật nói:
    -Cả đảo có một đứa đàn bà chửa hoang, sao không nhớ?
    -Chửa hoang? Lý Nhất xô tới- Ngài nói vậy là có ý gì?
    -Ta ở đây, cảm kích trước tinh thần phụng sự Bệ hạ của Lý Nhất, nhưng cũng hơi hơi phân vân, bên cạnh lại có ả đàn bà bụng chửa, vậy là có ý gì? Định sinh cơ lập nghiệp ở đây? Gây dựng cơ đồ ở đây? Rồi còn ý chi nữa?
    Lý Nhất nhíu trán:
    -Ngài quên ngài đang là kẻ phản nghịch. Kẻ phản nghịch lại dám buông những lời châm chích ấy ra ư?
    Lý Bật cúi mặt, giấu đôi mắt ti hí sau hàng lông mày rậm:
    -Ta biết lỗi…
    -Thực ngài không nhận ra người đàn bà kia?
    -Không.
    -Thật chứ?
    -Không. Ta nói thật.
    Lý Nhất cầm cổ áo Lý Bật nhay mạnh:
    -Đến như nạn nhân của mình mà ngài quên thì ngài tạo phản cũng phải. Ngài đã hãm hiếp giết chết em gái cô ấy, lại thuê thích khách giết chết cha cô ấy, rồi cũng vì đau buồn mà mẹ cô ấy phải ốm chết. Nhớ chưa hả?
    Lý Bật mỉm cười:
    -Làm quan trong triều, con dân cả vạn, cả triệu, đứa sướng đứa khổ, đứa ương bướng, đứa ngoan hiền, khôn thì sống, ngu thì chết, đầu óc đâu mà nhớ…
    Lý Nhất xô ngả Lý Bật ngồi bệt trên cát:
    -Ta không có chi để nói với ngài nữa. Ngài không phải là con dân nước Việt.
    Lý Bật vùng dậy:
    -Thế nghĩa là ta được thả về Bắc triều. Ta được lên thuyền kia chứ?
    Lý Nhất nhìn Lý Bật:
    -Bắc triều sai ngài ra chiếm giữ một hòn đảo ở vùng này, ngài đã khai với ta vậy, chưa xong việc đó, sao ngài đòi về?
    Lý Bật ngơ ngác:
    -Nghĩa là Lý Nhất cho ta toại nguyện? Cho ta làm Chúa một hòn đảo?
    -Chúa đảo sao?
    -Đúng thế. Ta không cần biết thuộc Bắc triều hay thuộc Đại Việt, miễn là được Chúa đảo.
    Lý Nhất hạ giọng:
    -Những lời của ngài khiến ta thấy buồn nôn. Phận ngài giờ như cá trên thớt mà vẫn ngóng tới trời cao, không cần thuộc Bắc triều, không cần thuộc Đại Việt, thế hóa ra ngài định lập vương quốc riêng?
    Lý Bật im lặng.
    Lý Nhất nói:
    -Ta cấp thuyền cho ngài, cấp thêm lương thảo, cho thằng lính Bắc triều đã sống sót cùng ngài theo cùng, ta cho ngài chọn lấy một hòn đảo, ngài ở đấy, muốn làm Chúa đảo hay làm thảo khấu ta không cần quan tâm. Coi như ta bảo đảm lời hứa của Ngài với hoàng đế Bắc triều. Ngài chỉ cần nhớ, án tử của ngài vẫn đó, án tru di tam tộc vẫn đó. Thôi đi đi.
    Lý Bật ba chân bốn cẳng kéo tay thằng lính xuống thuyền.
    Lý Nhất nói:
    -Ngài không tạ ơn ta sao?
    Lý Bật lên thuyền, nhổ neo, con thuyền rời bến đảo, nói to vào bờ:
    -Cảm tạ. Cảm tạ.
    Một thủy binh hỏi Lý Nhất:
    -Ngài cho nó sống?
    -Đúng vậy.
    -Lại cho nó trú ngụ ở một hòn đảo?
    -Đúng vậy.
    -Nhưng nó giờ là người của Bắc triều?
    -Đúng. Nó là người của Bắc triều
    -Vậy là sao?
    -Nó là kẻ phản loạn. Người Việt ta không tin nó. Bắc triều cũng sẽ không tin nó. Chẳng ai tin một kẻ mang tội chết lại được tự do như thế. Sống mà không ai tin  thì coi như chết rồi.
    -Nhưng nếu Bắc triều vẫn dùng nó?
    -Ta cần điều đó. Ta cần Bắc triều dùng Lý Bật.
    Lý Nhất cầm tay anh em:
    -Điều ta cần thì đã có, như Lý Bật khai, Hoàng thượng của ta đã nhận được thư tín, đã gặp được Lý Đạt và anh em của ta cử vào kinh thành. Nghĩa là Hoàng thượng sẽ cho người ra tiếp tế…
    -Có đàn bà con gái ra theo chứ, thưa  Đô tướng?
    -Có.
    -Có thêm anh em thủy binh, dân binh chứ,  thưa Đô tướng?
    -Có.
    -Có thêm thuyền bè, vũ khí, đồ đạc, nhà cửa chứ,  thưa Đô tướng?
    -Có.
    Anh em thủy binh mừng vui ra mặt.
    -Bây giờ đi đâu thưa ngài? Tên lính Bắc triều hỏi Lý Bật
    Lý Bật thở hắt ra:
    -Bây giờ đi đâu?
    -Thưa ngài, con đang hỏi ngài.
    Lý Bật kéo giật dây néo buồm:
    -Chọn cái đảo nào xa nhất ghé vào đã.
    Đột ngột, phía trước có một thuyền buồm khác đang hướng tới.
    Lý Bật cảm thấy sợ khi nhìn thấy Hứa Văn đứng ở mũi thuyền.
    Hứa Văn đợi cho hai con thuyền cập vào nhau, vội nhảy sang, không thèm nhìn Lý Bật, hắn đi lại, ngó nghiêng con thuyền trống rỗng, nhấm nhẳn:
    -Hảo à. Hảo à. Dùng lương thảo, vũ khí của Bắc triều ta cung cấp cho Đô tướng Nhất, hảo à, hảo à.
    Lý Bật hoảng hốt:
    -Bẩm ngài… Ngài đừng nghĩ vậy… oan cho thần… một vụ tai nạn chìm thuyền mà ra vậy…
    -Ta biết. Nhà ngươi phúc to nhỉ? Chết cả, còn mỗi nhà ngươi. Phúc to nhỉ? Hảo hảo.
    Lý Bật chân run, đứng không vững, tay phải níu lấy cột buồm.
    Hứa Văn lại nói:
    -Trông ngươi kìa, không giống vóc dáng thần thái của một quan đại thần chút nào. Nghe ta này, ngươi rơi vào tay Đô tướng Lý Nhất mà không bị hắn trừng trị về tội phản loạn, lại thả cho đi, cấp thuyền cho đi, cấp lương thảo cho đi, kể ra… người Đại Việt bao dung nhỉ?
    Lý Bật vẫn im lặng.
    Hứa Văn bước tới, áp sát mặt vào mặt Lý Bật, gằn từng tiếng:
    -Người Việt bao dung hay người Việt giăng bẫy? Nói ra?
    Lý Bật lắp bắp:
    -Bẩm đại quan… bẩm… người Việt không bao dung mà cũng không giăng bẫy.
    Hứa Văn cười lớn, cười và ho sặc sụa, chảy cả nước mắt nước mũi.
    -Hảo hảo. Khá khen nhà ngươi trả lời ta một câu hay lắm, hay lắm, rất hay… Không bao dung cũng không giăng bẫy… Hay…
    Lý Bật hổn hển:
    -Bẩm ngài… Xin ngài cứu con… Hãy nói với Bệ hạ… con đã hoàn thành sứ mạng, đã ra tới đảo, dù thuyền gặp nạn, người đi theo chết cả… Lý Nhất cho con được chọn bất cứ đảo nào mà con muốn…
    -Nói nghe lọt tai lắm.
    -Không có chuyện quốc gia đại sự gì ở đây…Vì con và Lý Nhất vốn là bạn học chốn Kinh thành xưa, gặp nạn thì cứu, gặp sai sót thì độ lượng, gặp tội lớn thì tha chết…
    -Nói nghe lọt tai lắm.
    -Dù kiểu gì thì ý chỉ của bệ hạ Bắc triều cũng đã đạt được, rằng con đã chiếm được một đảo của Đại Việt…
    Hứa Văn nhìn Lý Bật:
    -Rồi Bệ hạ lại cho thuyền ra, cho người ra, lại chìm, lại chết, đúng thế chứ?
    Lý Bật hấp tấp nói:
    -Dạ không… Chỉ có vùng ấy thôi… Con đoán thế này… Ở đấy có một bãi đá ngầm nam châm… Thuyền nào đi qua mà chở sắt trên thuyền thì bị hút chìm… Những chỗ khác không có… Mà thuyền của con thì chở nhiều vũ khí giáo mác, cung tên bằng sắt…
    -Và ngươi đã cố tình cho thuyền vào đúng chỗ ấy?
    -Dạ không… Con không biết… Con không thể biết được… Con không biết…
    Hứa Văn đứng lên:
    -Đúng là nhà ngươi không biết… Ta thì biết… Nhà ngươi không biết… Nhưng ta thì biết… Nhà người đúng là không biết… Nhưng ta biết…
    Lảm nhảm mấy câu đó rồi Hứa Văn lại cười.
    Đoạn hắn ra lệnh:
    -Quay thuyền lại đảo.
    Lý Bật vùng người dậy hốt hoảng:
    -Kìa ngài… Sao lại quay thuyền…
    Hứa Văn nhìn Lý Bật:
    -Ngươi sợ?
    -Dạ. Bẩm đại quan làm ơn làm phúc…
    -Tội tạo phản của ngươi để nước Việt xử, Bắc triều không xử cũng không dụng.
    Lý Bật ôm lấy chân Hứa Văn:
    -Con biết thân con như thân chó. Con xin chết cho Bắc triều hơn là chết vì nước Việt xử tội… Cầu mong đại quan ban ơn…
    Hứa Văn nhìn xoáy vào mặt Lý Bật:
    -Nói thẳng ra là mày thích sống?
    Mắt ti hí của Lý Bật cụp xuống.